Trước khi Bảo Thanh hồi cung, Khang Hi và Thái hoàng thái hậu đều lo lắng Thái t.ử trong lòng sẽ không thoải mái, từ đó sinh ra khoảng cách giữa hai đứa trẻ ngay từ khi còn nhỏ.
Hoàng gia tuy không mong cầu quá nhiều vào tình nghĩa huynh đệ, nhưng Khang Hi vẫn hy vọng những đứa con của mình sẽ là ngoại lệ.
Nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới, người làm ầm ĩ đến gà bay ch.ó sủa với Bảo Thanh lại chẳng phải là Thái t.ử, mà là Tam công chúa.
Ngay cả Huệ tần cũng kinh hồn bạt vía, chỉ sợ con trai mình chọc giận Thái t.ử rồi bị Hoàng thượng ghét bỏ.
Thế mà hiện giờ, ngày nào người tìm đến tận cửa đòi nàng ta phải cho một lời giải thích lại biến thành Vinh tần.
"Tam công chúa nhỏ hơn Bảo Thanh a ca những hai tuổi cơ mà! Sao a ca lại nỡ ra tay nặng như thế?" Trường Sinh đã đi xa, Thập a ca thì bị đưa ra khỏi cung, bên cạnh Vinh tần giờ chỉ còn mỗi Tam công chúa, con bé chính là tròng mắt của nàng ta.
Huệ tần xấu hổ rối rít xin lỗi, đồng thời hứa hẹn nhất định sẽ dạy dỗ lại Bảo Thanh.
"Bảo Thanh, con là con trai, lại là huynh trưởng, sao con có thể bắt nạt muội muội như vậy hả?" Tam công chúa ôm rịt lấy đùi Khang Hi gào khóc ầm ĩ. Khang Hi chỉ biết một bên ôm ấp dỗ dành con gái, một bên dùng ánh mắt không đồng tình nhìn Bảo Thanh.
Bảo Thanh gãi gãi đầu. Lúc ở ngoài cung, ai cũng dặn dò cậu bé tuyệt đối không được làm Hoàng a mã tức giận.
Nhưng nhìn cái con bé đang vừa khóc vừa quẹt nước mũi nước mắt vào áo Hoàng a mã kia, trong mắt Bảo Thanh lại tràn ngập sự chán ghét. Cái cô muội muội này đúng là một con ranh hay mách lẻo, chẳng đáng yêu chút nào! Thế nhưng dưới cái nhìn nghiêm khắc của Khang Hi, cậu bé vẫn đành cúi gầm mặt xuống.
Thấy con trai đã biết lỗi cúi đầu, Khang Hi lúc này mới định dỗ dành con gái một chút, thì lại nhìn thấy...
Hít một hơi thật sâu, ngài bế bổng con gái lên, tiện tay vớ lấy chiếc khăn tay lau qua loa khuôn mặt đầm đìa nước mũi nước mắt của nàng, ôn tồn dỗ dành: "Trẫm sẽ thay con giáo huấn huynh trưởng, con đừng khóc nữa nhé."
Tam công chúa vẫn nức nở đầy đau khổ: "Gậy Như Ý của con, Gậy Như Ý của con bị cướp mất rồi."
"Tam tỷ tỷ đừng khóc nữa, lát nữa Cô sai Nội vụ phủ đúc cho tỷ một cái Gậy Như Ý khác, còn đẹp hơn cái cũ nhiều." Dận Nhưng đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế đẩu cao được thiết kế riêng, tay bưng bát sữa bò, vừa uống vừa an ủi.
Hôm nay Bảo Thanh ca ca nhận túng hơi nhanh thì phải? Hôm qua huynh ấy còn cứng cổ cãi bướng được một lúc lâu cơ mà!
"Ta cũng muốn!" Bảo Thanh vội vàng la lớn.
Dận Nhưng ngẩng đầu lên, trên môi vẫn còn dính một viền bọt sữa trắng xóa, vẻ mặt mờ mịt hỏi lại: "Chẳng phải huynh đã cướp cái của Tam tỷ tỷ rồi sao?"
"Ta muốn cái tốt nhất cơ!" Bảo Thanh hất cằm, đắc ý nói.
Dận Nhưng liếc nhìn Tam tỷ tỷ vẫn còn đang thút thít khóc nấc lên, lại nhìn sang Bảo Thanh ca ca, lắc đầu kiên quyết: "Chuyện đó là không thể. Cái tốt nhất phải dành cho Tam tỷ tỷ, tỷ ấy là con gái. Tỷ ấy là cục cưng trong lòng Hoàng a mã, tất cả chúng ta đều phải bảo vệ tỷ ấy."
Khang Hi nghe vậy, vô cùng vui mừng nhìn đứa con trai duy nhất biết hiểu chuyện của mình.
Thế nhưng ngay sau đó... Tam công chúa bật cười, còn Bảo Thanh a ca thì lại lăn đùng ra đất khóc lóc ăn vạ...
Dận Nhưng ngớ người, vội quăng ánh mắt cầu cứu về phía Khang Hi – người cũng đang mang vẻ mặt hoang mang không kém.
Khang Hi hít sâu một hơi, tự nhủ với bản thân rằng cái đứa đang lăn lộn gào khóc dưới đất kia chính là đứa con trai lớn nhất còn sống sót, lại vô cùng khỏe mạnh của mình.
Cắn răng kìm nén cơn tức giận không phát tiết, Khang Hi quát lớn: "Còn ra thể thống gì nữa, mau đứng dậy!"
Thế nhưng, với một đứa trẻ suốt 6 năm trời sống trong sự cưng chiều của mọi người ở ngoài cung như Bảo Thanh, cậu bé căn bản không biết sợ là gì. Cậu bé cũng không hề ngốc, biết người trước mặt là a mã của mình, cho nên hễ muốn thứ gì là nhất định phải đòi cho bằng được.
"Nếu huynh không đứng dậy, Cô sẽ không kể chuyện cho huynh nghe nữa đâu. Tam tỷ tỷ, chúng ta đi thôi!" Xem kịch hôm nay thế là đủ rồi, Dận Nhưng tụt xuống khỏi chiếc ghế đẩu cao, đưa tay về phía Tam công chúa.
Tam công chúa kêu lên một tiếng kinh ngạc, lập tức nhảy khỏi vòng tay Hoàng a mã, vui vẻ đi theo Thái t.ử đệ đệ. Lúc đi ngang qua, nàng còn cố ý hừ một tiếng với Bảo Thanh: "Tên huynh trưởng thối tha, xấu xa nhất trần đời!"
Thấy đệ đệ muội muội bỏ đi, con nghiện nghe kể chuyện Bảo Thanh lập tức lồm cồm bò dậy, quýnh quáng gọi với theo: "Ta cũng muốn nghe!" Nói xong liền te te chạy theo hai đứa kia.
Chứng kiến màn kịch ngắn này, Khang Hi chỉ biết thở dài thườn thượt.
"Mau gọi người thay y phục cho trẫm." Cúi xuống nhìn bộ y phục đã bị cô con gái rượu vấy bẩn từ trên xuống dưới...
"Dung Nhược, rốt cuộc ngươi đã dạy dỗ quy củ cho Bảo Thanh kiểu gì thế hả?" Vì đây là đứa con trai lớn nhất còn sống sót và khỏe mạnh, Khang Hi có giận mấy cũng không nỡ nặng lời trách mắng nó. Thế là ngài liền gọi Nạp Lan Dung Nhược đến bên cạnh để mắng cho một trận tơi bời.
Nạp Lan Dung Nhược vốn thường xuyên bị gọi vào cung. Nhìn thấy Thái t.ử thông tuệ chín chắn trước tuổi, sau đó về phủ lại nhìn thấy Bảo Thanh a ca bướng bỉnh, nghịch ngợm giống như những đứa trẻ bình thường khác, đôi khi hắn thực sự cảm thấy bất lực.
Rõ ràng Bảo Thanh a ca cũng rất thông minh, nhưng sự thông minh của đứa trẻ này lại không bao giờ đặt vào chuyện đọc sách học tập. Điều này khiến người làm thầy thực sự rất đau đầu.
Hắn đã cố gắng hết sức để khuyên can vị cha nuôi kia, cũng đã tận tâm dẫn dắt Bảo Thanh a ca. Những người hầu hạ xung quanh, thậm chí cả thư đồng của cậu bé đều được đích thân hắn tuyển chọn kỹ lưỡng. Nhưng ai mà ngờ được... trên đời này lại thực sự tồn tại những đứa trẻ trời sinh đã bướng bỉnh như vậy.
Bản tính của Bảo Thanh a ca là thế! Hơn nữa Hoàng thượng lại sắp xếp bao nhiêu người đi theo bảo vệ, người trong phủ ai dám trách mắng nặng lời? Ai dám không chiều theo ý cậu bé chứ? Lâu dần, chẳng phải là dung túng thành quen sao?
Sau khi răn dạy một trận xả giận, Khang Hi thở dài một tiếng, nhìn Nạp Lan Dung Nhược ôn tồn nói: "Dung Nhược, văn chương của ngươi vốn rất xuất chúng, việc học của Bảo Thanh trước mắt vẫn đành làm phiền ngươi vậy."
Nạp Lan Dung Nhược toàn thân cứng đờ, vội vàng quỳ xuống lãnh chỉ.
Mấy năm nay, uy nghi của Hoàng thượng ngày càng nặng. Sau khi trải qua sự việc của Tào Dần, Nạp Lan Dung Nhược càng thêm mấy phần kính sợ và dè dặt.
Khang Hi lắc đầu. Tuy có chút phiền muộn về chuyện của Nạp Lan Dung Nhược, nhưng ngài cũng không hối tiếc. So với Nạp Lan Dung Nhược, những việc Tào Dần làm mới thực sự khiến ngài thất vọng và đau lòng. Ngài chỉ mong hắn ta sau khi đến vùng Giang Nam sẽ được rèn giũa trưởng thành hơn.
"Bảo Thanh huynh trưởng hình như hơi... ngốc nghếch." Dận Nhưng thật sự không hiểu. Rõ ràng Tác Ngạch Đồ đã dặn dò phải cẩn thận với Bảo Thanh ca ca cơ mà, sao huynh ấy lại có thể hành động ngớ ngẩn đến thế?
Vừa mới bị cấm không được làm, huynh ấy lại ngang nhiên làm ngay trước mặt Hoàng a mã, hoàn toàn không chút kiêng dè. Cũng chính vì thế mà cậu bé dễ dàng lèo lái huynh ấy theo ý mình thông qua mấy câu chuyện kể.
Nhưng điều khiến Dận Nhưng kinh ngạc nhất là, dường như Hoàng a mã cũng chẳng hề tức giận với những trò hề của huynh ấy.
💬 Bình luận chương