Mẫu Đơn quay đầu lại cười nói: "Đại nương, Vũ Hà đúng là làm rất tốt."
Nhận được lời khen ngợi, Vũ Hà cuối cùng không nhịn được quay về phía Phong Đại Nương làm cái mặt quỷ, Phong Đại Nương hung ác nhìn nàng, ngay sau đó lại không nhịn được cười rộ lên.
Mẫu Đơn đến không khéo, hòa thượng Phúc Duyên đang cùng người chơi cờ, nàng không dám quấy rầy, đành phải ngồi bên ngoài nhà tranh trong rừng trúc hóng mát, cùng chú tiểu Như Mãn ăn điểm tâm chay nàng đưa nói chuyện câu được câu không.
Như Mãn chín tuổi ăn điểm tâm và hoa quả mà Mẫu Đơn đưa tới nhiều lần nên rất nhiệt tình với nàng, cười khoe hàm răng trắng có hai răng cửa như con thỏ tinh nghịch nói: "Nữ thí chủ, trời nóng như vậy, chắc ngài khát nước lắm nhỉ? Sư phụ mỗi lần hạ bàn cờ, ít nhất cũng phải một canh giờ. Hôm nay vị khách nhân kia tặng trà ngon, đợi tôi đi pha rồi mang tới cùng ngài uống."
Mẫu Đơn thấy vẻ mặt hắn nghịch ngợm, liền nói: "Nếu là trà ngon mà vị khách đó tặng thì tất nhiên trân quý, ngươi dám lấy pha uống cùng ta à?"
Như Mãn cười nói: "Sư phụ tôi sau khi hạ bàn cờ thì rất ngốc, ngài chỉ cần đợi uống trà là được, tôi tất nhiên có cách. Hơn nữa sư phụ còn không thể bắt lỗi tôi được."
Mẫu Đơn từ trong rừng trúc nhìn qua nhưng thấy hòa thượng Phúc Duyên trong nhà tranh cách đó không xa vẫn đang duy trì động tác như lúc nàng mới đến, vẫn không nhúc nhích, biểu tình dại ra, mà vị khách ngồi đối diện hắn lại bị mành cỏ che khuất nửa người trên, cũng không thấy rõ có ngây ngốc giống hắn không. Nàng cũng có chút nghịch ngợm, cười nói: "Ngươi đi, ngươi đi, nếu ta uống được trà, ngày mai ta sẽ đưa ngươi mười quả đào."
Như Mãn rón ra rón rén đi vào nhà tranh, thấy hòa thượng Phúc Duyên cùng vị khách mặc y phục màu xanh ngồi đối diện đều đang đắm chìm trong suy nghĩ, toàn bộ lực chú ý đều đặt trên bàn cờ thì giả vờ nói: "Sư phụ, trà này lạnh rồi, để đồ nhi đi pha trà khác cho ngài nhé."
Quả nhiên hòa thượng Phúc Duyên mắt nhìn thẳng, giống như người mộng du nói: "Ngươi tự an bài đi."
Như Mãn lập tức mở ra hộp sắt trà Bạch đằng mà vị khách áo xanh kia mang đến, lấy ra một khối bánh trà tinh xảo, động tác vô cùng nhanh nhẹn, bình tĩnh. Một lát sau, trà pha xong, trước tiên hắn tìm một đôi cốc trà sứ trắng Hình Châu đổ nước trà ra, dùng hai tay dâng cho hòa thượng Phúc Duyên cùng khách nhân. Tiếp theo lại tìm một cốc trà sứ Việt Châu đổ thêm nước trà rồi rón ra rón rén bưng ra đưa cho Mẫu Đơn.
Hòa thượng Phúc Duyên không chú ý, toàn bộ tâm thần đều đặt trên bàn cờ nhưng vị khách áo xanh kia lại nhìn thấy, mặt không đổi sắc đặt một quân cờ xuống, hoàn toàn kết thúc trận đấu: "Ta thua." Hòa thượng Phúc Duyên là người tu hành nên xem nhẹ việc thắng thua, ông cười thản nhiên, đang muốn mở miệng, người nọ lại chỉ chỉ bên ngoài, thấp giọng cười nói: "Tiểu đồ nhi của ngài có khách, đưa cốc trà cho khách còn tốt hơn sư phó là ngài."
"Thành Phong, ta thấy ngươi ghen ghét không bằng người ta đúng không?" Hòa thượng Phúc Duyên cũng không tức giận, cùng chàng đứng dậy, đứng ở phía sau mành cỏ nhìn bên ngoài. Như Mãn bưng cốc trà, bước nhanh vào rừng trúc, không lâu sau, trong rừng trúc truyền đến tiếng cười thanh thúy của nữ tử và cả tiếng khoe khoang đắc ý của Như Mãn.
Vị khách cười trêu cợt, nhìn về phía hòa thượng Phúc Duyên: "Xem ra là một vị khách nữ."
Hòa thượng Phúc Duyên không hề mất tự nhiên khi bị chàng trêu đùa, chỉ nói: "Như Mãn, ngươi lấy cốc trà của ta đi đâu?"
Một khoảng yên tĩnh, sau một lát, Như Mãn mới lắp bắp lên tiếng, khoanh tay đi ra từ trong rừng trúc, phía sau còn đi theo Mẫu Đơn đang cầm cốc trà.
Mẫu Đơn nhìn thấy người đứng bên cạnh hòa thượng Phúc Duyên thì không khỏi sửng sốt, không ngờ lại gặp Tưởng Trường Dương ở đây? Sau đó nàng nở nụ cười, coi như là chào hỏi, trước khi Như Mãn nhận sai thì hành lễ chào hỏi hòa thượng Phúc Duyên, nói: "Sư phụ, là ta lừa Như Mãn muốn uống trà."
Hòa thượng Phúc Duyên thấy là Mẫu Đơn thì hơi mỉm cười: "Nữ thí chủ tới đây lúc nào vậy?" Lại trừng mắt nhìn Như Mãn đứng bên cạnh co đầu rụt cổ nói: "Cũng không biết tới báo một tiếng, đưa ly trà cũng lén lút, giống như ta không muốn mời khách vậy."
Mẫu Đơn có chút kinh ngạc với sự thoải mái hôm nay của hòa thượng Phúc Duyên, nàng suy đoán là bởi vì nguyên nhân hắn thắng cờ, liền cười nói: "Gần nửa canh giờ. Vì thấy sư phụ đang hạ cờ nên không dám lấy chuyện tầm thường quấy rầy."
Hòa thượng Phúc Duyên lúc này mới giới thiệu Mẫu Đơn với bằng hữu bên cạnh: "Hà thí chủ mời ta thay nàng xây vườn, nói đến cũng khéo, thôn trang của nàng ở gần thôn trang của ngươi, các ngươi cũng coi như là hàng xóm."
Mẫu Đơn đã cười tiến lên hành lễ với Tưởng Trường Dương: "Tưởng công tử, đã lâu không gặp." Nàng không nghĩ tới Tưởng Trường Dương cũng quen biết hòa thượng Phúc Duyên.
Tưởng Trường Dương cười nói: "Hà nương tử, lâu rồi không gặp, xin lỗi vì làm chậm trễ việc của ngài."
Mẫu Đơn vội nói: "Nơi nào, là tôi quấy rầy nhã hứng của hai vị mới đúng."
Hòa thượng Phúc Duyên nói: "Nữ thí chủ hôm nay đến đây là vì bản vẽ của khu vườn có vấn đề gì sao?"
Mẫu Đơn vốn định mời hắn đến Phương Viên một chuyến, để nhờ hắn làm nhân chứng, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, nhưng thấy Tưởng Trường Dương tại đây, nàng lại cảm thấy không tiện mở miệng. Nàng sợ trước đó Tưởng Trường Dương đã nói như vậy rồi mà nàng lại vẫn không nghe, đi khắp nơi, tìm cách khác để giải quyết chuyện khiến chàng phản cảm, cảm thấy nàng không tôn trọng chàng. Nên nàng không định nói chuyện này trước mặt hòa thượng Phúc Duyên, ngược lại thuận miệng bịa chuyện nói: "Không phải bản vẽ của khu vườn có vấn đề, mà là muốn nhờ sư phụ chỉ giáo vấn đề về mấy khối đá."
Hòa thượng Phúc Duyên cười nói: "Mời ngài nói."
Mẫu Đơn chớp mắt, cười nói: "Lần trước ngài cùng ta nói, trong vườn dùng đá, thì đá Linh Bích là thượng phẩm, Anh thạch là thứ phẩm, nhưng mấy ngày nay tôi đã đi hỏi thăm khắp nơi, cũng không gặp được? Mặc dù có gặp cũng chỉ có khối nhỏ. Ngài có biết nơi nào có thể mua được khối đá vừa tốt vừa lớn không?"
Hòa thượng Phúc Duyên bị nàng chọc cười nói: "Hai loại đá này đều là loại trân quý, hiếm có, khối lớn lại càng khó, cao vài thước đã được tính là trân phẩm. Trong thời gian ngắn như vậy, tất nhiên ngài sẽ không thể tìm được. Không bằng ngài đi hỏi thăm đá Thái Hồ là thỏa đáng nhất."
Mẫu Đơn đã sớm biết sẽ nhận được kết quả như vậy, nàng tỏ vẻ hiểu ra nói: "Tôi biết rồi, vậy sau khi về nhà, tôi sẽ sai người đi mua đá Thái Hồ." Nếu Tưởng Trường Dương không có dấu hiệu muốn đi, nàng có ở lại cũng không có tác dụng gì, vì thế đứng dậy cáo từ.
Đợi nàng đi xa, Tưởng Trường Dương cười nói: "Tôi nghĩ nàng đến tìm ngài là có chuyện khác nhưng bởi vì tôi ở đây nên nàng không tiện mở miệng thôi."
Hòa thượng Phúc Duyên hỏi ngược lại: "Nếu đã biết vậy, vì sao còn không đi?"
(Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại Fb: Trạm Phim Tháng 11 - Trạm Dương Tử 1106 hoặc Wattpad: YangZi @user66538460 còn lại đều là ăn cắp)
Tưởng Trường Dương nói: "Mọi việc đều chú trọng thứ tự đến trước và sau, chuyện của tôi còn chưa xong, tất nhiên tôi sẽ không đi. Huống chi, chuyện nàng tìm ngài chắc chắn không quan trọng bằng chuyện của tôi, ngài có đáp ứng không?"
Hòa thượng Phúc Duyên nhíu mày: "Ngươi không phải nàng, sao biết chuyện của nàng không quan trọng bằng chuyện của ngươi? Nếu ta không đáp ứng thì sao?"
"Nàng nhờ ngài chắc chỉ có liên quan đến khu vườn thôi." Tưởng Trường Dương hơi mỉm cười, ngồi xuống tấm nệm bằng cỏ nói: "Nếu ngài không đáp ứng thì tôi sẽ không đi. Chờ lúc nào ngài muốn thì lại nói tiếp."
"Không ngờ ngươi lại vô lại như vậy." Hòa thượng Phúc Duyên buồn bực vung tay áo: "Ngươi tự đi bắt yêu tăng, làm anh hùng của ngươi, việc gì nhất định phải kéo ta vào?"
Tưởng Trường Dương nói: "Tôi cũng không thể cạo đầu để trà trộn vào chứ? Kể cả tôi có cạo đầu thì ngài nói tôi nói chuyện kinh Phật với bọn họ kiểu gì?"
Hòa thượng Phúc Duyên trầm khuôn mặt, nhàn nhạt nói: "Ta đã nói không đi thì sẽ không đi, ngươi thích ngồi ở đây thì ngồi, đừng trách ta không đưa cơm chay cho ngươi ăn."
Hòa thượng Phúc Duyên rất tức giận, đoạt đũa và chén trong tay Như Mãn, gắp đoạt dưa muối với chàng. Tưởng Trường Dương cũng không ngẩng đầu lên, dùng đũa như bay, mặc kệ hòa thượng Phúc Duyên chọn món nào, chàng chỉ lo chọn món mình thích, không đợi hòa thượng Phúc Duyên ăn xong nửa chén cơm, chàng đã ăn hết món ăn trên bàn, thỏa mãn nhìn hòa thượng Phúc Duyên cười nói: "Hương vị cơm chay cũng không tồi."
Hòa thượng Phúc Duyên tức chết đi được, nói: "Sao lại có loại người như ngươi chứ?" Người khác đều nói người này là người tốt, hắn lại biết người này một khi da mặt dày lên thì dày như thế nào. Hôm nay xem như lại đổi mới hiểu biết của hắn.
Tưởng Trường Dương kinh ngạc nói: "Ngài không biết trước nay tôi có một chân lý đó là vô luận như thế nào nhất định phải ăn no trước sao?"
Hai người bọn họ ở chỗ này đấu võ mồm, Như Mãn lại khóc thút tha thút thít. Hòa thượng Phúc Duyên vội nói: "Như Mãn, ngươi xảy ra chuyện gì?"
Như Mãn ủy khuất nhìn hai người bọn họ: "Ta đói, không có cơm ăn."
Tưởng Trường Dương không nhịn được cười rộ lên, hòa thượng Phúc Duyên thở dài, nói: "Đừng khóc, lại đi trong phòng bếp bảo bọn họ làm thêm một phần mang đến đây. Nói là ta nói."
Như Mãn lập tức thu nước mắt, thu thập chén đũa của hai người bọn họ rồi nhảy nhót đi ra ngoài. Hòa thượng Phúc Duyên thở dài: "Chuyện này rất quan trọng đối với ngươi sao?"
Tưởng Trường Dương không chút do dự nói: "Rất quan trọng."
Hòa thượng Phúc Duyên lại thở dài một tiếng, không hề nói nữa.
Ánh chiều tà của hoàng hôn chiếu vào qua kẽ hở của mành cỏ, khiến tất cả đồ vật đơn giản được bày biện trong nhà giống như mạ lên một tầng sắc vàng, Như Mãn vốn dĩ được lệnh đi phòng bếp lại nhảy nhót chạy về nói: "Sư phụ, bên ngoài có vị công tử cũng họ Tưởng muốn gặp Tưởng công tử."
Hòa thượng Phúc Duyên giương mắt nhìn Tưởng Trường Dương: "Đó, tìm tới rồi. Ngươi có gặp không?"
Tưởng Trường Dương bình tĩnh không gợn sóng nói: "Nếu tới thì sao tôi lại không gặp chứ?"
Một lát sau, Như Mãn dần theo một vị công tử trẻ tuổi khoảng chừng mười bảy, mười tám mặt mày có vài phần tương tự Tưởng Trường Dương mặc một chiếc áo bào cổ tròn tay bó màu trứng muối, da thịt như ngọc tiến vào, công tử kia thấy Tưởng Trường Dương, tươi cười xán lạn một cách rất khoa trương, cúi đầu thật sâu hành lễ, thân thiết ngồi vào trước mặt Tưởng Trường Dương, cười nói: "Đại ca, đệ nghe nói chuyện kia. Hay là huynh đừng đi nữa? Huynh muốn cái gì, dù sao cha nói đều cho huynh, chúng ta cũng không oán giận dù chỉ một câu, chỉ cần huynh mở miệng, tất cả đều là của huynh, huynh không cần lấy mệnh đi đổi."
Tưởng Trường Dương lẳng lặng nhìn hắn: "Ngươi nói có tác dụng sao?"
Tưởng công tử kia không nghĩ tới sau khi chàng nghe hắn nói vậy mà vẫn không có phản ứng gì, hắn có chút kinh ngạc, theo phản xạ nói: "Đúng vậy."
Tưởng Trường Dương nói: "Ta biết, ngươi có thể đi rồi. Nơi này là Phật môn thanh tĩnh, chớ có quấy rầy đại sư."
Tưởng công tử vội la lên: "Huynh vẫn muốn đi sao? Huynh vẫn oán giận chúng ta sao? Đệ"
Tưởng Trường Dương đột nhiên cười, giơ tay cản hắn: "Ngươi còn có các ngươi đều sai rồi, ta không có oán hận các ngươi. Chuyện ta phải làm rất nhiều, còn có rất nhiều lý tưởng và khát vọng chưa thực hiện, nào có thời gian oán hận các ngươi? Ta không rảnh, cũng không có tâm tình." Muốn nói thật sự có oán hận không, đương nhiên là có, rốt cuộc chàng cũng chỉ là người thường, chẳng qua so sánh giữa sự oán hận đó và những chuyện chàng muốn làm, thật sự không đáng giá nhắc tới.
Tưởng công tử có chút ngốc, oán hận người cũng cần phải có thời gian và tâm tình sao?
Tưởng Trường Dương cầm lấy một quân cờ, nhàn nhạt nói: "Ngươi trở về đi. Ngươi nói với nàng, mấy năm nay, thật ra chúng ta không có thời gian hận ai, lần này ta về đây là muốn chải vuốt rõ ràng tài sản của mẫu thân ta, sau đó làm một vài chuyện riêng của ta, không có liên quan gì đến các ngươi, các ngươi có thể yên tâm."
Tưởng công tử nghe ra sự nghiêm túc trong giọng nói của Tưởng Trường Dương, mà không phải có lệ hoặc giả bộ, hắn có một loại cảm giác bị coi khinh, lập tức quên lời dặn dò của người nhà trước đó, ngữ khí bén nhọn nói: "Nếu ngươi đã khinh thường, trong lòng cũng không có oán hận, vì sao ngươi còn lấy danh nghĩ Chu Quốc công phủ để gây chuyện thị phi khắp nơi? Gây phiền toái cho trong nhà?"
💬 Bình luận chương