Ban đêm, cửa bắc phố Hòa Bình.
Tiến vào tháng mười một, sớm muộn gì không khí cũng dần dần có phần lạnh, gió thôi lạnh buốt vô cùng. Đổng Học Bân ngày hôm nay đi làm thì chỉ mặc áo đơn, còn không phải loại đặc biệt dày, nhưng mà hắn cũng không cảm thấy rét lạnh, bởi vì ngực hắn là lửa, tay là lửa, đầu óc cũng là lửa.
Nhà dưói lầu, Đổng Học Bân vừa muốn đi lên lầu đụng phải hàng xóm Hứa Khoa trưởng và Tiểu Đổng.
Tiểu Đổng nắm một vài sách tham khảo thán luận khảo thí trên tay khẽ biển sắc mặt, hung hắng liếc nhìn Đổng Học Bân.
Hứa Khoa trưởng làm lãnh đạo hải quan trên cao nhìn xuống ngó ngó Đổng Học Bân, bĩu môi, nói với đứa con: “Đi thôi”.
“Vâng” Tiểu Đổng thu hồi ánh mắt ghen ghét, cùng Hứa Khoa trưởng lên lâu.
Từ sau lần công vụ khảo viên kia, Đổng Học Bân đã lâu không trông thấy Tiểu Đổng, thì ra là đang ôn tập, đại khái muốn học đến cuộc thi viên công vụ quốc gia đầu năm. Nghĩ tới đây, Đổng Học Bân vô cùng thôn thức, sinh thật sự là kỳ diệu, hai tháng trước mình còn dựa vào , việc vui lớn như vậy, chúng ta phải chúc mừng chúc mừng, ôi chao, tại sao sớm con không nói cho dì, sớm biết như vậy dì mua nhiều món ăn một chút, nếu không thì chúng ta đi ra ngoài ăn nhà hàng?”
“Không cần làm phiền, tùy tiện làm hai món ăn là được”.
“Vậy được” Nhanh chóng đứng người lên, Cù Vân Huyên ôn nhu đã khoát một cái tạp dề vắt trên ghế lên lưng, trở tay với tới eo lưng, “Dì đi làm cơm cho con”.
Đổng Học Bân kéo tay áo đuổi theo, “Con giúp dì, con giúp dì”.
Cù Vân Huyên vừa quay đầu lại, cười cười dùng ngón tay diêm ở trán hắn, dùng sức đây Đổng Học Bân vê phía sau vài bước, “Tiểu Chủ nhiệm của ta, hôm nay con không cần quản cái gì, không cần làm cái gì, ngồi nơi đó chờ ăn là được”.
💬 Bình luận chương