Dung Dã dừng tay lại, Tuế Tuế đang hưởng thụ xoa bóp mờ mịt mở to mắt.
Dung Dã trầm mặc hồi lâu: "Lặp lại lần nữa, em vừa hỏi cái gì?"
"Trước đây có phải anh có quan hệ gì đó với Bạch Ngọc Kinh đúng không?"
Sầm Sênh tiện tay móc ra một viên kẹo sữa, mở giấy gói ra rồi nhét vào trong tay Tuế Tuế.
Tuế Tuế nhận kẹo sữa bằng hai tay, vui vẻ l**m.
Dung Dã cũng không giận dỗi nữa, hắn nhìn Sầm Sênh từ trên xuống dưới, bay tới trước mặt anh, sờ sờ đầu anh.
"Mơ ngủ sao? Tại sao em lại hỏi loại vấn đề này? Em cảm thấy kiểu người như anh sẽ có liên quan gì với Bạch Ngọc Kinh?"
Sầm Sênh mở sổ ghi chép ra, đọc không sót một chữ hắn đã nói mớ vào tối hôm qua.
Những lời nói mớ này là do Sầm Sênh nhìn thấy qua thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, Dung Dã không thật sự nói ra tiếng. Trên tay anh chỉ có ghi chép chứ không có bằng chứng ghi âm.
Chuyện này quá không thích hợp, nếu đổi thành những người khác, Dung Dã có chết cũng sẽ không tin.
Nhưng hắn tin tưởng Sầm Sênh vô điều kiện.
Dung Dã trúng nguyền rủa, bị thiếu hụt một phần ký ức. Hắn đỡ trán tự hỏi, mày kiếm gắt gao nhíu lại.
"Anh không có ấn tượng, một chút cũng không có. Nhưng thật ra cái tên "Vân Ngọc" này, anh lại cảm thấy có chút quen tai, hình như đã từng nghe qua ở đâu đó rồi."
Quen tai, đã có thể nói lên rất nhiều vấn đề.
Trong số những người mà bọn họ quen biết không có ai tên Vân Ngọc. Dung Dã cảm thấy quen thuộc đối với một cái tên của người xa lạ, chứng tỏ trước đó hắn khẳng định đã từng tiếp xúc với cái tên này.
Có thể từng gặp qua trong sách, cũng có thể từng nghe người ta nhắc tới, hoặc có thể hắn quen biết người nào đó tên Vân Ngọc.
Điều này đại biểu, giấc mộng Dung Dã đã mơ tối hôm qua, có khả năng lớn là quá khứ mà hắn vô tình nhớ lại.
Lời nguyền áp chế ký ức của Dung Dã, hắn cố gắng nhớ lại một lúc, đầu liền vô cùng đau đớn.
Dung Dã rất giỏi chịu đựng đau đớn, dù đầu đau đến mức gần như muốn nổ tung, trên mặt hắn vẫn không có bao nhiêu biểu tình.
Nhìn quanh thân nam quỷ bốc lên sương đỏ, Sầm Sênh đau lòng ôm lấy hắn: "Không sao đâu anh Dung, không cần ép buộc mình nhớ lại. Em không có ý chất vấn anh, chỉ là có chút lo lắng, sợ anh bị Bạch Ngọc Kinh lừa gạt thôi."
"Hơn nữa đó cũng là chuyện quá khứ, em cảm thấy cho dù anh thật sự có liên quan tới Bạch Ngọc Kinh, hơn phân nửa cũng là hợp tác với bọn họ, hoặc là anh phát hiện âm mưu của Bạch Ngọc Kinh nên lẻn vào nằm vùng. Anh tuyệt đối sẽ không thông đồng làm bậy với bọn họ, em tin tưởng nhân phẩm của anh."
Dung Dã gục đầu xuống, nhẹ nhàng tựa vào vai anh: "Ngay cả tối hôm qua anh mơ thấy cái gì cũng không nhớ nổi."
"Không sao, không đáng ngại."
Thanh âm của Sầm Sênh vẫn dịu dàng như trước, Dung Dã rất thích nghe anh nói chuyện.
Khuôn mặt hắn chôn trong cổ Sầm Sênh, Dung Dã hít một hơi thật sâu.
Trên người anh rất sạch sẽ, chỉ có hương sữa bò nhàn nhạt. Sầm Sênh thích thoa một ít sữa dưỡng thể sau khi tắm xong, đây là loại sữa dưỡng thể mà anh thường dùng nhất.
Khi lần đầu tiên Sầm Sênh dùng loại này, Dung Dã thuận miệng nói một câu "rất dễ chịu". Từ đó về sau, anh không đổi sang loại khác nữa.
Hai người bị Bạch Ngọc Kinh "khâu" cùng một chỗ, không lúc nào là không khao khát được dung hợp với đối phương. Ngay cả tiếp xúc thân mật đơn giản nhất, cũng sẽ khiến thân thể Sầm Sênh nhũn ra.
"Ưm..."
Búp bê Tuế Tuế đang ôm kẹo sữa, ngồi ở một bên bàn trà vây xem. Sầm Sênh mím môi, túm nam quỷ đang treo trên người mình xuống.
"Có trẻ em ở đây đó, Tiểu Hà và Khiết Khiết cũng sắp tỉnh rồi. Anh, đừng nháo."
Dung Dã không tình nguyện buông tay ra, cong ngón tay búng đầu Tuế Tuế một cái.
Lời nguyền mà Bạch Ngọc Kinh hạ lên người hắn giống như đúc với lời nguyền trên người Chuột tinh. Một khi thử tiết lộ bí mật của Bạch Ngọc Kinh ra ngoài, sẽ kích phát nguyền rủa. Trước kia hắn vẫn luôn cho rằng Bạch Ngọc Kinh đã đặc biệt xóa ký ức của hắn, nhưng hiện tại phải suy nghĩ lại.
Tiện tay chơi đùa với búp bê nhỏ, Dung Dã lại nhíu mày: "Có lẽ nào tình huống của anh kỳ thực cũng giống như Chuột tinh hay không? Xuất phát từ nguyên nhân nào đó, anh hợp tác với Bạch Ngọc Kinh, hoặc là nằm vùng trong Bạch Ngọc Kinh, trở thành thành viên nòng cốt bên trong. Dựa theo quy định nội bộ, bọn họ đã hạ nguyền rủa lên người anh."
Sầm Sênh rất nhanh đã bắt kịp suy nghĩ của hắn: "Sau đó đã đạt được mục đích, anh thoát khỏi Bạch Ngọc Kinh, thử tiết lộ tình báo cho cảnh sát hoặc là những người khác. Bí mật bị tiết lộ ra bên ngoài, kích phát nguyền rủa, anh mất đi những ký ức liên quan."
"Điều này cũng có thể giải thích được vì sao lúc anh xuất hiện trước mặt em lại ở trong trạng thái sắp chết. Anh mang theo bí mật chạy trốn, bị Bạch Ngọc Kinh đuổi giết, trong quá trình đó thì bị trọng thương."
"Phải, nhưng không hoàn toàn." Dung Dã rũ mắt, tầm mắt dừng lại trên ngực của Sầm Sênh, đưa tay đè lại trái tim anh.
"Chuột tinh nói, sở dĩ Bạch Ngọc Kinh giết hại chúng ta, là vì muốn tạo ra Hung thần, biến chúng ta thành tồn tại trên cả Quỷ vương. Vì độ phù hợp của chúng ta cao, Bạch Ngọc Kinh mới "khâu" chúng ta lại cùng một chỗ. Nếu là khâu lại, hẳn là cần chúng ta phải có mặt cùng lúc. Nhưng trong trí nhớ của anh lại có hình ảnh em chết đi. Em chết trước anh, Tiểu Sênh."
"Cả đời này của anh chưa bao giờ vượt qua ranh giới cuối cùng, nhưng nếu em phạm phải sai lầm không thể vãn hồi, anh sẽ âm thầm tiêu hủy thi thể, giúp em che giấu hành vi phạm tội. Em là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của anh, vì em, anh có thể làm tất cả những chuyện hoang đường."
Nhìn biểu tình phức tạp của nam quỷ, Sầm Sênh dần dần hiểu rõ ý tứ của hắn.
Anh há miệng, một lúc lâu sau mới có thể tìm được giọng nói của mình.
"Ý anh là, có thể anh đã thật sự hợp tác với Bạch Ngọc Kinh?"
"Trái tim của em bị người ta moi ra nghiền nát, cho dù là trình độ chữa trị của thế giới "Dị Giới Buông Xuống" cũng không có biện pháp cứu sống em. Anh vì muốn giữ em lại, lựa chọn trở thành thành viên của Bạch Ngọc Kinh? Không đúng, hẳn là giả vờ gia nhập Bạch Ngọc Kinh, anh muốn lợi dụng lực lượng của bọn họ, lại vừa muốn nằm vùng điều tra."
"Ừ." Dung Dã cười cười tự giễu: "Quả thật khi anh còn sống sẽ có loại ý tưởng tự đại này, chẳng qua trọng điểm không phải cái này."
"Vậy thì là gì?"
"Anh nhớ rõ em đã từng nói với anh, vụ huyết án 404 xảy ra vào ngày đó, em đã tìm thấy quần áo của anh dưới sàn nhà trong phòng ngủ. Trên đó ngoại trừ có vết dao và vết máu, còn có một hàng chữ."
Dung Dã cố tình đèn thấp giọng, vốn là giọng nói trầm thấp thành thục, giờ phút này nghe tới, lại tựa như lời nỉ non đến từ trong mộng.
"Anh yêu em, Tiểu Sênh, chúng ta rất nhanh sẽ có thể vĩnh viễn ở bên nhau."
"Tiểu Sênh, em nói có phải anh trong quá khứ đã yêu cầu Bạch Ngọc Kinh "khâu" chúng ta lại hay không?"
Hắn khẽ cười một tiếng: "Dù sao cũng là anh đã không bảo vệ tốt cho em, mới để em chết ở trước mắt anh."
Không ai nói chuyện, phòng khách vô cùng yên tĩnh.
Sầm Sênh che ngực, ngơ ngẩn nhìn hắn.
Là anh Dung yêu cầu sao?
Quả thực Dung Dã có bệnh về tâm lý. Lúc còn sống mỗi lần bị k*ch th*ch đều phải dùng ngay một lượng lớn thuốc.
Nếu anh chết trong lòng ngực Dung Dã, chắc chắn sẽ tạo thành chấn động tinh thần rất lớn đối với hắn, lúc đó hắn có làm ra cái gì cũng đều không kỳ quái.
Có thể đối với Dung Dã ngay lúc đó mà nói, biện pháp duy nhất để làm Sầm Sênh sống lại, chính là hợp tác với Bạch Ngọc Kinh.
Biến chính mình thành ác quỷ rồi sống trong trái tim của anh, cung cấp năng lượng cho anh.
Manh mối đã biết quá ít, đây cũng chỉ là một suy đoán của bọn họ, trong đó vẫn còn rất nhiều điểm vô lý.
Lẳng lặng ngồi trên ghế sofa, Sầm Sênh dựa vào vai Dung Dã, mười ngón đan vào nhau.
Suy nghĩ thật lâu, vẫn không có manh mối. Ý thức được đây chẳng qua chỉ là đang lãng phí thời gian, Sầm Sênh tạm thời thay đổi đề tài.
"Tuấn Nghiệp nói với em, lúc trước bọn họ đã g**t ch*t một thành viên cấp thấp của Bạch Ngọc Kinh ở trong khách sạn, gọi là anh A Long. Hắn ta đã từng chất vấn tượng Thánh Hậu rằng nó phản bội tổ chức có phải vì nó muốn chặt đứt con đường thăng tiên của mình không. Sau đó Chuột tinh cũng đã từng nói, không ai có thể gây trở ngại con đường thăng tiên của bà già đây."
Bạch Ngọc Kinh, con đường thăng tiên...
Dung Dã hơi suy tư, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh: "Ngược lại cũng không khó hiểu. Lần đầu tiên anh nghe thấy ba chữ "Bạch Ngọc Kinh" này, trong đầu liền hiện ra "Thiên thượng Bạch Ngọc Kinh. Thập nhị lâu ngũ thành. Tiên nhân phủ ngã đỉnh. Kết phát thụ trường sinh."(*)"
(*) Bài thơ của Lý Bạch.
"Anh nhớ rõ bên cạnh em còn có một thứ tồn tại đặc thù chỉ có em mới có thể nhìn thấy được. Nó đang lợi dụng em để đối phó với Bạch Ngọc Kinh, cũng biết rất rõ về tổ chức kia. Em đã nói với anh, khi nó nhắc tới Bạch Ngọc Kinh, cũng đã dùng mấy câu này."
"Có lẽ tổ chức kia vốn gọi là "Bạch Ngọc Kinh", chính là vì mục đích của bọn họ là nghĩ cách phi thăng thành tiên, học được thuật trường sinh bất lão?"
Sầm Sênh nhịn không được khẽ cười ra tiếng: "Hoang tưởng tuổi dậy thì à?"
"Cũng khá tốt, ai mà không muốn trường sinh. Nếu tên của tổ chức không hoang tưởng một chút thì sẽ không có vẻ phong cách lắm."
"Vĩnh sinh bất tử thì có gì tốt chứ, sống càng lâu thì càng..."
Sầm Sênh nói đến một nửa, bỗng nhiên dừng lại.
Dung Dã nghi ngờ nhìn anh: "Làm sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là nhớ tới có một công ty lớn cũng đúng lúc gọi là khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh. Lúc trước chúng ta từng giúp đỡ một quản lý cấp cao của khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh này, còn lấy được hai vé du lịch khắp thế giới nữa."
"Em cảm thấy khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh có quan hệ với Bạch Ngọc Kinh sao?"
"Không thể nói như vậy, trước mắt thì giữa chúng nó quăng tám sào cũng không tới, chỉ là cái tên có chút liên quan mà thôi."
Sầm Sênh mở điện thoại di động ra nhìn một chút: "Với tình huống bây giờ của chúng ta cũng không có cơ hội đi du lịch, em đã đồng ý đưa một tấm vé vào cửa đó cho anh Mập rồi. Hẹn 13 giờ đi ăn rồi tặng vé luôn, hiện tại đã là 12 giờ rồi, em đi chuẩn bị một chút để kịp đi đây."
Dung Dã rất nhạy bén: "Gần đây em đặc biệt quan tâm anh ta nhỉ, có liên quan đến vé vào cửa sao?"
"Có chút."
Sầm Sênh do dự trong chốc lát, vẫn tiết lộ cho anh Dung biết về việc vợ và con gái Ngũ Bàng sắp chuyện bất trắc.
"Em muốn đưa bọn họ ra nước ngoài lánh nạn? Sao em có thể xác định, ở nước ngoài sẽ không có thế lực của Bạch Ngọc Kinh?"
"Thi thể của bọn họ được phát hiện ở trong nước. Hiện trường ban đầu hơn phân nửa là ở trong nước."
Dung Dã nheo mắt lại: "Bạch Ngọc Kinh có thể g**t ch*t bọn họ ở nước ngoài, rồi dùng vòng ngọc đưa thi thể về lại trong nước. Lúc đó em cũng không biết sự tồn tại của Bạch Ngọc Kinh, càng không biết bọn họ có thể dịch chuyển giữa nhiều thành phố với nhau chỉ bằng một chiếc vòng tay."
"Khi đó không ai có thể nghĩ đến, người sát hại vợ và con gái Ngũ Bàng lại là một tổ chức khổng lồ như vậy. Cho nên đưa một nhà Ngũ Bàng ra nước ngoài chính là lựa chọn tốt nhất. Tiểu Sênh, tình huống hiện tại không giống nhau."
Trong lòng Sầm Sênh chợt lạnh.
Anh Dung nói đúng, nếu nước ngoài cũng có chi nhánh của Bạch Ngọc Kinh, vậy phải làm sao bây giờ?
Tuyến đường du lịch vòng quanh thế giới là cố định, lên trên mạng là có thể tra ra được tuyến đường. Nếu như Bạch Ngọc Kinh quyết tâm muốn giết một nhà Ngũ Bàng, bọn họ hoàn toàn có thể nằm vùng trên đường, chờ cả nhà Ngũ Bàng chủ động chịu chết.
Nhưng Bạch Ngọc Kinh rất phát triển ở trong nước, thành phố công nghiệp cũ phía Bắc lại càng không an toàn. Bọn họ không ra khỏi nước, còn có thể trốn đến nơi nào?
Dung Dã rũ mắt nhìn anh, đôi con ngươi xanh biển tựa như biển sâu, bình tĩnh sâu thẳm, khiến người ta không thể dời tầm mắt, không tự chủ được mà đắm chìm trong đó.
"Em có thể cho bọn họ vào ở tiểu khu Ân Hà, cũng có thể đưa bọn họ đến đài quan sát của Lâm Quân Khải. Thậm chí cũng có thể để cho bọn họ ở nhà, không đi đâu cả. Chỉ khi cả nhà Ngũ Bàng ở dưới mí mắt em, em mới có thể kịp thời chạy tới cứu người. Lúc này đưa đi càng xa, trái lại càng nguy hiểm."
"Trong phần giới thiệu chương mà em có, không phải có nhắc tới thi thể vợ con Ngũ Bàng là cảnh sát tìm thấy sao? Điều này nói rõ Tiểu Tuệ và Linh Linh là bị người bắt cóc trước, sau đó mới bị tra tấn đến chết. Bọn họ không có bị người ta dùng một kích lấy mạng, em vẫn còn cơ hội đến đến cứu viện."
Trước mắt Sầm Sênh sáng ngời.
"Không để tâm vào chuyện vụn vặt nữa rồi chứ?"
Dung Dã nâng gương mặt anh, khẽ hôn xuống giữa trán anh.
"Phần giới thiệu đến quá sớm, lúc đó em đã đưa ra lựa chọn chính xác nhất. Nhưng ý nghĩ khi đó hiện giờ đã không còn thích hợp. Em phải bỏ hết những kế hoạch cũ, sắp xếp lại một lần nữa."
"Em quá lo lắng cho Ngũ Bàng, chỉ muốn mau chóng đưa bọn họ rời đi, để cho bọn họ được bình an. Nhưng quan tâm quá sẽ bị loạn, Tiểu Sênh, bình tĩnh lại nào, đây không phải là sai lầm mà em nên phạm phải."
Dung Dã lớn hơn Sầm Sênh năm tuổi, đã làm thám tử mười mấy năm. Sầm Sênh chỉ mới trở thành trợ lý thám tử được năm năm thời gian.
Hắn là người yêu anh, là bạn thân, cũng là thầy của anh.
Ngón tay thon dài lạnh băng nhẹ nhàng x** n*n giữa mày Sầm Sênh.
Tâm tình vốn có chút nôn nóng, giờ đây đã dần dần bình tĩnh trở lại.
Bạch Ngọc Kinh là một tổ chức khổng lồ, có nhiều chi nhánh trên nhiều thành phố. Thành viên trong tổ chức bọn họ rất nhiều, mà Sầm Sênh chỉ có một người.
Cho nên điều hiện tại anh phải làm, không phải là đưa một nhà Ngũ Bàng rời đi, mà là cột bọn họ chặt chẽ vào bên cạnh mình, thời khắc ý vé vào cửa hơn."
Xác định đối phương sẽ không trả lời nữa, Dung Dã tiện tay vứt điện thoại di động qua một bên.
"Nếu như trước đây em không nhìn lầm người, Ngũ Bàng thật sự coi em là bạn bè. Vậy anh ta trở nên khác thường như vậy, chứng tỏ trong mấy ngày chúng ta rời khỏi thành phố cũ phía bắc, một nhà bọn họ đã xảy ra chuyện rồi."
"Tuần trước anh ta vẫn còn rất muốn giới thiệu vợ và con gái cho em, chỉ là không tìm được cơ hội. Hiện tại anh ta lại vắt hết óc ngăn cản em gặp mặt bọn họ."
Dung Dã đè lại ngực Sầm Sênh, yên lặng vận chuyển năng lượng vào trong thân thể anh.
"Nếu em cứ khăng khăng muốn gặp vợ con anh ta, rất có thể sẽ rút dây động rừng. Anh lo lắng anh ta vì trốn tránh em, sẽ cắt đứt liên lạc với em. Không bằng trước hết để cho Tiểu Bạch và hòn đá nhỏ đi thăm dò một chút, xem thử tình huống nhà anh ta rốt cuộc như thế nào."
Thanh âm bình tĩnh, không có nghĩa là Dung Dã thực sự bình tĩnh.
Hắn chịu đựng đến cực hạn rồi, không đợi Sầm Sênh trả lời, trực tiếp chế trụ eo anh, ấn anh trên vách tường.
Sầm Sênh và Dung Dã bị Bạch Ngọc Kinh khâu ở bên nhau, càng tiếp xúc thân mật, càng có thể khiến bọn họ cảm thấy thỏa mãn.
Hiện tại hai người không chỉ phát tiết d*c v*ng, mà còn đang hấp thụ năng lượng của nhau.
Lúc còn đang ở đài quan sát, Dung Dã đã mơ hồ phát hiện trạng thái của Sầm Sênh không đúng. Nhưng cụ thể không đúng chỗ nào, hắn cũng không nói rõ được.
Đúng lúc hắn mới vừa ăn rất nhiều đồ ăn, thu được rất nhiều năng lượng. Chia cho Sầm Sênh một ít lực lượng, có lẽ có thể giúp anh khôi phục trạng thái.
Đây chỉ là một phần nguyên nhân trong đó.
Mỗi ngày người yêu đều lắc lư ở trước mắt, còn thích dựa vào trong ngực hắn. Hắn là một người có h*m m**n d*c v*ng mãnh liệt, vợ lại còn ở bên người, hắn không muốn ủy khuất chính mình.
Dung Dã có một bí mật vẫn luôn giấu diếm Sầm Sênh.
Kỳ thật so với người sống, hắn càng thích biến thành ác quỷ, sống ở trong lòng Sầm Sênh.
Ác quỷ là trái tim của Sầm Sênh, nếu Sầm Sênh rời khỏi Dung Dã thì sẽ chết. Không còn gì có thể chia cắt hai người được nữa.
Sầm Sênh sẽ chỉ là của hắn, chỉ thuộc về hắn, bọn họ sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.
—
Tiêu Khiết Khiết ngáp một cái, bước ra từ trong phòng ngủ.
Cô thuận tay cầm IPad trên bàn: "Sao chỉ còn một vạch pin thế này?"
Trên đầu tượng Thánh Hậu có tai nghe Bluetooth, ngẩng đầu bất mãn nhìn về phía cô.
"Thánh Hậu? Sao ngài lại xuống bàn thờ?"
Tiêu Khiết Khiết nhìn IPad: "Ngài xem phim tiên hiệp cả đêm sao?"
Tượng thần tỏ vẻ không đồng ý nhìn cô.
Cửa phòng nhà vệ sinh mở ra, Sầm Sênh xoa mái tóc ướt dầm dề, đỡ eo đi ra.
Anh ho nhẹ vài tiếng, thanh âm có chút khàn khàn.
"Khiết Khiết, cắm điện cho IPad đi, tiếp tục cho nó xem. Phim tiên hiệp kia có tổng cộng 60 tập, Thánh Hậu muốn xem xong trong một lần luôn."
"Sao anh biết vậy? Nó có thể nói?"
"Tối hôm qua nó ra khoa chân múa tay với tôi, tôi hỏi nó định lúc nào thì đi ngủ, muốn xem bao nhiêu tập. Nó chọc mạnh vào tập 60, kính cường lực của IPad cũng bị nó làm cho nứt luôn."
Tiêu Khiết Khiết: ...
Cái thứ này, còn rất nghiện.
Cô điều chỉnh IPad: "Anh Sênh, anh đau eo sao?"
Sầm Sênh đang chải đầu, gương mặt nổi lên hồng nhạt: "Lúc tắm bị đụng eo vào bồn rửa tay."
"Nghiêm trọng không? Có muốn thoa thuốc hay không?"
"Không sao đâu, không cần lo lắng. Anh Dung, Tiểu Bạch ở đâu rồi, nó đã tỉnh chưa?"
Tiểu Bạch và Bùi Nguyệt ăn quá no, còn ngủ chưa tỉnh. Dung Dã tóm một đoàn sương trắng, xách trong tay đong đưa qua lại.
"Anh! Anh! Anh làm cái gì thế?"
Dung Dã nắm đồ chơi điện tử cún con, nhét sương trắng kêu oa oa vào trong đó: "Ở đây, nó tỉnh rồi."
Tiểu Bạch rất nghịch ngợm, còn mắc chứng ngại giao tiếp, thích đùa giỡn với nhóm quỷ quái. Dung Dã lăn lộn nó, nó còn rất vui vẻ.
Sầm Sênh móc hòn đá nhỏ ra, đưa tới trước mặt Tiểu Bạch.
"Tôi cần hai người các cậu đi như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không thể liên lạc với tôi theo cách bình thường, hãy để hòn đá nhỏ trực tiếp bay về tìm tôi. Nó có kỹ năng lưu giữ âm thanh, có thể ghi lại hai đoạn ghi âm, cậu cứ nói tình huống cho nó nghe."
Đồ chơi điện tử cún con ngoắc ngoắc cái đuôi: "Lại có chuyện nữa sao? Anh Sênh, anh đúng là bận thật đó."
"Tôi vẫn ổn, chủ yếu là các cậu phải vất vả rồi. Mới vừa nghỉ ngơi được một đêm đã lại phải đi mạo hiểm."
"Không phiền toái, không phải chỉ là nó đi.
Anh nói đơn giản cho hòn đá nhỏ, đến bên kia rồi, tất cả phải nghe sự sắp xếp của Tiểu Bạch, lại đưa Bồ Tát phù hộ cho chúng nó để phòng thân.
Cửa chống trộm mở ra, Hà Tuấn Nghiệp cầm túi mua sắm chạy vào.
Hà Tuấn Nghiệp thở hổn hển, móc hộp quà tặng mới mua ra đưa cho Sầm Sênh, vẻ mặt có hơi sợ hãi.
"Bà lão ở phòng 101 chặn hành lang không cho tôi đi vào, bà ta còn kéo tôi vào trong nhà. Cũng may hàng xóm phòng 403 nghe thấy động tĩnh, tới giúp tôi giải vây."
Sầm Sênh cất Tiểu Bạch và các đạo cụ vào trong hộp quà, nghe vậy hành động hơi dừng lại.
"Hàng xóm 403? Bạch Xảo?"
"Đúng vậy, quả thực cô bé kia nói mình tên là Bạch Xảo."
Nhớ tới ngoại hình kh*ng b* của nữ quỷ cổ dài, Sầm Sênh nghi ngờ hỏi: "Anh không sợ cô ta sao?"
"Tôi sợ cô ấy làm gì chứ, em gái nhỏ lớn lên đáng yêu như vậy. Chỉ là hình như cha mẹ cô bé đối xử với cô bé không tốt lắm, trên mặt cô bé còn có vết thương nữa."
Sầm Sênh đang muốn truy hỏi, cửa chống trộm lại lần nữa bị người ta gõ.
Tiêu Khiết Khiết lập tức cầm hộp quà đi tới, Sầm Sênh lắc mình trốn vào phòng ngủ. Dung Dã giấu mình đi, đứng ở sau lưng cô lẳng lặng quan sát.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn xuất hiện ở cửa.
Tiêu Khiết Khiết lễ phép cười cười: "Là ngài Ngũ Bàng sao?"
Người đàn ông thật thà cười rộ lên: "Cô Tiêu, quấy rầy rồi."
"Không có gì, anh Sênh đã nói với tôi rồi, đây là hộp quà mà anh ấy nhờ tôi đưa cho anh. Anh ấy bị thương quá nặng, chảy rất nhiều máu, tôi nhìn cũng thấy sợ."
Tiêu Khiết Khiết giơ tay lên, lộ ra vết máu được làm giả: "Tôi đi đỡ anh ấy nên quần áo cũng bị dơ."
Người đàn ông nhận hộp quà, chần chờ mở miệng: "Cái kia... Còn vé vào cửa đâu, cô vẫn chưa đưa cho tôi."
💬 Bình luận chương