Bất luận là trưởng công chúa hay là Paris, thời gian nửa năm trước khi không hẹn mà cùng có ý nghĩ đọ sức ở Hương Ba Thành, một thành nhỏ lạnh lẽo xa xôi, cũng tuyệt đối đều không để Hương Ba Thành yếu ớt cùng với gã quốc vương ngu ngốc kia vào mắt, bởi vì không đáng... Trên thực tế, đừng nói những người cao cao tại thượng như các nàng, cho dù là các thuộc hạ đắc lực dưới trướng của các nàng , cũng chưa bao giờ đặt Hương ba thành vào trong mắt.
Trong tưởng tượng của mọi người, từ khi bắt đầu được chọn làm nơi đọ sức, Hương Ba Thành cùng tiểu quốc vương Alexander đã được chú định sẽ biến thành một màn hài kịch có cái kết bi thảm, một kẻ làm nền có cũng như không, kết cục duy nhất của hắn là chứng kiến cuộc chiến giữa trưởng công chúa và Paris xem ai là kẻ chiến thắng, sau đó làm bạn với kẻ bại trận, cùng nhau rơi vào Địa Ngục Thâm Uyên vĩnh hằng, biến thành khối xương khô cùng với đống hoang tàn đổ nát.
Tại đại lục theo luật rừng này, có ai thèm để ý một kẻ yếu van xin cầu khẩn?
Thế nhưng hiện giờ, tình thế trước mắt này lại lật nhào nhận định của mọi người.
Chính là trong lòng các nàng sớm đã chẳng thèm ngó ngàng tới kẻ yếu, thế nhưng chẳng những kẻ yếu đó không có cầu khẩn van xin, ngược lại lại dùng chính bàn tay hung hãn dã man, đem một đám cao ngạo mắt để trên trán hoàn toàn bóp nát, dùng bàn chân hung hăng đem những kẻ cao cao tại thượng lỗ mũi hướng lên trời dày xéo giống như là đạp phân chó, làm cho tất cả mọi người kinh sợ không thể không nuốt sự lăng nhục này!
Ai mới là vai hề?
Khẳng định không phải là tiểu quốc vương ở trước mắt này.
Ai mới là Chúa Tể Giả?
Chắc chắn cũng không phải là đám trước đó tự cho mình là nắm giữ hết thảy bọn hắn.
Ánh sáng mặt trời đỏ như máu, đỉnh Đông Sơn chưa bao giờ lạnh lẽo như vậy.
- Điều này sao có thể? Ngươi sao làm tất cả mọi chuyện được như vậy?
Lãnh huyết ma nữ rốt cục nhịn không được run giọng hỏi vấn đề làm cho trong lòng mọi người muốn phát điên.
- Rất đơn giản, giả chết a, cũng không phải là một kỹ thuật khó...
Tôn Phi nhếch miệng đáp, trong lúc đó đem số nước lạnh cuối cùng vẩy lên mặt tiểu la lỵ tóc vàng Ji Ma đang nằm trên đất, tiểu la lỵ là thi thể cuối cùng, lúc trước nàng bị lãnh huyết ma nữ đánh một chưởng trúng ngực, bị tổn thương rất nặng, được Tôn Phi nâng dậy, rốt cục tiểu la lỵ cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắn tiếp tục nói:
- Hắc hắc, đám đại nhân vật như các ngươi, một đám mũi phổng lên trời, như thế nào lại chú ý tới tiểu nhân vật chết đi sống lại...
Những lời này, làm cho mọi người cứng miệng, toàn bộ im lặng không nói được gì.
Đúng vậy, lúc trước bọn hắn căn bản là khinh thường đám nông phu thấp hèn trong Hương Ba Thành, cho nên không để tâm tới sống chết bọn hộ vệ trong thành, trong lúc kịch liệt chém giết, cũng không có ai phí thời gian đi xem những người này rốt cuộc chết thật hay chết giả... Đây là chỗ thiếu sót trong suy nghĩ, cũng là điểm mù trong mắt bọn hắn.
Nhưng lãnh huyết ma nữ Paris không chịu được những lời châm chọc như vậy, lông mày nhíu lại, lấy tay chỉ Angela và Ji Ma ở phía sau Tôn Phi phản bác nói:
- Điều đó là không có khả năng, lúc đó rõ ràng là ta đã cảm nhận được tim của cô ta đã hoàn toàn ngừng đập, mà tiểu nha đầu này lại trúng một chưởng của ta...
Tôn Phi liếc mắt nhìn Paris giống như xem thường, tay quơ quơ một tiểu giáp che ngực cho nữ giới, trên bề mặt tiểu giáp bằng tinh cương kia còn hằn rõ dấu chưởng mảnh khảnh ghê người:
- Ngươi nói không sai, nếu không có tiểu giáp này, tiểu tiểu nha đầu này hôm nay sinh tử khó liệu, mạo hiểm vạn phần a!
Chung quanh mọi người trợn tròn cả con mắt.
Ai cũng không ngờ một tiểu quốc vương thoạt nhìn thô lỗ lại có một tâm tư tinh tế đến như vậy, hơn nữa lại không phải là người keo kiệt, ngay cả một người thị nữ không quan trọng gì cũng được hắn trang bị đến tận răng, có tinh cương hộ giáp dày như thế che chắn trước ngực, tiểu thị nữ tóc vàng có thể bảo toàn tính mạng khi bị lãnh huyết ma nữ Paris đánh một chưởng, cũng là dễ hiểu.
Chỉ có lãnh huyết ma nữ là khẽ lắc đầu.
Nàng biết nguyên nhân chân chính tuyệt đối không đơn giản như những lời Tôn Phi vừa nói, thế nhưng, cái tên giảo hoạt kia không muốn nói, thì nàng có cố hỏi thì cũng uổng công, nên chỉ im lặng không hỏi tiếp nữa.
Chỉ là đến bây giờ, Paris phát hiện ra nàng càng lúc càng nhìn không thấu được tiểu quốc vương này, rốt cuộc hắn là dạng gì chứ? Ngu ngốc? Thiên tài? Tiểu nhân? Anh hùng? Lãnh huyết ma nữ Paris rất tự tin giác quan thứ sáu của mình có thể trợ giúp nhìn thấu bản chất của bất kỳ nam nhân nào… Trên thực tế, ba bốn giờ trước nàng tự cho rằng mình đã nhìn thấu những suy nghĩ của tiểu quốc vương, thế nhưng, lúc này những suy nghĩ đánh giá của nàng lúc trước đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng phải phản bác những lời của tiểu quốc vương này, trong đầu Paris lại không thể tìm thấy từ ngữ thích hợp. Truyện được thả bọn họ, ta ra lệnh cho ngươi lập tức giết người đàn bà kia...
Tôn Phi cười lạnh lùng, lại tiếp tục nhìn đến "Zenit quân thần" Arshavin.
- Nếu ngươi giúp ta g**t ch*t nữ nhân trước mặt này, ta nguyện ý sẽ ban cho ngươi ba tòa Đại Thành phồn hoa hơn xa Hương Ba Thành này, ngươi vẫn sẽ được đế quốc Zenit thừa nhận thân phận quý tộc,vẫn là vua của một quốc gia!
Arshavin đưa ra một lời hứa hẹn.
Tôn Phi hừ lạnh một tiếng, không trả lời thẳng.
Hắn nhanh như cắt đổi sang hình thái thích khách.
Đi tới từng bước một, ngón tay nhẹ nháng rung động có tiết tấu.
Đến khi chỉ còn cách lãnh huyết ma nữ khoảng hai mươi thước, Tôn Phi lại một lần nữa chuyển sang hình thức người man rợ, sau đó không hề kiêng kị biểu lộ thực lực thật sự của chính mình, một thân lực lượng cường hãn giống như sóng lớn ngoài biển khơi điên cuồng tăng trưởng liên tiếp không ngừng, khí thế kh*ng b*, làm cho mọi người xung quanh cảm nhận được rõ ràng lưc lượng của hắn.
💬 Bình luận chương