Nhóm binh lính hộ tống hoàn toàn không cần phòng ngự, tất cả lực chú ý đều tập trung vào chuyện giết địch, hơn nữa sau lưng còn có nữ binh phụ trợ, nhân số nhiều hơn binh lính 'Thổ Phiên, không cần nói cũng biết kết quả chiến đầu.
300 binh lính dự bị, lao từ sườn núi xuống đều bị diệt sạch, không chống chọi được năm phút.
Trên đỉnh núi, Sanchi và phó tướng đều bị sức chiến đấu của nhân viên hộ tống dọa sợ.
“Giáp đen đao đen cờ đen, Hari không nói dối, Đại Khang thật sự có binh lính tinh nhuệ như vậy!”
Sanchi trừng mắt nói: “Đội cận vệ bên Gada Zampu, chỉ sợ cũng chưa chắc là đối thủ của bọn họ!”
“Tướng quân, hình như bọn họ đến vì ngài đấy, chúng ta rút lui đi!”
“Ta rút lui, sĩ khí sẽ tổn hại! Hơn nữa ta có thể rút lui về đâu? Không cần dãy núi Mỏ Vịt nữa à?”
Sanchi lạnh giọng nói: “Lệnh cho Kỳ 4 cầm cự, để Kỳ 5 quay về, dùng bất cứ cách gì, g**t ch*t bọn chúng cho ta!”
Dưới cái nhìn của ông ta, mặc dù hai đội giáp đen này chỉ có mấy trăm người, nhưng sức uy h**p còn lớn hơn cả tiểu đội Thiết Hổ.
Cần phải diệt trừ! “Vâng!”
Phó tướng lập tức bảo người cầm cờ múa vẫy, ra lệnh cho Kỳ 5 quay về tiếp viện.
Ở sườn núi phía tây, trên đùi Trần Nhuệ bị chém một đao, còn bị hai binh lính Thổ Phiên bao vây tấn công, nhìn thấy sắp không chịu nổi, đột nhiên lại nghe đỉnh núi truyền đến một tiếng kèn nặng nề.
Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là vệ tới rồi”.
“Đại nhân, bọn họ là người của tiêu cục Trấn Viễn”.
Một thân vệ n‹ c trước ở trong thành ta đã nhìn thấy lá cờ này, trên đó thuê hai chữ Trấn Viễn, chỉ là bây giờ không có gió, không nhìn thấy chữ trên lá cờ. Lúc ở trong thành bọn họ cũng không mặc giáp, chỉ mặc trang phục màu đen của nhân viên hộ tống”.
Vừa dứt lời, có lẽ nhân viên hộ tống giữ cờ cũng bị vướng một chút, nên lá cờ run rẩy mấy cái.
Thân cờ mở ra, quả nhiên trên đó thuê hai chữ Trấn Viễn.
“Nghe đồn Kim tiên sinh của tiêu cục Trấn Viễn và Khánh Hầu gia đều là những người giỏi điều quân, lời đồn quả không giải"
Trần Phượng Chí kích động nói: “Hai toán quân này hành động nhanh chóng, không hề hỗn loạn, chắc chản không thể so sánh với binh lính bình thường!”
“Nhìn qua bọn họ chỉ có bốn năm trăm người, Sanchi cho một Kỳ nữa đi bao vây tấn công, bọn họ có thể chống đỡ được không?” Phó tướng lo lằng hỏi.
“Cho nên chúng ta phải khiến Sanchi rút người về!” Trần Phượng Chí quát: “Đánh trống, nằm lấy cơ hội quân chỉ viện cho chúng ta, nhanh chóng đoạt dãy núi Mỏ Vịt về!”
Mạnh Thiên Hải đẳng sau cũng lập tức phát hiện sự biến hóa trên chiến trường, hành động giống như Trần Phượng Chí, nắm lấy cơ hội phát động tổng tấn công.
Sau khi mệnh lệnh của Mạnh Thiên Hải phát ra, một đội quân bên hai sườn núi trái phải lao ra, bao vây quanh dãy núi Mỏ Vịt.
💬 Bình luận chương