Buổi chiều.
Tan tầm, từ đại viện quốc an đi ra Đổng Học Bân trở về văn phòng đường phố Quang Minh, dừng xe lại, xoay người đi phòng làm việc của mình.
Ngoài cửa có mấy người đang chuẩn bị ra về.
[CHARGE=2.4]
"Chủ nhiệm."
"Đổng chủ nhiệm."
Mấy người khoa viên chào hỏi hắn.
Đổng Học Bân gật đầu, nhìn về phía một người người của đảng chính "Khúc bí thư đi chưa?"
Người nọ hơi trầm ngâm "Hình như chưa có, vừa rồi thấy bên kỷ công ủy sáng đèn."
"Vậy được." Đổng Học Bân nói: "Anh đi xem, kêu Khúc bí thư tới phòng làm việc của tôi một chuyến."
"Được, tôi lập tức đi." Người nọ đáp, nhanh chóng đi gọi Khúc Nghĩa Cường.
Phòng làm việc bí thư.
Khúc Nghĩa Cường gõ cửa vào "Chủ nhiệm."
Đổng Học Bân đang uống nước, nghe tiếng hơi nghiêng đầu, cười nói: "Khúc bí thư, còn chưa có tan tầm?"
"Bên kia còn có chút việc không xử lý tốt, về trễ một hồi." Khúc Nghĩa Cường nở nụ cười một chút "Có việc?"
Đổng Học Bân gật đầu, đưa tay ý bảo gã ngồi xuống, trầm ngâm nói: "Tôi nghe nói uỷ ban kỷ luật khu bên kia có động tác? Đang tra bài viết của Nam Khởi Thần Báo? Có chuyện này sao?"
Khúc Nghĩa Cường cau mày "Cụ thể còn không rõ ràng lắm, nhưng tôi vừa rồi cũng nghe nói, còn tưởng rằng là lời đồn."
Trừ phi một ít đặc thù tình huống, ủy ban kỷ luật tra người bình thường là không giấu diếm được, nhưng hiện tại Đổng Học Bân và Khúc Nghĩa Cường đều là mơ hồ nghe nói, nhưng còn chưa xác định, nói cách khác ủy ban kỷ luật bên kia có người giở trò, thần thần bí bí, có chút không có ý tốt, bí thư ủy ban kỷ luật khu Ngô Lượng muốn động mình?
Sẽ không đâu, thứ nhất Ngô bí thư là người của Nguyệt Hoa khu trưởng, không cùng một chổ với Tiết Khánh Vinh phe Vương hệ, thứ hai, Ngô bí thư nếu như ra tay sẽ không mờ ám như thế, tám phần là người lãnh đạo nào trong ủy ban kỷ luật cùng Tiết Khánh Vinh quan hệ không tồi ra chiêu.
Binh đến tướng cản, nước đến đất dâng.
Giống như lời Đổng Học Bân nói cùng Bàng Đại Binh, đời này hắn thật không biết cái gì gọi là sợ, có người vung đao đối với hắn, vậy hắn sẽ đón!
Anh em còn con mẹ nó sợ các người sao?
Bớt con mẹ nó nói nhảm! Tôi Đổng Học Bân là ai các người cũng không hỏi thăm!
Đổng Học Bân căn bản là không coi chuyện này ra gì, thản nhiên nói: "Khúc bí thư, tan tầm rồi, sớm trở về một chút, được rồi." Hắn cúi đầu, từ trong ngăn kéo, lấy ra hai gói thuốc cho gã "Mới từ Bắc Kinh trở về, biết anh nghiện thuốc lá lớn, cho anh hai gói thuốc, anh thử xem." Thuốc Nam Hải so ra kém Trung Hoa, nhưng cũng không rẻ. Khúc bí thư hiện tại c*̃ng là người của "Đổng hệ", lần trước Đổng Học Bân cho Chu Diễm Như và Vương Ngọc Linh mấy gói thuốc, nặng bên này nhẹ bên kia không thích hợp, vì vậy ở tại Bắc Kinh thì cố ý mua hai gói Nam Hải mang trở về.
Khúc Nghĩa Cường cười cười "Cảm ơn chủ nhiệm, thuốc Nam Hải là thuốc xịn, vậy tôi c*̃ng không khách khí? Hôm nào tôi đem chút đặc sản mang đến, cam đoan đủ cho ngài ăn uống."
"Ha ha, được, vậy tôi sẽ chờ ăn."
Còn nói vài câu nữa Khúc Nghĩa Cường mới rời đi.
Ngoài cửa, Chu Diễm Như vội vã tiến đến, thấy Khúc Nghĩa Cường đóng cửa đi ra, cô ấy liền hỏi nói: "Khúc bí thư, chủ nhiệm đã trở về?"
Khúc Nghĩa Cường gật đầu "Vừa trở về.”
"Chủ nhiệm không có việc gì chứ?" Chu Diễm Như thấp giọng hỏi "Tôi nghe nói uỷ ban kỷ luật khu hình như... chủ nhiệm không nói cái gì?"
Khúc Nghĩa Cường cười nói: "Có nói."
"Nói gì " Chu Diễm Như biểu tình trầm trọng.
“Chủ nhiệm hàn huyên trò chuyện với tôi một chút, nghiên cứu về vấn đề thuốc lá."
Khúc Nghĩa Cường nói làm Chu Diễm Như bị chọc cười, nhắc tới ủy ban kỷ luật, ai không nghe tin đã sợ mất mật? Đổng chủ nhiệm ngược lại, lửa cháy đến nơi còn có tâm tình nghiên cứu thuốc lá? Chu Diễm Như vốn là muốn tới nhắc nhở Đổng Học Bân, thứ nhất là ủy ban kỷ luật tham gia, thứ hai là Nam Khởi Thần Báo ngày mai có thể lại đăng báo hay không, nhưng vừa nghe lời này, thẳng thắn không tiến vào, có vẻ cô ấy có chút ngạc nhiên.
Theo Chu Diễm Như xem ra, Đổng Học Bân là một người vô c*̀ng mâu thuẫn.
Nói Đổng chủ nhiệm ổn trọng? Vậy thật sự là vô nghĩa, người ổn trọng tuyệt đối sẽ không làm nhiều chuyện thiếu đạo đức như vậy!
Nói Đổng chủ nhiệm không ổn trọng? Gặp phải chuyện gì người ta vững như Thái Sơn mặt không thay đổi sắc, hình như có nhiều khốn cảnh cũng không để ở trong lòng.
Mặc kệ, ra về rồi.
Chu Diễm Như và Khúc Nghĩa Cường vừa nói nói vừa xuống lầu.
Nhưng mà sau vài phút một tin tức kinh người không biết từ chỗ truyền tới khu Nam Sơn, rất nhanh ầm ĩ làm mọi người đều biết!
Ký giả Lưu Cương đưa tin Đổng Học Bân đánh người còn có phó xã trưởng phụ trách tổ tin tức của Nam Khởi Thần Báo Bàng Đại Binh, bị người của quốc an mang đi, không chỉ có nhà bị soát, phòng làm việc cũng bị tra xét. Sau khi nghe ngóng nguyên do, là ký giả Lưu Cương như còn có thể tạo giả tin tức, vậy tôi phải bội phục bọn họ " quả thế, Lưu Cương hai người đã bị giam ở tại quốc an, có thể đi ra hay không còn chưa biết, chức vụ cũng bị khai trừ rồi, cho dù trở ra, hai người bọn họ cũng không có cách nào tiếp tục hãm hại Đổng chủ nhiệm!
Đây là thủ đoạn của Đổng chủ nhiệm??
Hay là trùng hợp? Lưu Cương thật là khờ, đến ngay cả hình dung!
Cái này quả thật là ôn thần!
Chính cái gọi là là vàng ở đâu cũng phát sáng, biệt hiệu của Đổng Học Bân tại huyện Duyên Đài rốt cục lần đầu tiên được người tại khu Nam Sơn kêu lên!!
💬 Bình luận chương