Buổi chiều.
Huyện Đại Phong.
Dừng chân ở một quán trà ven đường, Đổng Học Bân gọi một chén trà hoa cúc, bỏ thêm chút đường phèn, nhàn hạ đưa mắt ngắm nhìn những người qua lại trên đường, từ từ đưa chén trà lên miệng nhâm nhi thường thức vị ngọt mát của nước trà. Nửa tiếng trôi qua, hắn không hề nhìn thây có bất cứ viên cảnh sát nào ý tới? Không phải như thế chứ Từ cục?”
“Ha ha, bên dưới báo cáo chủ yếu là để điều tra mấy người khách ngoại thương và khách thương mại, thuận tiện thì báo luôn tên cậu thôi, không có ý định gì nhằm vào cậu đâu”.
Vậy thì tốt rồi, Đổng Học Bân thật lòng nói cũng chẳng có mặt mũi gì lớn để cho quốc an phải để mắt đến như vậy.
Uống trà xong, Từ Yến thở ra một luồng khí nóng mang theo hương thơm của phụ nữ và hương thơm nhẹ nhàng khoan khoái của trà Long Tỉnh. Tuy rằng ngồi cách nhau một met nhưng hơi thở của Từ Cục trưởng lại tựa như phả thẳng vào mặt Đổng Học Bân, bay cả vào mũi hắn.
“Tiểu tử nhà ngươi, tính tình vẫn chẳng sửa được chút nào, động hay không động cũng xảy ra chuyện, cậu đúng thật là không thể làm cho người ta bớt lo, huyện Đại Phong rốt cuộc đã chọc giận gì cậu chứ? Cậu phải chạy đến tận đây để giành hạng mục với người ta sao? Tên tiểu tử nhà ngươi cũng thật là”.
Vừa nói đến đây, Đổng Học Bân tức giận có chỗ xả, đem đầu đuôi sự việc kể lại cho Từ Yến.
Cuối cùng hắn nói: “Chị nói như thế chẳng phải khinh người quá đáng sao? Tính tôi thế nào chị cũng biết, người không phạm tôi thì tôi cũng sẽ không phạm người, như thế chẳng phải là bắt nạt huyện chúng tôi, tôi nhịn sao nổi?”
Từ Yến cười cười, “Vậy cậu cũng không thể mắng thư ký Lịch Phong trước mặt nhiều người như thế được”.
Đổng Học Bân nói: “Những lời này tôi cũng chỉ nói với chị thôi, tôi vẫn cảm thấy tôi mắng hắn thế là còn nhẹ đấy, lúc trưa, Lịch Phong và một người có tên là Tôn Bằng Bằng, Cục Phó cục Công an đã phái một số người đi mở rộng mối quan hệ, cho nên Đổng Học Bân không muốn làm phiền cô. Nhưng dường như Từ Yến đoán được suy nghĩ này của anh, cười haha nói: “Có chuyện gì thì cậu cứ nói, tôi với cậu cần gì khách khí chứ? Ngày xưa khi cậu còn ở phòng tổng hợp, tôi còn thiếu chùi đít cho cậu sao? Tên tiểu tử nhà cậu đúng là một tên gây họa, ha ha”.
Lúc này, một đôi tình nhân ngồi xuống bàn bên cạnh gọi trà.
Thấy vậy, Đổng Học Bân và Từ Yến liền không nhắc đến vấn đề này nữa, Chuyện bí mặt nhiều người biết sẽ rất phức tạp.
Uống xong chén trà Từ Yến cười quay đầu sang một bên nói: “Tôi còn chưa kịp thay cảnh phục, ngồi đây nói chuyện cũng không tiện, đi thôi, cậu lái xe đưa tôi về được chứ?”
Đổng Học Bân cười nói: “Thế thì vinh hạnh quá”.
Từ Yến cười, thấy Đổng Học Bân đi tính tiền, cô cũng quay người đi, săc mặt cũng vui hẳn lên, miệng khẽ mang theo một tia cười, hướng về chiếc xe Audi nói với lái xe đang chuẩn bị mở cửa cho cô: “Lão Tôn, anh cứ về trước đi, tôi còn có chút việc, lát nữa cũng không cần đón tôi đâu”.
Lái xe nhất thời do dự: “Cái này, an toàn của ngài...”
“Không có chuyện gì đâu” Từ Yến nghiêm mặt khoát tay.
Lái xe chần chừ một lúc rồi quay trở vào trong xe, tự mình lái xe rời đi.
Không lâu sau, Đổng Học Bân lái xe của mình đến bên cạnh chỗ Từ Yến đang đứng, xuống xe mở cửa cho cô, có điều Từ Yến cười hất hất tay, tự mình mở cửa lên xe. Hơn nữa cũng không ngồi ở ghế sau mà trực tiếp lên ngồi ghế cạnh tay lái, đặt hai chân ngay ngắn, đóng cửa xe và thắt dây an toàn lại. Dây an toàn căng ép vào ngực Từ Yến làm cho ngực cô có chút biến hình, ngực bên phải tựa hồ như bị chia làm hai.
Đổng Học Bân nhịn không được liếc mắt nhìn sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mặt nói, “Từ Cục trưởng, chúng ta đi nơi nào?”
“Lần trước cậu đến Bắc Kinh cũng không có thời gian để nói chuyện với cậu, tiện đây chúng ta đi dạo một vòng quanh huyện nhé, đưa lãnh đạo cũ của cậu đi chơi, nói chuyện, còn nếu cậu bận thì thôi”.
Nghĩ đến quen biết Từ Yến nhiều năm như vậy, mà bây giờ về nhà cũng không có ai nói chuyện, Đổng Học Bân thấy trong lòng có chút chua xót, “Xem chị nói gì kìa, tôi thì bận cái gì chứ, vậy được rồi”.
Lái xe đi.
“Từ Cục trưởng, chị…”
“Không có người lạ thì đừng gọi quá xa lạ như thế, tôi sẽ xuống xe đó”.
“Khụ khụ, vậy... vậy tôi gọi là Từ đại tỷ nhé, chị xinh đẹp như thế, nhìn cũng không lớn hơn tôi là bao, gọi là cô thì nghe già quá”.
Từ Yến liếc Đổng Học Bân một cái, “Cậu không phải ý nói tôi khó coi chứ?”
“Ha ha, tôi nói thật mà, Từ đại tỷ, thực sự nhìn qua chị như người mới khoảng ba mươi tuổi thôi”.
“Vạy nếu nhìn kỹ thì sao?”
“Vậy cũng chỉ khoảng ba mươi thôi”.
“Tên tiểu tử này chỉ khéo nịnh, ha ha…”
Đổng Học Bân cứ như vậy một bên lái xe đi dạo, một bên cười cười nói nói, cùng với Từ Yến nói chuyện phiếm. Một lúc sau Đổng học Bân mới để ý rằng Từ Yến liên tiếp nhìn vào kính chiếu hậu và không ngừng quan sát xung quanh, hắn hơi sửng sốt hỏi: “Từ đại tỷ, chị đây là…”
Từ Yến cười nói: “Không phải huyện Đại Phong cho người xem rồi! Như thế không chỉ là theo dõi một mình Đổng Học Bân nữa mà còn có thêm cả Từ Yến nữa.
Theo dõi Cục trưởng cục Quốc an thành phố sao?
Được! Cái mũ này chụp là bao nhiêu lớn? Bao nhiêu cái mạng cũng không giữ được.
💬 Bình luận chương