11.
Ta ngập ngừng ngắt lời bọn họ: “Đó là... viên đá con nhặt về mà!”
Sắc mặt Đại phu nhân sa sầm xuống: “Cái gì mà ngươi nhặt về? Trong viện này có ai làm chứng cho ngươi không?”
Đám hạ nhân trong viện im như phăng phắc, chẳng ai dám làm trái ý hai mẫu t.ử bọn họ để nói giúp ta một lời.
Tỷ tỷ ném cho ta một cái nhìn đầy đắc ý và khinh khỉnh.
Đại phu nhân nâng niu khối tinh thạch như báu vật, cười híp cả mắt: “Trên này khắc chữ Phật nữ, thiên hạ này ngoài nữ nhi ta ra, còn có vị Phật nữ thứ hai sao?”
“Dẫu cho ngươi có nhặt được thì đó cũng là nhờ ngươi được hưởng ké phúc khí của Thanh Nhi.” Bà ta thay đổi sắc mặt, “Hay là ngươi còn muốn độc chiếm nó để đi lĩnh thưởng?”
Những lời lẽ ch.ói tai quen thuộc này, kiếp trước ta cũng đã nghe qua.
Kiếp trước, khi ta không muốn trích máu cho tỷ tỷ viết phướn kinh, Đại phu nhân cũng trưng ra cái bộ mặt này. Bà ta xót con gái mình, không nỡ để đích tỷ chịu thương chịu khó, liền cao ngạo sai người đè ta lại, ép ta phải trích máu.
Lúc ta đau đến mức mặt cắt không còn giọt máu, van nài Đại phu nhân tha cho mình, bà ta chỉ hờ hững bảo: “Thanh Nhi là Phật nữ, được viết phướn kinh cho Thái hậu là vinh dự tột bậc. Ngươi làm muội muội chẳng lẽ không nên giúp tỷ tỷ mình sao? Dùng máu của ngươi là còn nể mặt ngươi đấy. Cái hạng phàm phu tục t.ử như ngươi mà còn được vương chút Phật khí, phướn kinh làm xong ngươi cũng được hưởng phúc báo. Lâm Chi, ngươi nên cảm ơn đích tỷ của mình mới phải!”
Đại phu nhân chẳng phải thích nhất là tranh cướp sao? Cướp đoạt công lao của người khác rồi gán lên người nữ nhi mình! Vậy thì ta sẽ dùng chính khối “đá” này để khiến bọn họ hoàn toàn thân bại danh liệt!
Thu lại nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi, ta giả vờ như đang tiếc nuối và khó xử vô cùng mà nhìn chăm chằm vào viên đá đó.
Đại phu nhân đứng dậy, nhàn nhạt dặn dò: “Cất kỹ viên đá này đi, đợi lão gia về chúng ta sẽ tiến cung.”
Ta ở lại trong viện của mình, từ xa vẫn nghe thấy tiếng cười nói hớn hở của gia đình ba người bọn họ.
“Thiên giáng thần thạch, lại còn khắc một câu như vậy, thật là Phật tổ phù hộ cho Lâm gia chúng ta!” Tiếng cười của cha ta vọng lại từ đằng xa.
“Thanh Nhi từ lúc sinh ra đã khác biệt, ai bảo con bé là Phật nữ cơ chứ!” Hai mẫu t.ử bọn họ kẻ tung người hứng
💬 Bình luận chương