Sâu đậm đến mức nào thì Minh Huyên không rõ. Dù sao nàng cũng chưa từng chứng kiến cảnh Khang Hy thân mật với những nữ nhân khác, nên không có cơ sở để so sánh.
Tuy nhiên, việc Đồng Giai thị luôn giữ thái độ xa cách, độc lai độc vãng trong cung, không chịu nương nhờ bất kỳ thế lực nào, thì ai nấy đều biết rõ.
Nghe đồn Ô Nhã thị sau khi được Hoàng thượng sủng hạnh, hiện tại vẫn bị Đồng Giai thị đối xử như một cung nữ hầu hạ vén rèm thấp kém. Đến đêm ngủ cũng phải chen chúc trên chiếc giường chung với các cung nữ khác.
Cảnh ngộ bi đát của Ô Nhã thị khiến rất nhiều người trong cung thương cảm, đồng thời làm dấy lên những lời đàm tiếu không hay về Đồng Giai thị. Minh Huyên chỉ biết nhún vai.
Đám phụ nữ chốn thâm cung này ai nấy đều là những kẻ đáng gờm, ai đúng ai sai làm sao mà phân định cho rõ ràng được? Thôi thì cứ coi như nghe một chuyện mua vui, tuyệt đối không tham gia bình phẩm.
Điều duy nhất có thể khẳng định chắc nịch là Khang Hy chính là miếng mồi ngon béo bở. Kẻ nào lỡ dính vào thì xác định chuẩn bị tinh thần đón nhận ánh mắt ghen ghét như hổ rình mồi của cả dàn hậu cung đi.
"Không giỏi giao thiệp á? Mấy người các tỷ nói chuyện cứ thích vòng vo tam quốc, giấu giấu giếm giếm mãi. Tỷ cứ nói thẳng toẹt ra là ả ta chướng mắt những nữ nhân khác không phải nhanh hơn sao?" Na Bố Kỳ lắc đầu quầy quậy, lập tức phản bác.
Minh Huyên nhìn cô nương nhỏ đang ỉu xìu thấy rõ trước mặt, lòng dâng lên niềm đồng cảm. Nàng đưa tay v**t v* bím tóc của Na Bố Kỳ, nhất thời không biết phải lựa lời khuyên nhủ thế nào. Nàng chỉ đành sai cung nhân rót cho Na Bố Kỳ một ly trà sữa ngọt ngào, hy vọng chút đồ ngọt sẽ giúp xua tan đi phần nào sự bực dọc trong lòng.
"Sao ta lại xui xẻo đến mức này cơ chứ?" Mỗi khi nghĩ tới chuyện này, Na Bố Kỳ chỉ hận không thể xuyên không về quá khứ, lôi bản thân – cái đứa ngu ngốc vì tò mò về Kinh thành mà hăm hở đòi đi – ra tẩn cho một trận nhừ t.ử. Đang yên đang lành, tò mò vớ vẩn làm cái quái gì không biết?
"Cách cách, nô tỳ nghe ngóng được rồi." Giữa lúc Na Bố Kỳ đang bận ủ rũ xót thương cho số phận mình, thì người nha hoàn thân cận theo nàng ta từ Mông Cổ tới hớt hải chạy vào, hớn hở bẩm báo: "Thị vệ ban nãy ngài gặp tên là Đồng Giai Long Khoa Đa, là biểu đệ của Hoàng thượng, tức là đệ đệ ruột của Đồng Giai thứ phi đấy ạ."
Bàn tay Minh Huyên đang cầm chén trà khẽ nghiêng, nước trà sánh ra đổ ướt cả vạt áo...
Long Khoa Đa?
... Đây là cái gu chọn người quái quỷ gì vậy?
Nghe được cái tên Long Khoa Đa, Na Bố Kỳ cũng kinh ngạc không kém, nghi ngờ hỏi lại: "Hắn ta chẳng có nét nào giống với Đồng Giai thứ phi cả nhỉ? Hắn anh tuấn thế cơ mà."
Minh Huyên triệt để cạn lời, vô lực muốn phỉ nhổ. Trong lúc nàng về phòng thay y phục, Na Bố Kỳ đã tiện tay "càn quét" sạch sành sanh đĩa thịt khô và điểm tâm trên bàn rồi chuồn mất hút.
"Công t.ử nhà Đồng Giai thứ phi đã thành gia lập thất chưa nhỉ? Hiện tại..." Vị cô nương sau này bị hắn tàn nhẫn chặt cụt tay chân làm thành 'nhân trệ' chắc vẫn... còn sống tốt chứ?
Lưu ma ma đột nhiên lên tiếng: "Đã đính hôn rồi ạ. Đồng Giai công t.ử từ nhỏ đã được hứa hôn với Tuệ Tỷ nhi – cháu gái của Nhị lão gia thuộc chi thứ hai trong tộc. Đồng Giai phúc tấn và Nhị lão gia vốn là huynh muội ruột thịt cùng một mẹ sinh ra, nếu không thì mối hôn sự béo bở này làm sao đến lượt Tuệ Tỷ nhi. Hồi trước Hoàng thượng còn khen ngợi với Hoàng hậu rằng đây là một mối lương duyên trời định cơ đấy!"
Nhị lão gia của chi thứ hai sao? Minh Huyên nhớ mang máng ông này nổi danh là một tên tay chơi trác táng, phong lưu, chuyên la cà chốn lầu xanh, say mê tửu sắc.
💬 Bình luận chương