Y Châu cùng hai hộ vệ cải trang thành nô bộc làm việc nặng, lén rời Hồng Lư Tự bằng cửa sau.
Đầu tiên bọn họ đến chợ Tây dạo một vòng, giả vờ đi mua sắm.
Sau khi xác nhận không có ai không phải do Khu mật sứ đề nghị muốn dẫn y đi sứ Đại Thịnh, có thể y bây giờ vẫn ở hoàng cung nước Thiên Đảo, sống một cuộc sống không có tương lai.
Khu mật sứ đại nhân đã giúp y một lần, y luôn ghi nhớ ơn này trong lòng.
Bây giờ đã đến lúc y phải trả ơn.
Nếu y đã hứa với Khu mật sứ đại nhân sẽ giao mật thư này cho phụ hoàng, thì y nhất định phải làm được!
Ánh mắt Y Châu trở nên kiên định “Hai ngươi yểm trợ cho ta xông qua đó.”
Hai hộ vệ chấn động.
Cấm vệ có hơn hai mươi người, mà bọn họ chỉ có ba người, nếu muốn xông ra ngoài, cơ hội thành công rất mong manh.
Nhưng tiểu hoàng tử đã lên tiếng, dù là núi đao biển lửa, bọn họ cũng phải nghe theo.
Hai hộ vệ rút dao găm giấu trong tay áo, liều mạng lao về phía cấm vệ.
Cấm vệ rút đao lao về phía trước.
Hai bên bắt đầu đánh nhau.
Dân chúng xung quanh thấy vậy, sợ hãi lui về sau, tránh xa phạm vi đánh nhau xa nhất có thể.
Y Châu nhân cơ hội hòa vào dòng người, muốn theo dòng người rời khỏi.
Nhưng Triệu Hiền vẫn nhìn y chằm chằm.
Y vừa hành động Triệu Hiền lập tức phát hiện ra ý đồ của y.
Triệu Hiền dùng nội lực ném roi ngựa trong tay quấn bắp chân Y Châu, sau đó dùng sức kéo về phía sau.
Y Châu bị kéo mạnh ngã xuống, mặt úp xuống đất, mũi bắt đầu chảy máu.
Nhưng y phớt lờ cơn đau, rút dao găm cắt sợi roi quấn bắp chân, sau đó dùng tay chân bò dậy, cố hết sức trốn đến cạnh sông Ngự.
Đối phương đang cưỡi ngựa, xét về tốc độ thì hai chân của y chắc chắn không bằng bốn chân ngựa của đối thủ.
Cơ hội duy nhất của y là nhảy xuống sông, nhờ dòng nước trốn thoát.
Triệu Hiền cưỡi ngựa đuổi theo y, hét lớn.
“Chặn y lại!”
Cấm vệ đã bắt được hai hộ vệ.
Cấm vệ nghe thấy lệnh của Thống lĩnh, lập tức lao về phía Y Châu.
Y Châu chưa kịp tới bờ sông đã bị cấm vệ bao vây.
Cuối cùng y không thể thoát, bị cấm vệ bắt ngay tại chỗ.
Triệu Hiền xoay người xuống ngựa, nhìn Y Châu bị cấm vệ đ.è xuống đất không thể cử động, trầm giọng nói.
“Tiểu hoàng tử điện hạ, chúng ta không muốn hại ngài, xin ngài đừng làm loạn nữa.”
Y Châu biết mình không thể thoát, tức giận hai mắt đỏ bừng, hai tay nện xuống đất.
Triệu Hiền sai người mang dây đến chuẩn bị trói Y Châu lại, đề phòng tên nhóc này lại gây rối.
Lúc này, Y Châu đột nhiên cảm thấy bụng quặn thắt.
Y cuộn người lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cổ họng phát ra tiếng rên đau đớn.
Triệu Hiền tưởng y giả bệnh nên phớt lờ y.
Mãi đến khi y mở miệng nôn một ngụm máu đen lớn, Triệu Hiền mới nhận ra có chuyện không ổn.
Triệu Hiền lập tức sai người đặt Y Châu lên ngựa.
Bọn họ nhanh chóng cưỡi ngựa về thành.
Y Châu được đưa đến Thái y viện chữa trị.
Lạc Thanh Hàn nghe tin, lập tức đến Thái y viện.
Hắn nhìn Y Châu nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, môi tím tái khó thở, bộ dạng đáng thương sắp không ổn.
Lạc Thanh Hàn quay đầu nhìn Phương Vô Tửu, trầm giọng hỏi.
“Y xảy ra chuyện gì?”
Nét mặt Phương Vô Tửu vẫn bình tĩnh “Rất rõ ràng, y trúng độc rồi.”
Lạc Thanh Hàn “Đang yên lành, sao đột nhiên trúng độc?”
Phương Vô Tửu “Dựa vào triệu chứng thì có lẽ y trúng độc của một loại nọc rắn nào đó, độc này không màu không mùi, thời gian phát tác ước chừng một đến hai canh giờ, độc này chỉ có tác dụng khi uống, cũng có nghĩa là chỉ cần chúng ta tìm ra hơn một canh giờ trước tiểu hoàng tử đã ăn gì, hẳn là có thể tìm ra nguyên nhân vì sao trúng độc.”
Lạc Thanh Hàn lại nhìn Y Châu đang hấp hối trên giường.
Y Châu lúc này đã bất tỉnh.
Lạc Thanh Hàn “Độc này có thể giải không?”
Phương Vô Tửu “Nếu độc chưa phát tác thì vẫn có thể giải, nhưng bây giờ độc đã phát tác, chất độc thấm vào nội tạng, dù là thần tiên cũng không cứu được.”
💬 Bình luận chương