Xác nhận lưỡi đao không bị sứt mẻ gì, lúc này mới yên tâm, quay ra quát Bắc Thiên Tâm: “Cô xót đao của cô, ta không xót của ta à?”
“Đâu có hỏng đâu/' Bắc Thiên Tâm đáp: “Vả lại có chém hỏng thì tiên sinh lại phát thanh mới cho, không phải càng tốt sao?”
“Thế sao cô không muốn đổi thanh mới?”
Đại Lưu thở phì phì.
“Ta dùng quen thanh này rồi, không muốn đổi."
Bắc Thiên Tâm tỏ vẻ nghiêm túc trả lời.
“Ta đây cũng dùng quen, cũng không muốn đổi!"
Đại Lưu giậm chân tức giận.
“Chém cũng chém xong rồi, ngươi nói giờ sao?”
Bắc Thiên Tầm liếc Đại Lưu một cái: “Không thì chúng ta thử so xem?”
“Tạ..."
Đại Lưu rụt cổ.
Kim Phi không để ý hai người đang đấu võ mồm, lấy thanh kiếm dài cướp biển trong tay Đại Lưu, nhìn lưỡi kiếm.
Vị trí bị hắc đao chém trúng có một vết mẻ cực kỳ nhỏ.
Điều này chứng minh mức độ sắc bén và độ cứng, vẫn là hắc đao tốt hơn.
“Tiên sinh, thật ra vừa rồi ta chỉ dùng bảy phần lực, nếu sử dụng toàn lực thì thanh kiếm này đã gãy rồi.”
Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.
Các website khác có thì là bằng hắc đao.
Phát hiện này khiến Kim Phi cảm thấy nhẹ nhõm.
Đồng thời càng mong chờ những con thuyền đi biển có thể ra khơi xa hơn.
Có thuyền biển, không những y có thể đến phương xa tìm kiếm hạt giống, cũng có thể tiện đường đi dạo chung quanh Địa Trung Hải.
Thế giới phương Tây thường xuyên xảy ra chiến tranh, người dân đang sống trong cảnh khó khăn, là một người có học thức và văn minh, Kim Phi cảm thấy nghĩa vụ phải giúp đỡ người dân phương Tây, để họ học hỏi nền văn hóa Trung Nguyên uyên bác.
Kiếp trước Kim Phi còn đi học, ghét nhất môn tiếng Anh.
Nếu không phải bởi vì tiếng Anh kéo thấp điểm của y, thì y đã có thể vào một trường đại học tốt hơn rồi.
Tuy rằng để thuận lợi tốt nghiệp, được tiếp tục học chuyên sâu, y đã chăm chỉ học tiếng Anh và đạt đến trình độ chuyên nghiệp nhưng y vẫn không thích nó
Nếu như có cơ hội, y hy vọng có thể thực hiện một số thay đổi để giảm bớt phần nào gánh nặng cho những đứa trẻ Trung Nguyên ở tương lai.
Tất nhiên, phương Tây cũng nên được phép hiểu văn hóa phương Đông, Kim Phi tin rằng nhất định bọn họ sẽ rất thích.
Nhưng những điều này phải mất một thời gian dài để thực hiện.
“Tiên sinh, bây giờ chúng ta nên cập bến đảo và đợi họ hay là ở trên thuyền trước?”
Đại Lưu hỏi: “Nếu chúng ta cập bến đảo, ta sẽ sắp xếp người dọn dẹp cứ điểm của bọn cướp biển.”
Tìm kiếm một đám cướp biển ở biển Đông Hải rộng lớn thực sự là mò kim đáy bể.
💬 Bình luận chương