Mọi người nhìn theo thanh âm thảm thiết kia, chỉ thấy ở phía xa có một thiếu niên gầy yếu đang điên cuồng dãy dụa, bị mấy tên quân sĩ Hắc Nham tàn nhẫn dùng móc sắt loang lổ gỉ sắt đâm xuyên qua bả vai rồi kéo lê trên mặt đất, thiếu niên đáng thương đau phát điên, tiếng kêu khiến kẻ khác cũng không thể chịu đựng, nhưng mọi sự cầu xin, nước mắt chảy ra cũng không có chút tác dụng nào cả, ngược lại chỉ làm cho bọn binh lính kia càng cảm thấy hứng thú hơn, khiến bọn chúng càng thêm tàn bạo.
Mặt đất phía sau thiếu niên bị bắt, để lại một đạo huyết nhục huyết tích thật dài, lẫn lộn cùng đất cát.
Tới quảng trường nhỏ, thiếu niên kia bị bọn binh lính dữ tợn dùng dây trói chặt lên cột đá, dây cáp chẹt thật sâu như hằn hẳn vào xương thiếu niên, ngay sau đó một tên binh lính cầm roi da quất mạnh xuống, cơ thể không còn mấy chỗ lành lặn của thiếu niên lập tức tróc thêm từng mảng da thịt. Lúc này cơ may sống sót của thiếu niên kia đã không còn được mấy, mất đi ý thức, mặc cho những trận roi tiếp tục giáng xuống, chỉ còn có thể run rẩy theo bản năng, đến khí lực để k** r*n cũng không còn nữa rồi…
Tôn Phi mày nhíu lại chặt hơn.
Đúng lúc này…
- Phi! Thứ Hương Ba cẩu tạp chủng này, dám lười biếng, để xem lão tử lột ra ngươi ra như thế nào!
Tên cầm đầu vung roi đánh liên tục, tới khi thấy thiếu niên kia miệng mũi đều tuôn máu không sống nổi, lúc này mới hừ một ngụm, tạm dừng tay mà chửi mắng.
- Đại nhân, cẩu tạp chủng này là từ Hương Ba Thành bắt tới ạ?
Một tên lính khác đứng bên cạnh hỏi.
- À, nửa năm trước Huyết Đao dong binh đoàn tặng tới, nghe nói là người trong Hương Ba Thành. Ta đúng là mù rồi, nhìn tên tiện chủng này gầy gò yếu đuối, ta mới thương hại cho hắn quét tước quân doanh, ai ngờ hắn dám ăn trộm đồ đạc của ta, bọn Hương Ba Thành đúng là một lũ ti tiện, nghe nói tên vua ngu ngốc của bọn chúng đã khôi phục bình thường, ta xem, sớm nên đưa nốt đến đây khai thác mỏ quặng thôi…
Tên cầm đầu cười đểu.
Lúc này, xa xa, Tôn Phi nháy mắt biến sắc.
Người Hương Ba Thành?
Thiếu niên này đúng là người Hương Ba Thành?
Tôn Phi không thể tưởng tượng nổi.
Bên cạnh hắn, Peter Cech, Lampard cùng mấy đại cao thủ có thính lực tốt, cũng đã nghe được cuộc nói chuyện giữa mấy tên lính kia, lập tức dấy lên hừng hực lửa giận, đồng thời bọn hắn trong lòng run lên, nháy mắt đã biết chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Cần biết sau khi quốc vương bệ hạ khôi phục trí lực bình thường, có thể nói là nhân từ công chính, dũng lực vô song, nhưng lại có một điều —— cực kỳ bao che khuyết điểmLúc trước trong bữa tiệc ăn mừng đánh bại Hắc Giáp Quân, vì mấy bình dân bệ hạ liền dám thẳng mặt mắng hoàng tử đế quốc, đánh chết mười mấy tên kỵ binh cùng đế quốc kỵ sĩ trưởng Semak, lúc này nhìn thấy một màn này, không cần nghĩ, bệ hạ chắc chắn sẽ không bận tâm tới đội quân Hắc Nham hùng hậu trong thành, tuyệt đối sẽ có kẻ phải chịu lửa giận của bệ hạ, trả giá thật nhiều.
Sưu sưu sưu sưu! Bạn đang xem truyện được muốn chết không xong!
Tên cầm đầu thấy được viện binh tới càng hung hăng càn quấy, hơn bốn mươi tên lính đem đám người Tôn Phi vây lại:
- Mau quỳ xuống dưới chân Robbie đại gia cầu xin tha thứ, may ra lão tử sẽ cho các ngươi chết thoải mái một chút!
Tôn Phi ánh mắt lăng lệ, như là hai thanh lợi kiếm toát ra hàn khí thấu xương, quấn trên cổ tên tiểu quan kia, sát khí dày đặc bạo xuất, trong lúc nhất thời, hơn ốn mươi danh Hắc Nham quân sĩ không dám tiến lên một bước.
Tôn Phi nhẹ nhàng mà vỗ vỗ bả vai của thiếu niên gầy yếu trong lòng, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng hỏi:
- Hài tử, đừng sợ, nói cho ta biết, cháu tên là gì?
- Luka... Cháu gọi là Luka Mola Ridge, cha cháu tên là Caruso!
Thiếu niên tựa hồ minh bạch gì đó, nhìn đám Tôn Phi một lượt từ trên xuống dưới, sau đó phát hiện vết thương trên người mình không biết từ khi nào thì đã khôi phục bảy tám phần, như chưa từng bị thương. Mấy người trước mắt này cho hắn một loại cảm giác thân thiết và cường đại, hắn thật cẩn thận nhích lại gần trước người Tôn Phi, thấp giọng hồi đáp.
- Hảo, Luka, nói cho ta biết, sao bọn chúng lại hành hạ cháu?
Tôn Phi kiên nhẫn hỏi.
- Zola đại thúc chân bị chặt đứt… Thúc ấy bị thương nặng quá không xuống hầm đào quặng được… Không ai quan tâm đến… Bị bọn hắn ném tới hố dành cho người chết, sắp chết đói… Cháu… Cháu trộm một khối bánh mì đen cho thúc ấy, bị khối bánh mì đen cho phát hiện...
Thiếu niên kể lại những việc xảy ra, thân hình gầy yếu nhịn không được khẽ run lên, nói năng có chút lộn xộn.
- Chỉ là bởi vì một khối bánh mì đen?
Tôn Phi ngạc nhiên.
- Cũng bởi vì cháu là người Hương Ba Thành… Thiếu niên cúi đầu, nắm tay lại gắt gao cầm, Tôn Phi rõ ràng chứng kiến khóe mắt thiếu niên hiện lên một tia mong chờ cùng kiêu ngạo:
- Binh sĩ Hắc Nham quốc vừa sợ vừa thù Hương Ba Thành, Zola thúc thúc cũng là người Hương Ba Thành, nghe nói quốc vương bệ hạ anh minh mới ban bộ một bộ Thánh Nhân pháp điển, lại đánh bại cả cửu quốc liên quân, Zola thúc thúc ở giữa mỏ quặng tuyên dương sự tích của tân quốc vương, cổ vũ hy vọng cho mọi người, nói sớm muộn gì có một ngày, quốc vương bệ hạ nhất định sẽ suất lĩnh đại quân vô địch tới giết sạch đám ác ma này, giải cứu cho tất cả, cho nên mới bị bọn hắn cắt đứt hai chân, ném đến hố người chết…
Nói tới đây, trên mặt thiếu niên đã tràn ngập lo lắng:
- Không biết quốc vương bệ hạ khi nào thì mới có thể như là Zola thúc thúc nói, dẫn theo đại quân bách chiến bách thắng cứu chúng cháu đi ra ngoài, đã có rất nhiều người chết rồi, , Tom thúc thúc, Karla đại thẩm, còn có Roddy, bọn họ đều bị đám ác ma kia đánh chết…
Nói đến đâu, chạm đến chuyện thương tâm, thiếu niên kia cố lấy dũng khí chỉ đám binh lính Hắc Nham trước mặt, rồi nước mắt rơi như mưa, khóc không thành tiếng.
💬 Bình luận chương