"Lái nhanh lên." Phó Thất trầm giọng hối thúc.
"Dạ!" Lâm Diệp cố hết sức tăng tốc, trấn an: "Anh Phó yên tâm, Tiểu Tần chắc chắn sẽ không sao đâu."
Điền Lệ không nói nên lời, chỉ vỗ vỗ vai Phó Thất chia sẻ.
Mặt Phó Thất căng như dây đàn.
Anh không cần an ủi, chỉ muốn mau chóng đến được nơi an toàn.
Tần Trăn bị chăn trùm kín mít, mặc kệ sự đời, sung sướng hệt như con chuột hamster sa hũ nếp, chỉ khổ cho Phó Thất.
Anh vừa phải ôm chặt Tần Trăn, kìm kẹp không cho cô nàng cựa quậy mạnh, vừa phải chịu đựng cảnh bị s* s**ng mà không dám hé răng cản lại. Đã thế, trên mặt còn phải diễn nét bi thương nặng nề để che mắt Điền Lệ và Lâm Diệp, thật sự là một cuộc tra tấn.
Cuối cùng cũng tấp xe vào một ngôi nhà hoang ven đường. Nhân lúc Lâm Diệp và Điền Lệ xuống xe dọn dẹp đám xác sống xung quanh, Phó Thất lật tung chăn, gỡ tay Tần Trăn ra, rồi cuộn cô lại như con nhộng. Kiểm tra kỹ không để lộ vệt máu nào, anh bế xốc cô rảo bước vào nhà.
Vào tới nơi, anh nhờ hai người kia đi tìm nước rồi chốt chặt cửa phòng.
Khóa cửa xong quay lại, cương thi đã vùng khỏi chăn ngồi dậy, cái bộ dạng đó...
Đầu tóc Tần Trăn bị chăn vò cho rối tung rối mù, xù lên như tổ quạ, trông mặt cô càng thêm nhỏ bé.
Nhỏ thì nhỏ, nhưng mặt mũi tèm lem dơ hầy. Do cọ quậy trên ngực Phó Thất nãy giờ, từ chóp mũi, cằm đến má cô đều dính đầy thứ máu đen đặc quánh của chính mình, nhìn y chang vừa chui từ bãi rác lên.
Thế nhưng con cương thi vốn mắc bệnh sạch sẽ nặng này lại chẳng hề mảy may để tâm. Cô nhìn Phó Thất, sụt sịt mũi, rồi toét miệng cười hì hì đầy mãn nguyện.
"..."
Phó Thất thấy bao nhiêu căng thẳng, dằn vặt của mình nãy giờ đổ sông đổ bể, chỉ muốn đè Tần Trăn ra nện cho một trận nên thân.
Nhưng khi ánh mắt lướt xuống vùng áo trước ngực ướt đẫm máu của cô, anh lại chùn tay, bước tới nhẹ nhàng hỏi: "Có đau không?"
"Hehe!"
Cương thi cười ngốc nghếch, khuỵu gối định nhào vào lòng anh, ai dè vướng phải cái chăn quấn nửa th*n d***, ngã chúi nhủi, cụng đầu cái cốp vào ngực Phó Thất.
Phó Thất: "..."
Vừa háo sắc, vừa ranh ma, lại còn ngốc nghếch, sao cô gom đủ mấy cái nết đó hay vậy?
Anh đỡ cương thi dậy, hạ giọng lặp lại: "Tôi hỏi cô có đau không?"
Tần Trăn lúc đầu còn tỏ thái độ gớm ghiếc quẹt máu mình lên áo Phó Thất, giờ thì lại dính anh như sam. Cằm tì lên ngực anh, ngửa mặt cười toe toét rồi mới thỏ thẻ: "Hổng đau, chỉ thấy tê tê à."
"Nghiêm túc coi!" Phó Thất không cho cô nàng cọ xát nữa, giữ chặt vai đẩy cô ra, hỏi: "Đạn găm vô trong luôn rồi, mà chỉ thấy tê thôi sao?"
Tần Trăn nghiêng đầu cảm nhận một chút, ngồi thẳng dậy, kéo lớp áo rách lòi lỗ đạn ra săm soi: "Hơi cộm cộm xíu... giống như... có cục đá kẹt trỏng á."
Phó Thất: "Giờ tính sao?"
Tần Trăn lắc đầu. Hồi mới ra khỏi mộ, hai viên đạn kia xuyên táo qua luôn, đâu giống ca này.
"Thì moi nó ra trước đã." Phó Thất quyết định làm theo đúng quy trình cấp cứu y tế, ấn tay Tần Trăn định đẩy cô nằm xuống giường.
Tần Trăn vùng vằng không chịu, lấy tay quệt mặt, tỉnh bơ nói: "Cứu làm chi cho mệt. Cứ bảo... tui ngỏm củ tỏi rồi đi. Đêm nay tui... lén chuồn ra ngoài, mai hô biến thành Chân Chân... quay lại kiếm anh!"
"Không được."
"Sao vậy?"
"Tại tôi có một suy đoán..." Phó Thất ngập ngừng, do chưa chắc chắn 100% nên anh giữ lại trong lòng: "Trước khi xác minh được chuyện này, Tần Tần và Chân Chân không được xuất hiện cùng lúc."
Tần Trăn lờ mờ đoán ra chuyện này chắc liên quan đến cái tên của cô.
Cơ mà cái tên thì có dính dáng gì chứ?
Cô lười suy nghĩ sâu xa, tóm lại chuyện của loài người hổng dính líu gì tới cương thi như cô hết, trừ phi lòi đâu ra thêm một con cương thi nữa.
"Vậy tui lấy tên..." Cô ứ thèm cái tên Chí Chí hay Lam Lam, phán luôn: "Tui vẫn xài tên Lăng Phi Hy Dạ."
"Cứ làm Tần Tần đi." Phó Thất nói, "Cô phải ráng sống."
Tần Trăn phụng phịu, mân mê cái lỗ đạn trên áo: "Đạn trúng tim rồi... Người phàm có sống sót... cũng phải tĩnh dưỡng... mấy tháng trời. Hổng được chạy... hổng được nhảy... làm gì cũng phải... có người hầu hạ..."
Đang tính càm ràm vụ chán òm, tự dưng não cô nảy số, phát hiện ra cái hay của việc làm bệnh binh.
Làm thương binh rồi, cô tha hồ đu bám Phó Thất chứ sao!
Chưa kể khỏi phải mướn vô lăng, cứ nằm ườn phía sau bấm điện thoại tẹt ga.
"Duyệt!" Cô lật bánh tráng nhanh như chớp: "Để Tần Tần... sống tiếp!"
Vừa chốt kèo xong thì bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập. Tần Trăn vội vàng nằm ngay đơ, Phó Thất trùm chăn kín mít cho cô, rồi lột cái áo khoác dính máu của mình ra mới lững thững đi mở cửa.
Ngoài cửa là Điền Lệ và Lâm Diệp, lỉnh kỉnh bưng theo thau nước và túi sơ cứu.
Hai người định xắn tay vào phụ, nhưng Phó Thất gạt đi: "Tần Tần là con gái..."
Nghe vậy hai người hiểu ý ngay. Vết thương ngay ngực, sơ cứu kiểu gì chả phải cởi áo, nam nhi đại trượng phu tránh mặt là đúng.
Điền Lệ cuống lên: "Cái lúc thập tử nhất sinh này mà còn giữ kẽ cái gì? Phó Lão Thất, mày bị xác sống nhai mất não rồi hả?"
Mặc cho Điền Lệ rủa xả, Phó Thất kiên quyết không cho họ nhúng tay. Anh đón lấy nước và túi thuốc rồi đóng sập cửa lại.
Quay lại giường, anh bảo Tần Trăn cởi áo.
Con cương thi ngây thơ ngày nào giờ đã biết e lệ, cứ lề mề, vặn vẹo mãi không chịu cởi.
Phó Thất: "Biết thế nãy tôi lấy cớ là do cô ngại cho xong... Tự dưng rước cái mác ông già phong kiến vào người."
Tần Trăn lén liếc anh, lí nhí: "Vậy... anh hổng được... cười tui nha."
"Cười cô vụ gì?"
"Cười tui... body... lép xẹp."
Phó Thất: "Tôi mà muốn cười thì hồi gặp nhau lần đầu tôi đã cười rớt hàm rồi."
Hồi đó cương thi ăn mặc rách rưới, mảnh vải che thân còn ngắn thêm tí nữa là lộ hàng rồi, chắc gì đã kín đáo hơn lúc cô cởi áo bây giờ.
Lý trí là vậy, nhưng chẳng hiểu sao cương thi bây giờ không còn vô tư như trước nữa. Phải để Phó Thất hối thúc mãi, cô mới rúc xuống lớp chăn, thò thụt c** đ*.
Tần Trăn ngầm đoán chắc do lăn lộn chung với loài người lâu quá, cô dần bị "đồng hóa" nên mới biết mắc cỡ.
Cô thầm lẩm nhẩm "cương thi và người khác biệt", để tự kỷ ám thị. Dần dà, sự ngượng ngùng cũng bay biến sạch.
Không phải do cô buông thả, mà do Phó Thất làm quá rề rà.
Tay nghề chuyên nghiệp thì khỏi bàn, riêng khoản rửa ráy sát trùng đã ngốn nửa ngày trời. Tới khúc mổ lấy đạn, anh nạy từng tí một như thể khều hột mè, làm nguyên buổi vẫn chưa xong, hại Tần Trăn chờ muốn mòn mỏi.
"Nhanh lên đi mà!"
Phó Thất: "Tôi sợ cô đau."
"Hổng đau, hổng xi nhê gì hết." Tần Trăn tỉnh bơ: "Hồi dưới mộ... trúng tên nỏ gãy cán dính trỏng... tui toàn lấy mũi tên khác... thọt vô... khều khều moi ra."
Cách chữa trị gì mà hoang dã quá thể.
Tần Trăn xua tay: "Sáng mai... là sẹo liền lại... y như cũ liền!"
Đúng là vậy thật, tốc độ phục hồi của cô nhanh đến mức khoa học bó tay.
Đây là lần thứ ba Phó Thất chứng kiến cảnh cô bị thương. Lần đầu là dưới hầm mộ.
Hồi đó hai người chưa biết thân phận thật của nhau, chỉ là kẻ lạ mặt bị ép hợp tác. Do tò mò, Phó Thất từng Phó Thất không quấn thêm lớp băng gạc chéo ngang ngực thì chả ai nhìn ra cô vừa bị thương.
Băng bó xong, cô nàng toan nhào tới "hít mèo" thì bị Phó Thất túm cái chăn mỏng quấn lại rồi quăng sang một bên.
Anh bắt tay vào dọn dẹp chiến trường. Đầu tiên là đống chăn, quần áo, dụng cụ y tế dính máu của Tần Trăn, gói gọn thành một cục.
Tiếp theo là thau nước rửa vết thương.
Nước đã chuyển sang một màu đỏ sậm kỳ quái, nhìn phát biết ngay không phải máu người.
Phó Thất đứng sững lại vài giây, ra hiệu cho Tần Trăn im lặng rồi mở cửa bước ra. Hai người kia đứng ngoài chờ sốt ruột nãy giờ, vội xúm lại hỏi han tình hình.
Phó Thất đáp ngắn gọn: "Cô ấy vẫn đang hôn mê, để đêm nay anh em bế cho." Lâm Diệp sốt sắng đề nghị.
Phó Thất gạt đi: "Khỏi, cứ lên xe cho cô ấy nằm xuống đã."
Tần Trăn trùm chăn kín mít rất biết phối hợp, thều thào "ư ử" vài tiếng ra chiều đau đớn, Lâm Diệp lật đật dẹp đường.
"Đứa nào vô lấy giùm cái gối trên giường đi?" Đi được mấy bước, Phó Thất mới vờ như sực nhớ ra: "Cho Tần Tần tựa lưng cho êm."
Điền Lệ chân cẳng tàn phế, nhiệm vụ này đương nhiên rớt xuống đầu Lâm Diệp. Cậu ta lon ton chạy vào, đập vào mắt là cảnh tượng máu me be bét cũng hồn xiêu phách lạc. Rón rén bước tới giường nhón cái gối rồi dọt lẹ ra ngoài.
Nhóm bốn "người", ba ông què quặt, cái ghế tài xế đương nhiên thuộc về Lâm Diệp.
Điền Lệ ngồi ghế phụ, Phó Thất băng sau ôm gọn Tần Trăn nửa nằm nửa ngồi trong lòng.
Phó Thất đâu hề muốn màn âu yếm này. Thứ nhất, quá nhạy cảm. Thứ hai, anh vẫn ghim vụ Tần Trăn đòi cai sắc, đã hứa "giữ vững lập trường, không khoan nhượng" cơ mà. Thứ ba, quan trọng nhất, anh thừa biết quy luật "của hiếm mới quý", hàng xài hao quá đâm ra nhàm chán.
Ban đầu anh tính để "thương binh" Tần Trăn nằm thẳng cẳng trên ghế, ngặt nỗi vừa đặt xuống, cương thi đã túm chặt cổ áo anh không buông. Hết cách, Phó Thất đành cắn răng làm gối tựa, ôm cô nàng rúc trong ngực.
Sau khi yên vị, Phó Thất qua loa tình hình của Tần Trăn: "Đạn suýt trúng tim, may mà chưa găm sâu, hiện tại qua cơn nguy kịch rồi."
Cập nhật xong, xe rồ máy lên đường, cả bọn bắt đầu bàn bạc đường đi nước bước.
"Tụi nó đi về hướng Đông rồi, mắc mớ gì vòng lại đây?" Điền Lệ đau đầu nhất cái khoảng này, thở dài thườn thượt: "Mà đã vòng lại rồi, chắc giờ đang mai phục mẻ lưới quanh căn cứ, kiểu gì chả ôm cây đợi thỏ."
"Khu vực miền Trung đa phần là căn cứ thuộc chính phủ, tụi nó khó lòng trà trộn vào. Chắc tụi nó rén mình lẻn vô gọi viện binh." Lâm Diệp phụ họa, rồi thắc mắc: "Ủa mà tụi Tây này lai lịch sao vậy? Tự nhiên đòi lấy mạng tụi mình?"
Điền Lệ bép xép: "Còn sao trăng gì nữa? Chắc tại thằng Phó Lão Thất sống lỗi, đào trộm mả tổ nhà người ta!"
Lâm Diệp: "Hả?"
Câu này cũng làm Tần Trăn đang say sưa tận hưởng giật nảy mình.
Đã nhận vai thương binh thì phải diễn cho trót: câm nín, bất động, nằm im lìm mấy ngày trời, cực hình thật sự.
Để cô nàng ngoan ngoãn nằm im, Phó Thất đành dúi cho cái điện thoại.
Cương thi đang trùm chăn kín mít lén lút chọt điện thoại. Cô với Trần Tưởng - đầu dây bên kia đang mù tịt tình hình - đã thống nhất ngầm: chỉ nhắn tin, cấm gửi voice.
Trần Tưởng là cái tổng đài phát thanh di động, tin gì cũng biết: nhiệm vụ mới, điện thoại ver 2.0, virus lạ, động đất sóng thần... thập cẩm tin tức trên trời dưới đất.
Tần Trăn dựa lưng vào ngực Phó Thất, trong tay ôm cái điện thoại, đọc tin chán thì cọ cọ tai vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim anh đập đều đều, tận hưởng cuộc sống vương giả.
Vừa nghe tới chữ "mả", cô bừng tỉnh, thò tay ra sau lưng cào cấu Phó Thất một cái.
Cú cào trúng ngay eo.
Cơ bụng Phó Thất gồng lên, cánh tay hơi siết lại, đè chặt cánh tay Tần Trăn qua lớp chăn mỏng. Anh vội vã thanh minh: "Tao có đập nát một cái mộ, nhưng không phải của nhà tụi nó."
"Mày xạo sự." Điền Lệ bóc mẽ: "Tụi nó rượt mày như chó điên, nhiệt tình cỡ đó, tao nghi mày nẫng mẹ bảo vật bồi táng của cụ cố nhà tụi nó rồi."
Điền Lệ vừa dứt lời, cái tay dưới lớp chăn mỏng lại rục rịch tính cào tiếp. May mà Phó Thất lanh lẹ hơn, nhanh tay đè chặt nó lại.
"Đừng có ăn nói hàm hồ. Tao có trộm thì cũng trộm đồ cổ trong nước." Phó Thất vừa phản bác vừa bóp nhẹ bàn tay đang giãy giụa dưới lớp chăn, vừa dỗ dành "bảo bối" bên trong, vừa răn đe "kẻ địch" bên ngoài: "Ăn nói cẩn thận chút, đừng làm ồn Tần Tần nhà tao."
Vừa nhắc tới Tần Trăn, hai người phía trước đồng loạt ngoái nhìn, vẻ mặt trăm ngàn cảm xúc.
Tư thế của hai người này đúng là mờ ám thật.
... Cũng không hẳn là sai trái, dù sao Tần Trăn cũng đang "trọng thương", hôn mê bất tỉnh, ngồi một mình thì ngã oạch ra đấy, có người ôm cũng hợp lý.
Điền Lệ thì thấy gai mắt, còn Lâm Diệp thì khác. Cậu ta liếc trộm qua kính chiếu hậu mấy lần, rồi ngập ngừng hỏi: "Anh Phó, anh với Tiểu Tần... hai người... là bồ bịch hả?"
Phó Thất hỏi vặn lại: "Sao, chú mày thích Tần Tần nhà anh à?"
"Dạ, cũng thích." Lâm Diệp bẽn lẽn thừa nhận: "Thời buổi mạt thế gái đã hiếm, tính tình cổ lại dễ cưng..."
Phó Thất dằn mặt: "Khuyên chú đổi đối tượng đi."
"Haiz..." Nghe câu sặc mùi khẳng định cho sự nghiêm túc của câu nói, biểu cảm của cô cực kỳ trang nghiêm.
Nhìn bộ dạng ấy, Phó Thất lại liên tưởng đến một ông cụ non đang chống gậy thuyết giáo.
Khóe môi anh khẽ cong lên một đường cong bé xíu, nhưng lúc ngẩng đầu lên đã kịp ép nó xuống.
"Thế thì đi tiếp." Điền Lệ chốt hạ: "Bí quá thì tao theo hai vợ chồng mày tới bến luôn, tử chiến với tụi râu vàng!"
"Anh Điền máu lửa thì em cũng hổng ngán!" Lâm Diệp hùa theo: "Em hổng rành đánh đấm, nhưng làm lơ xe thì chuẩn bài."
Đội hình què quặt phế nhân thế này, kiếm đâu ra một tài xế xịn xò.
Phó Thất mỉm cười: "Ok, nhưng nhớ kỹ một điều. Lỡ xui bị tụi nước A tóm cổ, cứ đổ riệt hết đồ vật đang nằm trong tay tao."
Phản ứng của Điền Lệ và Lâm Diệp đều rất nhanh nhạy. Điền Lệ liếc mắt nhìn anh qua gương chiếu hậu, còn Lâm Diệp thì ngớ người: "Ủa anh Phó, anh chôm đồ của người ta thiệt hả?"
Phó Thất đính chính: "Đồ đó đâu phải của tụi nó."
Điền Lệ bắt được ánh mắt Phó Thất qua gương, ném ra câu hỏi xoáy: "Nghĩa là món đồ đó không nằm trong tay mày?"
Phó Thất lấp lửng: "Đến lúc cần nó sẽ xuất hiện."
Câu trả lời úp mở này vừa dứt, anh cảm thấy ngực bị cào nhẹ một cái. Cúi đầu xuống, đập vào mắt là dòng tin nhắn Tần Trăn vừa soạn xong: Nói với ổng lẹ đi! Nói là mấy chị em sinh 5 của tôi có chủ hết ráo rồi, bị anh hốt trọn ổ rồi!
Phó Thất: "..."
Khoan bàn tới độ trễ nhịp của câu chuyện... Đêm qua anh vừa mới mang danh lão già cổ hủ, hôm nay lại bắt anh cõng thêm cái mác "tra nam hốt trọn ổ 5 chị em gái"?
Anh không làm Phó Thất nữa, đổi tên thành "Phó Đổ Vỏ" cho rồi.
Anh giật góc chăn trùm kín đầu Tần Trăn, ép cô nằm im.
Nhưng cương thi làm sao chịu ngồi yên. Trật tự được một chút lại bắt đầu ngứa ngáy, ngón tay khều khều trước ngực anh như con bọ nẹt bò qua lại. Phó Thất phải nghiến răng gồng mình chịu đựng.
Lát sau, ngón tay hư hỏng kia cũng chịu yên vị.
Phó Thất vừa thở phào nhẹ nhõm thì xương quai xanh bỗng lạnh toát, một luồng hơi mềm mại ấp sát vào. Chưa kịp định hình đó là gì, anh đã cảm nhận được một thứ ươn ướt kèm theo hai hàm răng cắn phập xuống.
Không hề đau, nhưng cái cảm giác râm ran, tê dại như dòng điện chạy thẳng vào tủy xương, xẹt ngang đại não.
Sống lưng Phó Thất run lên, cánh tay đang vòng qua eo Tần Trăn siết chặt lại một cách vô thức.
Bị ôm thốc lên, đỉnh đầu Tần Trăn đập "cốp" vào cằm Phó Thất, một tiếng động trầm đục vang lên giữa không gian chật hẹp của chiếc xe.
"Có chuyện gì vậy?" Hai người ngồi phía trước đồng thanh lên tiếng.
Phó Thất nghiến răng, hạ giọng thì thầm: "... Không có gì."
Hàm răng cắn trên xương quai xanh đã buông ra, nhưng cảm giác ướt át vẫn còn vương vấn như những sợi tơ vô hình quấn quít quanh đó.
Phó Thất cố lờ đi cảm giác đó, căng mặt chỉnh lại chiếc chăn mỏng đang quấn quanh Tần Trăn, ánh mắt sa sầm nhìn xuống.
Thấy Tần Trăn đang ôm điện thoại, khuôn mặt ngập tràn vẻ hoang mang, môi mấp máy không phát ra tiếng nhưng khẩu hình miệng lại ăn khớp với dòng chữ trên màn hình: "Ổng khen tôi dễ thương kìa — Tôi, có, dễ, thương, hông?"
Phó Thất: "..."
Không dễ thương.
Chẳng đáng yêu tí nào.
Em chỉ đáng ghét thôi.
【Đôi lời của tác giả】
Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (10)
Ngày Tháng Năm
Ngoài hầm mộ
Thời tiết: Trời nắng
Ok ok, cũng ráng vớt vát được một chút dễ thương.
,
💬 Bình luận chương