Lực xuyên thấu của tiếng sáo rất mạnh, không ít nhân viên hộ tống đều lộ ra vẻ kỳ quái.
Họ đều từng được huấn luyện ám hiệu, nghe hiểu ý nghĩa của tiếng sáo này là “cẩn thận bom chớp sáng”.
Nhưng thương hội và nhân viên hộ tống đều phải bị lục soát khi vào thành, bom chớp sáng không thể đem vào thành, thế bom chớp sáng này ở đâu ra?
Mặc dù các nhân viên hộ tống đều không hiếu nhưng nghe. thấy ám hiệu này, vẫn lập tức bị mắt lại
Ngay cả các nhân viên hộ tống hàng đầu tiên cầm chiên giơ lên cao cũng cúi thấp đâu xuống vùi đầu vào cánh tay.
“Chúng đang làm gì thế?”
Ngay lúc đội trưởng đội cấm quân ngờ vực khó hiểu, trên đầu bỗng vang lên tiếng chiêng.
Cấm quân và người dân hóng chuyện đều vô thức ngẩng đầu lên nhìn
Nhưng họ lại chẳng thấy gì cả, cảm thấy trước mắt là một màu trắng, sau đó mắt lòa đi
“Không ổn, là bom chớp sáng của tiêu cục Trấn Viễn.
Đội trưởng đội cấm quân biến sắc: “Sao chúng có thể đem bom chớp sáng vào thành được?”
Ngay cả tiểu đoàn trưởng nhân viên hộ tống cũng không hiểu, chứ đừng nói là đội trưởng đội cấm quân.
Thiết Chùy và Lạc Lan không có ở đây, anh ta là người quản lý tiêu cục ở kinh thành, nếu có bom chớp sáng, sao anh ta có thế không biết?
“Lão Tào, ta đi tìm tiên sinh tập hợp trước, ở đây giao lại cho ngươi”.
Giọng Lão Ưng vang lên trong đêm tối
Tiểu đoàn trưởng nhân viên hộ tống và Lão Ưng từng là đồng đội của nhau, lập tức nghe ra được giọng của Lão Ưng.
Nhưng nhìn xung quanh lại chẳng thấy bóng dáng Lão Ưng. đâu.
“Lão Ưng, là ngươi sao?” Tiểu đoàn trưởng cao giọng gọi. “Ngoài ta ra, còn ai quan tâm ngươi nữa?”
Lão Ưng cười nói: “Ta chỉ có thể giúp ngươi một lần này, ngươi làm gì cũng nhanh lên một chút.
Lần này cuối cùng tiểu đoàn trưởng nhân viên hộ tống cũng nghe rõ được hướng phát ra tiếng, ngấng đầu lên nhìn không trung
Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.
Các website khác có thì là Quân, hiện tại ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, ta sẽ đếm đến mười mà các ngươi bỏ vũ khí xuống, ta sẽ tha mạng cho các ngươi, sau khi đếm đến mười, những ai còn chưa bỏ vũ khí xuống thì sẽ chết”
Tào Đông lạnh lùng nói.
Trước giờ chiến tranh luôn tàn khốc như thế.
Chẳng hạn như hiện tại đội trưởng đội cấm quân cũng không muốn đấu với các nhân viên hộ tống, nhưng cá gia đình hẳn đều năm trong tay người khác, hẳn không dám không đánh
Các cấm quân khác cũng phải đánh theo lệnh của đội trưởng
Cũng có những tên thổ phỉ bị các nhân viên hộ tống tiêu diệt, thật ra cũng có rất nhiều người đáng thương không còn cách nào khác đành phải lên núi trở thành thổ phi.
Nhưng cuộc đời là thế, thố phỉ đáng thương cũng không phải là lý do cướp đoạt, giết hại những người khác.
Kim Phi cũng không thể quan tâm từng người được, chỉ có thể bảo vệ lợi ích của mình, sau đó đứng ở tầm vĩ mô để bảo. vệ lợi ích của nhiều người dân.
Nhưng Kim Phi cũng cố gắng hết sức để tránh chém giết bừa bãi, mục tiêu mà các nhân viên hộ tống trấn áp là những tên thổ phỉ quy mô lớn đến lấy nhà dân lấy lương thực, y có thể nhắm mắt làm ngơ với những tên thổ ph bị buộc phải lên núi để trốn thuế nặng.
Thời đại phong kiến, năng lực sản xuất thấp, ai cũng có nỗi khổ riêng.
Nhưng đến lúc sinh tử thì các nhân viên hộ tống sẽ không nương tay.
Gặp phải nguy hiểm, mục tiêu đầu tiên là đảm bảo mạng sống của mình, đây cũng là yêu cầu của Kim Phí với tất cả nhân viên hộ tống.
💬 Bình luận chương