Khánh Hâm Nghiêu không trả lời mà chỉ läc đầu cười khổ.
Trương Lương cũng nhận ra răng mình đã hỏi một câu hỏi ngu ngốc.
Tây Xuyên là đại bản doanh của mấy thế hệ nhà họ Khánh, bây giờ bị thái giám gieo họa khiến dân chúng lầm than, khốn cùng, mà Khánh Hâm Nghiêu bị giam lỏng, sống được thoải mái thì mới là lạ.
Vì thế Trương Lương đổi câu hỏi: "Nói vậy, Khánh đại nhân cũng không dễ dàng gì mà tới được đây nhỉ?"
"Quả thực không dễ dàng, nếu năm đó ông nội ta không. để lại một cái đường hầm bí mật, thì đúng là ta không ra ngoài được." Khánh Hâm Nghiêu trả lời.
Năm đó, ông nội của Khánh Mộ Lam đã xây dựng một đường hầm bí mật trong Khánh phủ, khi cha của Khánh Mộ Lam còn nắm quyền, thỉnh thoảng còn tiến hành bảo trì một chút.
Nhưng Khánh Hâm Nghiêu chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ có một ngày rơi vào hoàn cảnh chật vật như vậy, nên kể từ khi cha anh ta qua đời, đã quên mất đường hầm bí mật và càng không phái người đi bảo trì.
Cho đến ngày bị giam lỏng, anh ta mới nhớ tới chuyện này.
Nhưng do nhiều năm không sửa sang lại, nên đường hầm bí mật đã bị hư hỏng từ lâu và phần giữa đã sụp đổ.
Nếu là lúc bình thường, Khánh Hâm Nghiêu có thể ngẫu nhiên phái vài trăm binh sĩ đến dọn dẹp đóng sụp lún, chỉ cần một hai ngày là đã sạch sẽ.
Nhưng lúc này anh ta đang bị giam lỏng, trong phủ không có mấy người, lại còn bị thái giám sai người vận chuyển đến Xuyên Thục.
Nhiều dân buôn lương thực cũng vận chuyển số lượng lớn lương thực vào Xuyên Thục.
Chỉ là họ tới không phải để cứu tế, mà muốn nhân lúc tình hình khốn khổ để kiếm bộn tiền xấu xa.
Thực ra Kim Phi đã nhận được tin tức này từ lâu, nhưng y cũng không ngăn cản.
Đầu tiên, là không có lý do chính đáng nào để ngăn cản, mà y còn ước gì có càng nhiều nhóm buôn lương thực vận chuyển thêm một ít lương thực vào đây.
Những người buôn lương thực đã đi hàng ngàn dặm xa xôi để vận chuyển lương thực đến đây, thì sẽ không thể nào lại vận chuyển về được và chỉ có thể bán ra ở Xuyên Thục.
Càng vận chuyển nhiều thì càng có nhiều bá tánh sống Sót.
Kịch bản xấu nhất là xảy ra cuộc chiến giá cả với các thương buôn lương thực, nhưng ổn định lại giá lương thực là được.
Kết quả là Kim Phi đã bị người dụ đi trước khi cuộc chiến giá cả bắt đầu.
Theo quan điểm của Trương Lương, việc các thái giám phong tỏa kho lương thực của thương hội chẳng qua là để cấu kết với thương buôn lương thực bằng cách đóng cửa kho lương thực của họ, lúc đó những bọn buôn lương thực có thể nhân cơ hội để bán lương thực của mình với giá cao.
Nhưng anh ta không ngờ mấy tên thái giám này lại vô liêm sỈ và táo tợn như vậy.
Niêm phong kho lương thực thì đã đành, lại còn âm thầm lấy lương thực trong kho lương thực ra để bán với giá cao.
Đường Tiểu Bắc bận rộn ở Giang Nam mấy tháng, tương đương với làm không công cho thương buôn lương thực.
Nếu biết chuyện này, Kim Phi quay lại không nổi điên mới là lạ.
💬 Bình luận chương