Vốn Tiêu Hề Hề nghĩ sau khi Tam công chúa uống thuốc giải thì nguy cơ sẽ được giải trừ.
Tuy nhiên, sáng hôm sau, khi Tam công chúa đến từ biệt, nàng phát hiện vận rủi xung quanh Tam công chúa đột nhiên xuất hiện trở lại, lần này còn mạnh hơn trước.
Đây rõ ràng là vận rủi sắp phải mất mạng!
Tiêu Hề Hề thử giữ lại nhưng Tam công chúa từ chối.
Hết cách, Tiêu Hề Hề chỉ đành đưa cho nàng túi thơm có chứa bùa hộ thân, đồng thời lấy đi túi thơm chứa Thất Nhật Túy trên người nàng.
Sáu đó, Tiêu Hề Hề đặc biệt bảo Sở Kiếm âm thầm đi theo Tam công chúa, đảm bảo an toàn cho nàng.
Nếu gặp nguy hiểm, có thể dẫn Tam công chúa trốn trong phủ Anh vương.
Tiêu Hề Hề sắp xếp chuyện này, một mặt là để đảm bảo an toàn cho Tam công chúa, mặt khác là để xem có thể dụ được kẻ đứng sau hay không.
Nghĩ tới đây, Tiêu Hề Hề không khỏi cảm thấy khó chịu.
“Ta đã nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn có vài điều ta không nghĩ tới.”
Ví như số lượng sát thủ do bên kia phái đến vượt xa dự đoán của nàng.
Ban đầu nàng nghĩ đối phó với Tam công chúa tay trói gà không chặt, hai ba tên sát thủ là đủ rồi.
Không ngờ, đối phương đồng thời phái tới mười bảy sát thủ.
Ra tay quá mạnh bạo!
Đối mặt với nhiều sát thủ như vậy, dù Sở Kiếm có võ công cao cường cũng chưa chắc rút lui an toàn.
Cũng may quan binh xuất hiện đúng lúc, nếu không Sở Kiếm rất có thể sẽ bị thương.
Lạc Thanh Hàn xoa đầu nàng, an ủi “Nàng đã làm rất tốt rồi, không còn sớm nữa, ngủ đi.”
“Ừm.”
Hai người về phòng ngủ tiếp.
Nhưng ngủ không bao lâu, Lạc Thanh Hàn đã phải thức dậy thượng triều.
Hắn ngồi long xa đến điện Nghị Sự.
Sáng sớm đường trong cung hầu như không có ai, cả con đường vắng tanh.
Triệu Hiền đang căn dặn gì đó với một nhóm cấm vệ tuần tra, khi bọn họ nhìn thấy đội nghi trượng của Hoàng đế, lập tức ngừng nói, đồng loạt quỳ xuống.
“Mạt tướng bái kiến Hoàng thượng!”
Đội nghi trượng dừng lại.
Lạc Thanh Hàn bảo bọn họ bình thân.
Triệu Hiền đứng dậy phất tay, những cấm vệ phía sau nhận được lệnh tiếp tục tuần tra.
Lạc Thanh Hàn gọi Triệu Hiền tới hỏi chi tiết chuyện đêm qua.
Thật ra từ ngày sứ đoàn nước Thiên Đảo vào kinh, Lạc Thanh Hàn đã phái người âm thầm đề phòng đối phương gây rối.
Kết quả không làm hắn thất vọng.
Sứ đoàn vào kinh chưa quá ba ngày, Tam công chúa bị ám sát trong thành.
Sở dĩ quan binh có thể đến hiện trường kịp thời là nhờ mật thám do Hoàng đế phái đi mất đi Tam công chúa, vua ta sẽ vô cùng đau lòng, cả nước sẽ như chìm trong sương mù. Cầu xin bệ hạ ra tay giúp đỡ, nhất định phải tìm được Tam công chúa điện hạ!”
Lạc Thanh Hàn bình tĩnh đáp “Chuyện này trẫm đã biết rồi, các người yên tâm, trẫm sẽ cố hết sức tìm Tam công chúa, đưa công chúa về nước Thiên Đảo.”
Quản Doanh ngẩng đầu hỏi.
“Xin bệ hạ thứ lỗi cho ta mạo muội, ta muốn biết phải mất bao lâu mới tìm được Tam công chúa? Ngài cũng biết đấy, những vụ mất tích kiểu này, thời gian càng dài thì cơ hội tìm được người càng thấp. Mong bệ hạ tìm được Tam công chúa càng sớm càng tốt, Tam công chúa rất quan trọng với chúng ta, nếu Tam công chúa có tổn thất gì, chúng ta cũng không cách nào ăn nói với vua ta. Chắc hẳn bệ hạ có thể hiểu được tâm trạng người cha. Trên đời này không người cha nào muốn thấy con gái yêu quý của mình bị tổn thương.”
Giọng điệu của ông có vẻ chân thành, nhưng mọi người có mặt đều nghe thấy cảnh cáo ẩn giấu trong đó.
Tất cả văn võ bá quan đều tỏ ra bất mãn.
Lạc Thanh Hàn lạnh lùng nói “Trẫm đã nói rồi, trẫm sẽ cố hết sức, mời Khu mật sứ và tiểu hoàng tử trở về chờ tin.”
Quản Doanh “Bệ hạ, chúng ta muốn không phải cố hết sức mà là nhất định phải tìm được Tam công chúa.”
Lạc Thanh Hàn “Ngươi đang dạy trẫm làm việc sao?”
Quản Doanh chẳng những không lùi mà còn tiến thêm một bước, lớn tiếng nói.
“Chúng ta ngàn dặm xa xôi đến Thịnh Kinh bày tỏ hữu nghị với bệ hạ nhằm tăng cường mối bang giao hai nước, đây đáng lẽ phải là chuyện tốt, nhưng hiện giờ Tam công chúa bị ám sát ở Thịnh Kinh. Nếu bệ hạ không thể đưa r
💬 Bình luận chương