Tiêu Hề Hề không quan tâm Tạ Sơ Tuyết, đôi mắt nàng không ngừng đảo quanh Tây Lăng vương, muốn xem Phương quản sự giống Đại sư huynh có xuất hiện không?
Lạc Thanh Hàn hơi liếc nhìn, trầm giọng hỏi "Nàng đang nhìn gì?"
Tiêu Hề Hề nghiêng người đến gần hắn nói nhỏ.
"Thần thiếp muốn xem Phương quản sự kia có ở đây không?"
Lạc Thanh Hàn "Nàng quan tâm y?"
Tiêu Hề Hề không nghĩ quá nhiều, thành thật trả lời "Vâng, nếu y là Đại sư huynh thật, thì ý định của Tây Lăng vương rất đáng ngờ."
Thật ra, một ngày sau khi Lạc Thanh Hàn về Thịnh Kinh đã phái người điều tra chuyện của Tây Lăng vương.
Tiếc là Tây Lăng vương quanh năm sống ở quận Tây Lăng, hơn nữa quận Tây Lăng cách Thịnh Kinh quá xa, rất khó nắm được thông tin chính xác về ông. Hiện giờ, hắn chỉ có thể sai người âm thầm không làm được, bọn họ có thể bỏ tiền mời một bà vú."
Dù thế nào cũng nên chú ý nam nữ khác biệt, sao có thể để sư huynh tắm cho sư muội? Dù là trẻ con mới sinh cũng không được!
Tiêu Hề Hề giải thích "Thật ra cũng không thể trách sư phụ, lúc ông ấy đưa thần thiếp về Huyền Môn, còn tưởng thần thiếp là con trai, cho nên hoàn toàn không nghĩ đến chuyện nam nữ khác biệt. Đại sư huynh có tinh thần trách nhiệm rất cao, không nói lời nào đã nhận nhiệm vụ chăm sóc thần thiếp. Huynh ấy vốn nghĩ thần thiếp là sư đệ, đến khi giúp thần thiếp tắm thì mới biết thần thiếp là sư muội. Sau đó, huynh ấy nói chuyện này với sư phụ, sư phụ mới biết mình mang về một nữ đồ đệ, vội vàng chọn hai nhũ mẫu chăm sóc cuộc sống hàng ngày của thần thiếp."
Đại sư huynh chăm sóc tiểu sư muội, chẳng có gì không đúng.
Đạo lý thì hắn hiểu, nhưng vẫn thấy khó chịu.
Lạc Thanh Hàn giơ tay ôm eo Tiêu Hề Hề, kéo người vào trong lòng, đồng thời cúi đầu thì thầm vào tai nàng.
"Ta không quản được chuyện trước kia, sau này nàng phải chú ý, hiện giờ nàng là nữ nhân của ta, phải giữ khoảng cách với nam nhân khác."
Nói xong, tay hắn vẫn gãi eo Tiêu Hề Hề.
Tiêu Hề Hề nhột, suýt nữa cười thành tiếng.
Nàng vội bịt miệng lại, trừng mắt hạnh nhìn Thái tử.
Người này xấu quá đi!
Biết rõ nàng sợ nhột, còn cố ý gãi chỗ nhột trên eo nàng.
Lạc Thanh Hàn ngồi thẳng dậy, nhưng không bỏ tay ra, vẫn đặt trên eo Tiêu Hề Hề.
Đây là hành động tuyên bố chủ quyền.
Hắn không biết Đại sư huynh của Tiêu Hề Hề có đến không, nếu đến thì hắn phải cho Đại sư huynh của Tiêu Hề Hề biết, Tiêu Hề Hề đã là người của hắn, ai cũng không cướp được nàng.
Các cung nữ bưng món ngon bước vào.
Từng món ngon được bày lên bàn.
Tiêu Hề Hề thèm ch4y nước miếng, tức thì vứt chuyện của Đại sư huynh ra sau đầu, vui vẻ vùi đầu vào ăn.
Nếu là yến tiệc chiêu đãi Tây Lăng vương, Tây Lăng vương đương nhiên là nhân vật chính.
Ông là người hào sảng, không bày vẻ quá nhiều, hết ba hiệp rượu, ông vịn cớ say rượu biểu diễn một màn múa kiếm cho mọi người xem.
Cả người không biết kiếm thuật, vẫn có thể cảm thấy màn múa kiếm của ông vô cùng đặc sắc.
Mọi người cười cổ vũ ông, Lạc Dạ Thần là người ủng hộ nhiều nhất, đồng thời vỗ tay cổ vũ cho ông.
Trong mắt y, Tây Lăng vương là nhạc phụ tương lai, nhất định phải khen!
Có lẽ vì uống hơi nhiều trà, Tạ Sơ Tuyết muốn đi giải tỏa.
Nàng thì thầm gì đó với Tây Lăng vương, sau đó đứng dậy cùng thị nữ lặng lẽ đi qua cửa hông ra ngoài.
Lạc Dạ Thần luôn chú ý đến Tạ Sơ Tuyết, y thấy vậy gần như không nghĩ gì nhiều, lập tức đứng dậy ra ngoài.
Tạ Sơ Tuyết giải quyết quay lại, thì bị Lạc Dạ Thần chặn đường.
Lạc Dạ Thần vô cung khẩn trương, nhưng ngoài mặt lại giả vờ bình tĩnh mỉm cười.
"Trùng hợp quá, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Tạ Sơ Tuyết lùi một bước, hành lễ nhẹ nhàng nói "Thỉnh an Anh vương."
Lạc Dạ Thần "Muội là con gái của hoàng thúc, là đường muội của ta, muội không cần khách sáo với ta, cứ gọi thẳng tên ta là được."
Tạ Sơ Tuyết hơi xấu hổ, hai má hơi ửng hồng "Đa tạ vương gia cất nhắc, gọi thẳng tên của người thì không hợp quy tắc."
Nàng dừng một chút, nói tiếp "Nếu vương gia không có việc gì, ta xin đi trước."
Lạc Dạ Thần không muốn chia tay nàng như thế này, y vội giơ tay chặn đường.
"Muội không muốn gọi tên ta, muội có thể gọi ta là ca ca, ta gọi muội là Sơ Tuyết muội muội."
Nói xong y cười hì hì, cho rằng ý tưởng của mình rất hay.
Mặt Tạ Sơ Tuyết càng đỏ hơn.
Lần này, nàng không chỉ xấu hổ mà còn tức giận.
Thị nữ theo sau không nhịn được nữa, bước lên chắn trước Tạ Sơ Tuyết.
"Xin vương gia tự trọng!"
Lạc Dạ Thần cau mày, bất mãn nói "Bổn vương đang nói chuyện với Tạ cô nương, há có chỗ cho ngươi xen vào? Ngươi là cái thá gì, cút ra ngoài!"
💬 Bình luận chương