Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi
Tác giả: Di Nhiên
Dịch: Quá khứ chậm rãi
Chương 780: Uẩn khúc
Nghe thấy huynh đệ nhà mình không phải trúng độc, Trần Bì vốn không có biểu cảm gì trên mặt, lại hơi bất ngờ.
"Tiểu cô nương, ngươi tên gì?"
"Yến Tam Hợp."
"Tại sao triều đình điều tra lại vụ án Trịnh gia?"
"Mấy ngày trước, tường vây Trịnh gia sụp hết trong một đêm, một trăm tám mươi oan hồn vẫn chưa tan, vẫn còn ở gần đó."
Biểu cảm Trần Bì xuất hiện sự trống rỗng ngắn ngủi.
"Ngươi nói ngươi vì tuổi con trẻ, nên mới bị phái đến viện Hải Đường; ngươi còn nói mình biến thành cái dáng vẻ như bây giờ là vì lần hốt xác đó." Yến Tam Hợp: "Xem ra, ngươi chắc chắn là phát hiện một số chuyện không thể nói."
Trần Bì nhìn Yến Tam Hợp, một lúc lâu, mới từ trong kẽ răng cắn ra một chữ: "Phải!"
Tuy hắn còn trẻ, nhưng sư phụ là một người lợi hại.
Sư phụ mười sáu tuổi bắt đầu làm tang sự, làm mãi đến bảy mươi tuổi, dạng người chết gì mà chưa từng thấy.
Có đôi khi mấy người khám nghiệm tử thi của Hình bộ gặp phải thi thể nghiệm không ra, đều âm thầm đến cầu xin ông giúp đỡ.
Tuy rằng hắn chỉ học bốn năm thì xuất sư, nhưng sau khi xuất sư, đã đi làm cùng sư phụ.
Làm suốt mười năm, sư phụ ngã xuống rồi không đứng lên nữa, hắn mới đích thân làm.
Vĩnh Hòa năm thứ tám, thảm án diệt môn của Trịnh gia vừa ra, hắn đã đoán được mình cũng phải đi hốt xác rồi.
Người làm tang sự ở thành Tứ Cửu cũng chỉ có mấy chục người, Trịnh gia lại có nhiều người chết như vậy, nhân thủ căn bản không đủ.
Quả nhiên, hai ngày sau, bốn ông chủ ở đông, nam, tây, bắc đều bắt đầu triệu tập người, chuẩn bị quan tài và đồ dùng trong tang sự.
May mắn là, mỗi tiệm quan tai đều có hàng tồn, nếu không chỉ sợ quan tài thôi cũng chẳng đủ dùng.
Ngày hôm sau, quan tài và người đều đến phủ đệ Trịnh gia.
Cảnh tượng đó, Trần Bì đến chết cũng không quên được...
Quan tài liên tục chuyển vào Trịnh gia, cuối cùng chỉnh tề xếp cùng một chỗ, nhìn thôi cũng khiến da đầu tê dại.
Lúc này có một người làm quan lớn tiếng nói chuyện, nguyên văn thì Trần Bì không nhớ được, chỉ nhớ rõ người nọ nói ba chuyện.
Cái thứ nhất, quan tài tốt cho chủ tử Trịnh gia, quan tài kém cho hạ nhân.
Cái thứ hai, xiêm y tốt giày tốt cũng đều cho chủ tử Trịnh gia, phải tắm rửa sạch sẽ cho mấy người chủ, làm như kiểu sống thọ và chết tại nhà.
Chuyện thứ ba, ra khỏi cửa này, không cho phép nghị luận chuyện này, người nào dám ở nghị luận sau lưng thì không chỉ có chính mình phải chịu khổ mà còn liên lụy đến người nhà.
Cuối cùng, hắn còn bổ sung một câu: Vụ án còn chưa phá, hung thủ vẫn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, nếu các ngươi buột miệng nói ra ngoài, lỡ như truyền tới tai hung thủ, thì chính là phá hỏng đại sự.
Nghe đến đó, Yến Tam Hợp không thể không cắt lời.
Người làm quan này họ gì, tên gì, là người trong nha môn nào?
Hình bộ thị lang Tiền Thành Giang.
Người này bây giờ làm quan ở đâu?
"Chỗ Diêm Vương."
Yến Tam Hợp: "Chết thế nào?"
Trần Bì: "Nghe nói là ngủ rồi không tỉnh dậy nữa."
"Nghe nói?" Yến Tam Hợp nhíu mày: "Ý ở ngoài lời là, cái chết của hắn còn có ẩn tình nữa phải không?"
Trần Bì lắc đầu: "Yến cô nương, chúng ta nói chuyện về viện Hải Đường đi."
Yến Tam Hợp không truy vấn nữa, mà như là tay phải của Trịnh Hoán Đường kéo ruột ra thì lòng bàn tay phải của hắn hẳn phải có máu.
Lòng bàn tay phải của hắn không có máu, mà mu bàn tay lại có máu.
Yến Tam Hợp ngước mắt lên, nhìn Tạ Tri Phi: "Mu bàn tay Trịnh Hoán Đường sao lại có máu?"
Tạ Tri Phi im lặng một lát: "Bởi vì tay phải hắn cầm đao, máu b ắn ra, rơi trên mu bàn tay."
"Vậy tại sao lòng bàn tay hắn không có máu?"
Tạ Tri Phi cúi đầu nhìn Yến Tam, đáy mắt hơi run rẩy, nhưng giọng lại cực kỳ trầm ổn: "Bởi vì hắn căn bản không kéo ruột ra."
💬 Bình luận chương