Mưa càng lúc càng lớn, gió lớn gần như muốn lật tung cửa sổ kính của phòng ngủ.
Bạch Du bị Kỷ Ương Nam dùng thắt lưng trói tay ra sau lưng, băng keo dính nước mắt dán chặt trên môi cậu, từng tiếng r*n r* và la hét bị che giấu dưới tiếng sấm chớp ngoài cửa sổ.
Rất đau.
Pheromone của Alpha trong bóng tối sâu không thấy đáy như một tấm lưới kín mít, quấn lấy cậu đến ngạt thở.
Cậu chưa từng cảm nhận được trên người Kỷ Ương Nam một loại pheromone đáng sợ và tuyệt vọng như vậy, mỗi một lỗ chân lông của cậu như bị những chiếc kim sắc nhọn đâm vào, cậu muốn la hét muốn giãy giụa, nhưng cuối cùng chỉ có thể bị kéo vào trong đêm mưa ướt sũng.
Lúc tuyến thể bồn chồn bất an bị Kỷ Ương Nam ngậm trong miệng, Bạch Du ngay cả một âm thanh cũng không phát ra được, băng keo dính vào da bị xé ra, lúc Alpha đến gần, cậu ra sức kháng cự, khuôn mặt gầy gò gần như chôn hết vào trong gối.
Hành động này rõ ràng đã chọc giận Kỷ Ương Nam đang trong kỳ mẫn cảm, cậu bị xuyên thủng cơ thể.
"Tôi cho phép cậu trốn à?"
Bạch Du nếm được vị mặn chát của nước mắt, cậu cắn môi, cơn đau dữ dội khiến cơ thể cậu không ngừng run rẩy.
"Đừng chạm vào em..." Cậu không ngừng lặp đi lặp lại: "Đừng chạm vào em..."
Cậu vẫn không thể thoát khỏi nụ hôn mang theo màu máu nồng đậm này.
Cậu lại bị lại, anh không ngừng kìm nén bản thân, đến lúc hoàn toàn sụp đổ, anh nói từng chữ từng chữ một với Bạch Du: "Tôi không muốn nghe cái này."
Bạch Du thật sự không hiểu, cậu hình như chưa bao giờ hiểu được Kỷ Ương Nam, cậu gần như không bao giờ đòi hỏi gì ở Kỷ Ương Nam, nhưng hôm nay cậu đột nhiên rất muốn một cái ôm, cậu chỉ cảm thấy hơi lạnh cũng hơi đau, bác sĩ ở đó xem, biết đâu có cách."
Lời này hoàn toàn kích động đến An Minh Giang, y hét lớn: "Đồ điên! Tôi thấy cậu mới nên đến nhà thương điên, cậu dọa Minh Trác thành ra thế này, nó là em trai cậu!"
"Tôi chưa bao giờ thừa nhận nó là em trai tôi." Kỷ Ương Nam không chút để ý nói: "Nếu anh không muốn, vậy thì đợi Kỷ Đình Vọng về đi, để ông ta đưa đi."
Sau khi Kỷ Ương Nam đi, An Minh Giang đã đập phá khắp phòng khách.
"Đồ điên! Toàn là đồ điên!"
Du Du trốn trong bếp, móng tay trực tiếp cào rách lòng bàn tay bị nước ngâm nhăn nheo của cô, cô nhắm mắt lại cầu nguyện hết lần này đến lần khác nhưng vẫn bị An Minh Giang gọi lên lầu chăm sóc Kỷ Minh Trác.
Trên lầu có mùi pheromone của Alpha rất nồng, lúc đi qua phòng ngủ của Kỷ Ương Nam, từ khe cửa nhỏ hé mở nhìn thấy Bạch Du đang nằm trên giường.
Omega như sắp chết, đôi chân trần trắng nõn rũ xuống mép giường không hề cử động, cô sợ đến giật mình, kết quả là Bạch Du rất nhẹ nhàng lắc lư chân, cô quay đầu bỏ đi.
Bạch Du chỉ đơn giản dọn dẹp cho mình một chút đã vội vàng chạy đến trường giáo dưỡng, cậu vốn dĩ đã không còn sức lực, tối hôm qua gần như cả đêm không ngủ, bước đi trên đôi chân đau nhức không hề nghỉ ngơi.
Bùn trong khu rừng nhỏ bị mưa cả đêm làm mềm nhũn, một bước chân là một dấu chân, Bạch Du thở hổn hển gọi tên Thời Xuân, lá cây trên đỉnh đầu rơi xuống một chuỗi nước, cậu dùng tay che đầu, từng bước tiến về phía trước.
Cậu vạch ra những cành lá và rơm rạ mà Thời Xuân dùng để che giấu mình, nước mưa rào rào rơi xuống, Thời Xuân nhắm mắt nằm trong đó, ôm bụng nhô cao vẻ mặt đau đớn.
Bạch Du không để ý đến những chuyện khác, vội vàng đỡ cậu ta dậy, Thời Xuân rất nhanh đã tỉnh lại, những nốt tàn nhang trên mặt dính đầy bùn đất bẩn thỉu, toàn thân cậu ta lạnh buốt, quần áo ướt sũng, nói chuyện cũng run rẩy.
"Tiểu Du, cậu đến rồi."
Bạch Du dùng tay chải mái tóc ẩm ướt của cậu ta ra, sau đó ôm lấy nói: "Xin lỗi xin lỗi, là tôi không tốt, tôi nên đến tìm cậu sớm hơn, xin lỗi."
"Không sao." Thời Xuân yếu ớt cười cười: "Dù sao tôi cũng không đi đâu được, tôi vốn dĩ... vốn dĩ định chạy đến nhà thờ trú mưa, nhưng ban đêm đội tuần tra kiểm tra nghiêm ngặt, tôi sợ lắm, Tiểu Du, tôi muốn... muốn đến bến tàu sớm hơn, anh trai tôi... anh trai anh ấy..."
Cậu ta mỗi câu nói đều run rẩy, ý thức cũng hỗn loạn, Bạch Du không ngừng xoa tay cậu ta sưởi ấm, áy náy nói: "Tôi quên mang quần áo cho cậu rồi, cậu đừng sợ, tôi sẽ đưa cậu đi."
Thời Xuân không thể ở lại đây mãi được, cậu ta phải tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, Bạch Du định cõng Thời Xuân lên, nhưng cái bụng to kềnh càng ở giữa khiến cậu không thể làm được, sau đó cậu định bế Thời Xuân lên, Thời Xuân mang thai một chút cũng không nặng, nhưng cậu rất vô dụng, đi chưa được mấy bước chân đã mềm nhũn quỳ xuống, đầu gối c*m v** bùn, mang theo bùn đất bẩn thỉu.
"Tiểu Du." Thời Xuân gọi cậu lại, đau đớn lắc đầu, "Bụng tôi đau, bây giờ không đi được."
Bạch Du liền đặt cậu ta xuống, theo bụng cậu ta nhìn xuống, g*** h** ch*n của Thời Xuân không biết từ lúc nào đã có chút máu sẫm màu, tim cậu bất chợt chùng xuống, đầu óc trống rỗng, nhưng may mà cậu bình tĩnh hơn Thời Xuân.
"Cậu đợi tôi, tôi sẽ quay lại ngay." Bạch Du ôm cậu ta đến chỗ vừa nãy, dùng cành cây che chắn cho cậu ta, Thời Xuân thở rất nặng, khó khăn mở mắt ra hỏi cậu: "Tôi có phải sắp sinh con rồi không?"
Bạch Du cố nén nước mắt, tùy tiện dùng cánh tay lau mặt, cậu cố gắng an ủi: "Sinh con là một chuyện vui, Thời Xuân, cậu đợi tôi, 40 phút, không, nhiều nhất là nửa tiếng, tôi sẽ quay lại, tôi sẽ đưa cậu đến trạm y tế, ở đây không sinh con được, chúng ta đến trạm y tế."
Cậu cần Alpha đưa họ đến trạm y tế, cậu phải đi tìm Kỷ Ương Nam.
💬 Bình luận chương