Hai người thuận lợi rời quán trọ, trên đường đi không gặp cản trở gì.
Tiêu Hề Hề quay lại nhìn quán trọ phía sau, không có ai đuổi theo, nhưng nàng dám cá, chàng trai có khuôn mặt trẻ con đó sẽ thầm cử người không phải còn một chút vẫn chưa bán hết, tôi lại không nỡ đổ đi, cũng sẽ không mở quán đến giờ này. Phải rồi, bên dưới bún gạo có xương ống, bên trong có tủy, có thể hút ăn được.”
Tiêu Hề Hề dùng đũa trộn lên, quả nhiên tìm được hai khối xương ống lớn, đầu xương có chút thịt, vừa nhìn đã biết rất ngon.
Nàng ăn hết phần thịt trên xương trước, sau đó hút hết phần tủy bên trong.
Ông mập chỉ vào bánh bao trắng bên cạnh.
“Có thể xé bánh bao nhỏ ra ngâm trong nước canh.”
Tiêu Hề Hề gật đầu nói biết rồi.
Ông mập thấy không còn gì để dặn, bèn nói “Hai người từ từ ăn, có cần gì thì gọi tôi.”
Tiêu Hề Hề vùi đầu ăn uống thích thú.
Uất Cửu ngồi đối diện không muốn ăn.
Một tay gã chống cằm, nhìn màn đêm sâu thẳm ngoài cửa, không biết đang nghĩ gì.
Tiêu Hề Hề bưng tô lên, húp một hớp canh lớn, hài lòng thở ra một hơi.
“Đã quá!”
Uất Cửu thu hồi ánh mắt, nhìn nàng quái gở nói “Xem như cô ăn no rồi.”
Tiêu Hề Hề “Ai nói ta ăn no? Ngươi cũng coi thường ta quá rồi.”
Uất Cửu “……”
Gã nhìn cái tô quá khổ trước mặt Tiêu Hề Hề, rơi vào trầm mặc quỷ dị.
Tiêu Hề Hề nhìn tô canh xương trước mặt, hỏi “Ngươi chưa động qua canh này phải không? Nếu ngươi không muốn ăn thì có thể đưa cho ta, ta sẽ giúp ngươi giải quyết nó.”
Quả thật Uất Cửu chưa động qua.
Nhưng gã không muốn nữ nhân trước mặt được lợi nên cố tình cầm thìa múc canh lên uống.
“Bây giờ ta động vào nó rồi, cô còn muốn ăn không? Nếu cô không chê, ta có thể đưa cho cô.”
Nói xong, gã cố tình cười xấu xa.
Tiêu Hề Hề thẳng thắn nói “Nếu ngươi tham gia Hoa Sơn luận kiếm, ngươi chắc chắn sẽ đứng đầu.”
Uất Cửu “Tại sao?”
Tiêu Hề Hề “Xét về đê tiện, không ai có thể sánh với ngươi.”
Uất Cửu “……”
Tiêu Hề Hề hất cằm, cười khiêu khích.
Tới đây, tổn thương nhau đi!
Uất Cửu nhếch môi cười lạnh “Vừa rồi ta không nên cứu cô, lẽ ra ta nên để cô ở lại với đám người Tây Vực đó, để bọn họ dạy dỗ cô làm người tốt.”
Tiêu Hề Hề phân tích đâu ra đó.
“Bọn họ bắt ta là vì họ nghĩ ngươi rất quan tâm ta, nhưng nếu ngươi mặc kệ sống chết của ta, ta đương nhiên không còn giá trị gì với họ, cuối cùng họ vẫn sẽ thả ta ra. Ta còn tưởng ngươi sẽ không tới cứu ta, nào ngờ ngươi lại tới, lẽ nào đúng như lời tiểu ca ca kia nói, ngươi thật sự rất quan tâm ta?”
Uất Cửu như thề nghe được chuyện cười không mấy buồn cười, vẻ mỉa mai trong nụ cười của gã càng thêm sâu sắc.
“Ta quan tâm cô? Nếu không phải cô có ích với ta, ta lười quan tâm cô sống hay chết!”
Tiêu Hề Hề nghe vậy, cảm thấy yên tâm.
“Vậy thì tốt.”
Uất Cửu nghe nàng nói vậy, đột nhiên cảm thấy không vui.
Thái độ gì đây?!
Lẽ nào được gã quan tâm là chuyện rất phiền sao?
Gã tệ đến thế à?!
Tiêu Hề Hề không biết Uất Cửu đang nghĩ gì, nàng nhớ tới chuyện tối nay liền hỏi.
“Không phải ngươi muốn tra chân tướng Uất gia bị hại sao? Tại sao ngươi lại giết Giang Thành Tài? Có lẽ hắn còn biết được gì khác?”
Tâm trạng Uất Cửu không tốt, sắc mặt xấu xí, giọng điệu gay gắt.
“Ta muốn giết thì giết, cần giải thích với cô sao?”
💬 Bình luận chương