Chuyện con rắn...
"Hoàng thượng, vừa nãy trong lúc ngủ, thần thiếp lại mơ thấy trong Ngự Hoa Viên có rắn. Ngài xem có buồn cười không cơ chứ?" Minh Huyên hành lễ xong, thuận miệng pha trò.
Đồng Giai thị hậm hực nói móc: "Sợ là không phải mộng đâu nhỉ?"
"Không phải mộng thì là gì? Ngự Hoa viên làm sao lại có rắn cho được?" Minh Huyên giơ tay che miệng, không kìm được cơn buồn ngủ lại ngáp thêm một cái rõ to.
"Sao nàng lại mệt đến nông nỗi này?" Khang Hi xoa trán hỏi.
Minh Huyên khịt khịt mũi đáp: "Bẩm Hoàng thượng, thiếp không mệt." Nói xong lại ngáp một cái nữa.
Khang Hi quả thực cạn lời, thẳng thừng phẩy tay: "Buồn ngủ thì về cung mà nghỉ ngơi, nằm ở đây còn ra thể thống gì."
Minh Huyên vội vã gật đầu hành lễ, chuẩn bị chuồn thẳng.
Đi được hai bước, nàng khựng lại. Phản ứng ban nãy chắc chắn không phải là mộng rồi, hình như có rắn thật? Một con rắn mảnh mai, ốm nhom, ước chừng chẳng có mấy lạng thịt.
Thôi bỏ đi, không thèm nghĩ nữa... Chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến nàng, chuồn lẹ là thượng sách...
Đồng Giai thị thấy Khang Hi hoàn toàn không tra khảo Minh Huyên về chuyện con rắn trong Ngự Hoa Viên thì tức tối cắn chặt môi, vẻ mặt khó coi vô cùng.
Minh Huyên bước đi chầm chậm, thỉnh thoảng lại lưu luyến ngoái nhìn mấy quả đào ửng hồng trên cây, nhỏ giọng căn dặn: "Ô Lan, em dẫn người hái mấy quả đào xuống mang về. Ta đi trước tà tà đợi. Lấy cái giỏ mà đựng, đừng để lông đào dính dớp khắp nơi."
Minh Huyên vừa khuất bóng, Khang Hi mới đứng lên, định ngả lưng xuống chiếc ghế dài nghỉ ngơi một lát. Kết quả liền thấy cung nữ bên cạnh nàng đang thoăn thoắt trèo lên cây hái đào...
Hành vi này quả thật có chút kiêu ngạo, thiếu phép tắc. Nhưng ngay trước mặt biểu muội và Ô Nhã thị, Khang Hi quyết định nhắm mắt làm ngơ, vờ như không thấy. Ngài quay sang dịu giọng: "Hai nàng cũng mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi, ban nãy bị dọa sợ rồi phải không?"
Trên gương mặt nhợt nhạt của Ô Nhã thị ửng lên một nét thẹn thùng, nàng ta ỷ lại nhìn Khang Hi, mềm mỏng đáp: "Có Hoàng thượng ở đây, thiếp không sợ."
Ngự Hoa Viên xuất hiện rắn là do kẻ nào thả, mục đích là gì, Khang Hi nhất định sẽ sai người tra rõ ngọn ngành, bởi chuyện này liên quan đến an nguy của hoàng tự.
Minh Huyên nấn ná chờ đám Ô Lan ôm một sọt đào to bự chạy tới. Lúc này, nàng mới thong dong ôm bụng tiến về phía Từ Ninh Cung với vẻ thỏa mãn. Hồi cung là chuyện không thể nào! Nàng tuyệt đối không muốn đối mặt với một bầy trẻ con lúc nhúc mười mấy đứa. Chuyện đó so với việc đụng phải rắn còn khủng khiếp hơn gấp trăm lần!
"Lát nữa phái người tới Ngự Thiện phòng hỏi thử xem dạo này có món canh rắn hay không." Chỉ cần không phải rắn độc thì Minh Huyên chẳng hề biết sợ là gì. Nàng thậm chí còn kịp tưởng tượng ra vô số cách chế biến món này.
Xách theo sọt đào mới hái mang vào Từ Ninh cung, Minh Huyên buột miệng kể chuyện Hoàng thượng gặp rắn trong Ngự Hoa viên.
Thái hoàng thái hậu gật đầu bâng quơ: "Nếu đã có rắn thì dạo này ngươi đừng qua Ngự Hoa Viên nữa."
"Đào trồng quanh Thiên Thu Các hương vị rất ngon, ngài nếm thử đi ạ." Minh Huyên chỉ vào giỏ đào cười hì hì: "Thần thiếp không sợ đâu. Nói thật, thiếp còn thèm ăn canh rắn nữa cơ! Hay là ngài truyền gọi món canh 'Long hổ phượng' giúp tẩm bổ cơ thể mà Tôn thái y từng nhắc tới đi, cho thiếp ăn ké một bữa?"
"Long hổ phượng" là món dược thiện được Tôn thái y đề cử với Minh Huyên, nguyên liệu gồm thịt rắn, thịt gà và ba ba hầm chung với nhau.
Bản thân Thái hoàng thái hậu cũng là người trên lưng ngựa lớn lên, từ thuở nhỏ đã quen rong ruổi thảo nguyên nên chuyện gì mà chưa từng thấy qua. Đừng nói là rắn, dù có là mãnh thú bà cũng chẳng e dè.
Bà cười gật đầu: "Không sợ là tốt. Thích ăn thì cứ gọi món, đừng ủy khuất bản thân."
"Từ trước tới nay thiếp có bao giờ tự làm khổ mình đâu?" Minh Huyên cười hì hì.
Thái hoàng thái hậu chờ cung nhân rửa đào gọt vỏ sạch sẽ, cầm nĩa găm một miếng cho vào miệng, hài lòng gật gù: "Hương vị không tồi. Để thêm hai ngày nữa cho mềm xèo ăn lại càng ngon."
Lúc Khang Hi đưa hai vị phi tần về đến Thừa Càn cung, liền nghe người bẩm báo Thái hoàng thái hậu truyền gọi món "Long hổ phượng". Ngặt nỗi Ngự Thiện phòng hôm nay lại chưa chuẩn bị nguyên liệu rắn.
Khang Hi bật cười lắc đầu: "Chuyện hôm nay mà để Hoàng mã ma nhìn thấy, chắc bà chẳng đến nỗi bị dọa..." phải mời thái y đến chẩn mạch.
Khang Hi dứt lời liền lệnh cho thị vệ đem con rắn bắt được trong Ngự Hoa Viên giao thẳng cho Ngự Thiện phòng.
Tiệc sinh thần không có người lớn tham dự, tuy xung quanh vẫn có nô tài túc trực hầu hạ, nhưng ba vị tiểu công chúa và đám Dận Thì đều chơi đùa vô cùng tận hứng.
Có bánh bao chiên giòn chấm với tương cà, có gà rán ngoài giòn trong mềm ngọt nước. Lại thêm đĩa mứt hoa quả bọc đường đủ màu sắc. Ban đầu ngự trù định xỏ que làm kẹo hồ lô, nhưng sợ trẻ con cầm xiên tre sẽ gây nguy hiểm nên làm xong liền bày cẩn thận lên đĩa sứ. Đã vậy còn vô số món sơn hào hải vị khác do ngự trù tận tâm nấu nướng, tâm điểm là chiếc bánh kem hai tầng to tướng được trang trí vô cùng bắt mắt.
Thư Sách
💬 Bình luận chương