Bạch Du bị đánh thức vì đau.
Bầu trời ngoài cửa sổ kính dần sáng, cậu từ trong lòng Kỷ Ương Nam ngồi dậy, kỳ mẫn cảm đã tiêu hao phần lớn tinh lực của Alpha khiến anh lúc này vẫn còn đang ngủ say.
Bạch Du tr*n tr**ng ngồi trên giường, ngón tay sờ lên vết cắn sâu trên tuyến thể, vết máu xung quanh đã khô, nhưng cậu động cổ cũng khó.
Bị pheromone tan đi nhanh hơn, sau đó đi đến trước giường bệnh.
"Em đi lấy ấm nước." Cậu thực sự không còn sức, nửa quỳ trên mặt đất, níu lấy ngón tay Kỷ Ương Nam, vừa mới bị ý mà mặc quần áo vào.
"Ra ngoài."
Kiều Phàm Ninh từ trên mặt đất đứng dậy, tùy tiện phủi phủi bụi trên người, "Em khó khăn lắm mới cầu xin ba đưa em đến bệnh viện, tại sao phải đi?"
"Cậu đến đây làm gì?"
"Ba của anh nói anh bị thương trong quân đội, em đương nhiên phải đến xem chứ."
Cậu ta như đã quên mất chuyện hôn nhau, dùng mu bàn tay chạm vào vành tai nóng hổi ở một nơi không dễ thấy.
"Lâu rồi không đến bệnh viện quân khu, hồi nhỏ còn gặp anh ở đây cơ mà."
Kỷ Ương Nam coi cậu ta như không khí, trong lòng cậu ta không vui.
"Anh làm gì vậy, là lỗi của anh mà." Giọng cậu ta uất ức.
Cái tay đang cài cúc của Kỷ Ương Nam cứng đờ, hồi lâu mới nói một câu: "Xin lỗi."
"Thôi được, em tha thứ cho anh." Cậu ta thấy Kỷ Ương Nam dường như sắp đi, trong lòng lo lắng, liền nói: "Anh đi đâu vậy? Vết thương chưa khỏi mà? Em bảo y tá vào thay thuốc cho anh."
Kỷ Ương Nam đi qua cậu ta đẩy cửa phòng bệnh ra, y tá ngoài cửa đang lau sàn, anh nhấc chân lên phát hiện sàn nhà đầy nước.
Mà bên cửa là chiếc ấm nước vốn dĩ ở trong phòng bệnh của anh.
Bạch Du chạy một mạch từ bệnh viện quân khu về nhà, trên đường ngã một cái, viên đá sắc nhọn làm rách ống quần cậu, trực tiếp làm xước đầu gối, cậu đứng dậy, không ngoảnh đầu một lần nào.
Cổng lớn trước nhà mở toang, Tô Diệp đứng bên vườn hoa lo lắng nhìn ra ngoài, khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Du liền vẫy tay với cậu.
"Tiểu Du!"
Cô chạy qua đỡ lấy Bạch Du gần như sắp ngã, phát hiện ra khuôn mặt đầy nước mắt của cậu.
"Em... em sao vậy?"
Bạch Du hoàn toàn không biết, cơ thể đều tê dại.
"Em không sao, em, em về rồi, chị Tô Diệp, em muốn... em muốn đi..."
Cậu muốn nói cậu có thể về gác xép trước không, cậu hơi mệt muốn ngủ một lát, cậu đau khắp nơi, cậu ngủ một lát là sẽ khỏe.
Tô Diệp lập tức phát hiện ra ý đến chuyện khác, liền nắm tay Bạch Du vào nhà trước.
Hôm nay cô dậy rất sớm, tối hôm qua trước khi để Bạch Du rời nhà đã dặn dò, nhất định phải về vào buổi sáng, nếu không để Kỷ Đình Vọng phát hiện thì không hay, nhưng tính toán thế nào cũng không ngờ An Minh Giang lại dậy sớm.
An Minh Giang đã làm quân y nhiều năm, đặc biệt nhạy cảm với mùi hương, Bạch Du lại là một Omega, chỉ một chút thay đổi nhỏ trong mắt y đều rất rõ ràng.
Bạch Du cúi đầu không nói một lời, sắc mặt tái nhợt như con rối không người điều khiển, sau khi An Minh Giang đến gần, ngửi thấy mùi Alpha xa lạ, kế đến quay mặt Bạch Du lại nhìn tuyến thể sau gáy cậu.
"Cậu bị Đình Vọng tỉnh dậy, bị ông ấy biết Omega trong nhà nửa đêm chạy ra ngoài, mang về một không nở được hoa hồng thì phải làm sao?
Mồ hôi chảy qua vết cắn trên tuyến thể, vừa ngứa vừa đau, cậu dùng móng tay cào một cái, cảm thấy thoải mái mới buông tay.
Thời gian trôi qua, cậu cảm thấy mình không thể chịu đựng được nữa.
Nắng trưa làm cậu choáng váng, bóng người trên mặt đất cũng bắt đầu chồng lên nhau, cậu ngã thẳng xuống bên cạnh vườn hoa.
Lúc đầu óc choáng váng xuất hiện ảo giác, bỗng nhìn thấy Kỷ Ương Nam.
Cậu được bế lên, toàn thân nhẹ bẫng, ngửi thấy mùi hương khiến cậu an tâm, nhưng vẫn không kìm được mà rơi lệ.
"Em phạm sai lầm." Bạch Du lí nhí không ngừng lặp lại: "Em phạm sai lầm..."
Cậu không nên không tuân thủ giáo quy mà nửa đêm chạy ra ngoài, cũng không nên không có sự đồng ý của ông chủ mà tự ý đến bệnh viện, càng không nên ở lại bệnh viện, cậu nên về thẳng.
Như vậy sẽ không nhìn thấy thiếu gia hôn Omega khác.
💬 Bình luận chương