Sầm Sênh đọc lại tiêu đề giao diện một lần nữa.
【 Hãy chọn bạn đời của bạn 】
【 Bạn có thể làm bất cứ điều gì với bạn đời 】
Dung Dã không nhịn được, chửi thề một tiếng: "Thật sự có người có khẩu vị nặng như vậy?"
Sầm Sênh ngập ngừng một chút, "Kỳ thật em muốn thử."
"... Muốn thử để làm gì?"
"Đúng vậy, đáng tiếc, đây là cái bẫy."
Sầm Sênh có chút tiếc nuối, tùy tay thoát ra khỏi phần mềm.
Dung Dã im lặng, chỉ mím chặt môi mỏng, cúi đầu nhìn vào khuôn mặt của người yêu.
"Sao vậy, anh Dung?"
"Không có gì."
Nam quỷ gần đây dường như có tâm sự, lúc rảnh rỗi thích nhìn chằm chằm vào Sầm Sênh mà suy tư.
Trong khung thoại dưới hình vẽ nhân vật chỉ hiển thị nhân vật đang suy nghĩ. Cụ thể nghĩ gì, trợ thủ nhỏ không có tóm tắt.
Trước đây anh Dung không giữ bí mật gì với anh, hiện tại lại có bí mật nhỏ của riêng mình.
Mỗi người đều có bí mật, Sầm Sênh cảm thấy mình nên tôn trọng sự riêng tư của anh Dung.
Nhưng nhìn khung thoại trống rỗng, trong lòng anh vẫn có chút không thoải mái.
Dung Dã vẫn luôn chú ý đến anh, nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của anh.
"Sầm Sênh?"
Áp xuống cảm giác kỳ quái trong lòng, Sầm Sênh chủ động chuyển chủ đề.
"Em chỉ đang nghĩ tại sao trong danh sách bạn đời lại xuất hiện Đổi Vận và chủ nhà họ Vân."
Tùy ý chơi đùa với ngón tay thon dài trắng nõn của người yêu, Dung Dã gợi lên một nụ cười nhạo.
"Có hai khả năng, một là hệ thống hiển thị tất cả các sinh vật và phi sinh vật đã từng xuất hiện trong trò chơi cho người chơi xem."
"Lựa chọn bạn đời, không chỉ rơi vào bẫy rập của trò chơi, giao quyền nói lung tung. Hiện tại mạng Internet phát triển, một câu vô ý cũng có khả năng tạo thành ảnh hưởng ác liệt.
Cuộc trò chuyện giữa thám tử Sầm và cục trưởng Vân đã đến hồi kết, hai bên lại bắt đầu khách sáo lẫn nhau.
Sau khi do dự một lúc lâu, hòa thượng Huyền Lễ cuối cùng vẫn không nói ra sự bất thường của chùa Ứng Nam.
Cậu ta vừa niệm "tội lỗi tội lỗi", vừa yên lặng ghi nhớ thông tin đã nghe được vào trong lòng.
Dự định sau khi về chùa Ứng Nam, gọi một số sư huynh đệ thân thiết, âm thầm điều tra chuyện này.
————
Tuế Tuế muốn gấp một ngàn con hạc giấy tặng ba ba.
Nó cầm bút chì kim bấm, viết một câu trên mỗi tờ giấy. Chờ đến khi ba ba mở hạc giấy ra, là có thể thấy bất ngờ mà nó để lại.
Khi Sầm Sênh ăn xong mì gói trở lại phòng khách, Dung Dã đang dùng tơ máu giúp Tuế Tuế gấp hạc giấy.
Những sợi tơ huyết sắc đó giống như xúc tu, linh hoạt như bàn tay, mỗi lần có thể gấp 40, 50 con hạc giấy.
Tuế Tuế nằm trên sofa, viết lời chúc vào từng tờ giấy.
Tốc độ Dung Dã quá nhanh, nó không theo kịp, gấp đến phát khóc.
Thánh Hậu đứng bên cạnh, cúi đầu xem náo nhiệt.
Dung Dã nhìn vách tường xuất thần, không chú ý đến phản ứng của Tuế Tuế. Bị Sầm Sênh vỗ một cái, động tác của hắn mới chậm lại.
Sầm Sênh xoa đầu Tuế Tuế, "Từ từ viết, không cần vội."
Búp bê nhỏ ôm lấy ngón tay anh, thân mật cọ cọ.
Nó xòe bàn tay nhỏ ra, đưa viên kẹo sữa mình không nỡ ăn cho anh.
Sầm Sênh trở tay nhét lại vào miệng nó.
"Sau này không cần giấu đồ ăn, ba Sầm và chú Dung rất có tiền. Con không tin?"
Anh mở một ứng dụng ngân hàng, cho Tuế Tuế xem số dư tài khoản của mình.
Cậu bé vẫn luôn bị nhốt dưới tầng hầm, còn chết sớm, cũng chưa từng thấy tiền, không có khái niệm gì đối với dãy số dài trên màn hình.
Sầm Sênh đổi sang cách diễn đạt khác mà Tuế Tuế có thể hiểu.
"Con thích ăn bánh kem đúng không? Chúng ta có thể mua cho Tuế Tuế toàn bộ bánh kem trong cửa hàng. Cho con bơi trong kem, ngủ trong bánh chocolate ngàn tầng."
Hai mắt Tuế Tuế trừng to, đỉnh đầu toát ra một dấu chấm than.
Nó chỉ vào điện thoại, lại chỉ vào mình, thật cẩn thận nhìn về phía Sầm Sênh và Dung Dã.
Dung Dã muốn chậc một tiếng, nhưng nhịn xuống.
"Chúng ta đương nhiên sẵn sàng dùng tiền này để mua đồ cho con. Tại sao ư? Ngày nào ta cũng bắt con gọi ta là ba, con còn hỏi tại sao?"
"Đừng dùng ánh mắt tội nghiệp đó nhìn ta, chúng ta đã mua đồ ăn vặt và đồ chơi trên mạng cho con rồi. Vẫn còn ở điểm giao hàng gần đây, ngày mai đi lấy cho con."
Sầm Sênh đẩy đẩy Dung Dã, ý bảo hắn đừng dí đầu búp bê nữa.
"Tuế Tuế, ba biết con gấp hạc giấy không chỉ vì muốn gửi lời chúc phúc cho ba ba, mà còn vì không muốn làm phiền chúng ta. Con đặt tất cả nỗi thương nhớ vào trong hạc giấy, không muốn chúng ta vì con mà đi lại nhiều."
"Không cần hiểu chuyện như vậy, Tuế Tuế. Con có thể từ từ gấp, ngày kia ba sẽ đưa con đi gặp ba ba."
Tuế Tuế ngơ ngác nhìn bọn họ, bỗng nhiên bẹp miệng.
"Không sao, muốn khóc thì khóc. Con ngoan như vậy, chúng ta yêu thương con còn không kịp."
"Chú Mập cũng nói với chúng ta, Tuế Tuế là thầy giáo tốt. Con chưa bao giờ là gánh nặng, con đã làm rất nhiều cho gia đình này."
————
Lại cho trò chơi leo cây lần nữa, Sầm Sênh để Ngũ Bàng ở nhà luyện kỹ năng kết hợp. Còn mình thì rời khỏi tiểu khu Ân Hà, đến chùa Ứng Nam rút thăm.
Bạch Xảo thông báo trong nhóm lúc 6 giờ rạng sáng.
Hôm nay nắng gắt, dương khí quá mạnh. Cô không thể chống đỡ lâu, sẽ nhanh chóng rơi vào giấc ngủ. Bảo mọi người không nên tới gần phòng 403, tránh bị ngộ thương.
Sầm Sênh rời nhà sau bữa trưa.
1 giờ chiều, thành phố cũ phía Bắc vừa nóng vừa khô.
Cho dù có che ô, bôi kem chống nắng, gương mặt Sầm Sênh vẫn đau rát vì nắng nóng.
Trước khi ra ngoài, Dung Dã nhất quyết nằm trên ngực Sầm Sênh, sống chết cũng không chịu vào chung cư Hạnh Phúc nghỉ ngơi.
Rời khỏi tiểu khu vài trăm mét, nam quỷ thiếu chút nữa bị ánh nắng mặt trời tiễn đi đầu thai, lúc này mới miễn cưỡng biến mất.
Truyền thuyết kh*ng b* về tiểu khu Ân Hà quá nhiều, xe taxi không muốn tới, tài xế xe công nghệ không muốn đón khách.
Sầm Sênh đi một đoạn đường mới bắt được xe buýt đi ngang chùa Ứng Nam.
Mới vừa lên xe, tài xế liền đạp chân ga, rời khỏi con phố này. Trong xe dần dần có tiếng nói chuyện.
Sầm Sênh chen chúc trong đám người, theo thói quen dỏng tai nghe lén.
Hai người phụ nữ trung niên xách theo giỏ đồ ăn đang nói chuyện phiếm với một bà cụ bế cháu.
"Tôi từ quê lên, các bà đừng lừa tôi. Cái chùa Ứng Nam đó, thực sự linh vậy sao?"
"Linh! Linh lắm! Người đàn ông đẩy xe bán kem gần chùa Ứng Nam trước đây, mấy ngày trước đã phát tài rồi."
"Phát tài? Mùa hè đến, người mua kem nhiều?"
"Không phải, ông ấy trúng xổ số, năm trăm vạn! Ông ấy vẫn luôn bán hàng gần chùa Ứng Nam, mỗi ngày đều dâng hương cho Bồ Tát, tổng cộng cũng hơn mười năm. Bồ Tát nhất định là thấy ông ấy thành tâm, cho nên phù hộ cho ông ấy!"
Người phụ nữ còn lại lộ ra vẻ ao ước.
"Nơi đó cảnh sắc đẹp như vậy, ở một ngày chỉ tốn 20 đồng vé vào cửa. Tôi cũng muốn đi mỗi ngày, thắp hương cho Bồ Tát. Kiên trì vài năm, dù không trúng năm trăm vạn, trúng hai mươi vạn tôi cũng mãn nguyện rồi."
(Năm trăm vạn = 5.000.000 tệ ~ 18.7 tỷ VNĐ
Hai mươi vạn = 200.000 tệ ~ 748 triệu VNĐ)
"Bà yên tâm, chỉ cần thành tâm, mắt cháu trai và mặt cháu gái bà nhất định có thể trị khỏi!"
Bà lão lưng còng, trong chiếc gùi sau lưng đặt một bé gái đang ngủ say, trong ngực ôm một bé trai. Khoảng 2 đến 4 tuổi, có lẽ là sinh đôi.
Cho dù bà dùng khẩu trang tự chế che khuất mắt đứa trẻ, Sầm Sênh vẫn có thể nhìn ra, hai đứa nhỏ kia bị tạt axit.
Nửa khuôn mặt bé gái đầy vết sẹo dữ tợn, bé trai thì đầu hói, hai mắt bị mù.
Bà lão dường như lúc này mới biết rằng cần phải mua vé.
Bà lục lọi khắp túi, móc ra vài tờ tiền lẻ nhăn nheo. Đếm đi đếm lại vài lần, xác định đủ tiền mua vé vào cửa mới thở phào nhẹ nhõm.
Làm thám tử mấy năm nay, Sầm Sênh đã nhìn quen cực khổ nhân gian. Nhưng anh vẫn sẽ vì hoàn cảnh của người khác mà cảm thấy bi thương.
Bà lão bận chăm cháu, Sầm Sênh nhanh chóng nhét mấy tờ tiền vào trong chiếc túi rách tung tóe của bà.
Mỗi chuyến xe buýt đi ngang chùa Ứng Nam đều rất đông đúc.
Hầu hết mọi người trên xe đều đang bàn tán về ngôi chùa đó. Dường như nơi đó còn linh thiêng hơn so với trước kia.
Tình huống không đúng lắm, Sầm Sênh muốn hỏi cảnh sát Vương một chút, xem cảnh sát có phát hiện điều gì bất thường hay không.
Anh vừa mới lấy điện thoại ra, lại cảm thấy có vật gì đó giống như cây gậy chạm vào mông mình.
Có nhiều người cầm ô che nắng, Sầm Sênh cho rằng không cẩn thận bị đụng trúng, cố ý thay đổi chỗ đứng khác.
Cây gậy lập tức kề sát lên, lúc này chạm vào eo anh.
Rõ ràng là nhằm vào anh.
Người dân thành phố cũ phía Bắc thường khá cao, Sầm Sênh thấp hơn hầu hết nam giới địa phương, ngoại hình lại trắng trẻo xinh đẹp. Khi đi học, xác thật thường xuyên gặp phải lưu manh.
Bị chọc vài lần, Sầm Sênh có chút bực bội.
Anh không muốn đánh nhầm người, trước khi đánh người, quay đầu nhìn lại trước.
Thứ đụng tới đụng lui vào người anh là một cây gậy, bên trên quấn giấy trắng thành từng vòng.
Sầm Sênh: ?
Cùng lúc đó, anh cũng nghe thấy hai người phía sau đang nói chuyện với nhau. Tuổi tác không lớn, khoảng 17, 18.
"Anh, em nghe nói chùa Ứng Nam rất linh nghiệm. Em cảm thấy có thể liên hệ với Bồ Tát ở đó."
"Quản lý gậy khóc tang của em đi."
"Anh, anh nói xem Bồ Tát có thể nói cho chúng ta biết cách trở về Địa Phủ hay không?"
"Quản lý gậy khóc tang của em đi!"
"Anh, anh có..."
"Anh nói, quản lý gậy khóc tang của em! Nó giống như quỷ háo sắc đụng lung tung người ta, sắp chọc thủng eo người ta rồi!!!"
Thanh âm hắn chợt dừng lại.
"Không đúng, tại sao gậy khóc tang lại luôn đuổi theo chọc người đó?"
Sầm Sênh: ...?
Sầm Sênh: !!!!!
💬 Bình luận chương