Trang chủTruyện

Chương 36: Bạch Liên, Bích ngọc

Sanh Tử Kiều · Chương 36/57

Chương 36: Bạch Liên, Bích ngọc

Sanh Tử Kiều · Chương 36/57

Bạch Liên Bình xoay mình nửa vòng, hai tay chớp lên, đôi Xà Tín Song Nhẫn lóesáng nơi tay, rồi nàng nghiến răng thốt:

- Thân Xương Ngọc! Đừng mong mê hoặc ta bằng những lời xảo trá đó.Muốn gìthì cứ vàoVào đi! Ta lấy cái chết hẹn với ngươi đó!Thân Xương Ngọc lắc đầu:

- Buông vũ khí xuống điCô nương lầm rồi !Bạch Liên Bình bật cười ghê rợn, âm thanh như quỷ thét, ma gào:

- Không khi nào có việc lầm lạcHắn với Hắc Lâu ở trong cái thế không đội trờichung.Mà thủ lãnh Liệp Sát Thủ của Hắc Lâu lại đi chung với hắn, rồi còn mai phụcchờ ta.Thử hỏi ý tứ của các ngươi nếu không ám muội thì là gì nữa chứ ?

Một kẻ ngungốc cũng thấu đáo cơ mưu của các ngươi, huống hồ là ta.Họ Lệ hại luôn cả sư huynhta, tố cáo với Lâu Chủ là sư huynh ta quán thông với hắnHắn tưởng làm thế để lấylòng ta, mong ta xóa bỏ hận thùRất tiếc là hắn lầm rồi, hắn cũng sẽ bị hại như sưhuynh ta.Thật là oan mạng cho sư huynh ta.Khốn khổ cho ta.Nàng rít lên:

- Được lắmCác ngươi đã muốn vậy thì cứ vào đi!Lệ Tuyệt Linh thở ra:

- Tại hạ khen cô nương giàu trí tưởng tượng thậtSong sự tưởng tượng của cônương hoang đường quá.Quái đản quá!Bạch Liên Bình nổi giận:

- Ngươi còn chối được sao?

Lệ Tuyệt Linh thản nhiên:

-Đại ca nói với nàng đi.Đệ chán quá không muốn nói năng gì cả.Thân Xương Ngọc mỉm cười:

-Cô nương là một nhân vật lão luyện trên giang hồ, từng tung hoành ngang dọc,tại sao hôm nay cô nương hồ đồ như thế?

Bạch Liên Bình cao giọng:

- Ngươi muốn nói gì?

Thân Xương Ngọc đáp:

- Tại hạ muốn cô nương bình tĩnh, lấy lại sáng suốt mà nghe tại hạ nói đây!Bạch Liên Bình hừ một tiếng:

- Ta bình tĩnh và sáng suốt hơn lúc nào hếtTa có phải là tay non vừa mới xuấtđạo đâu?

Bất cứ thủ đoạn gì của các ngươi cũng không che đậy nổi cái dã tâm đâu.Thân Xương Ngọc hơi nhíu đôi mày:

- Thật là ấu trĩLấy cái lượng của kẻ thấp hèn mà đo lòng người quân tửBạch Liên Bình bĩu môi:

- Giả quân tử thì phải hơn !Song phương tranh luận nhau một lúc lâuLệ Tuyệt Linh cười nhẹ, chen vào:

- Cô nương càng nói thì càng hồ đồ! Đừng luận đoán là tại hạ có mưu hại cônương hay không mà hãy xét đến điểm này, là cô nương chẳng có ân nghĩa gì với tạihạ cảCô nương và tại hạ làm một cuộc đổi chác, cô nương cho tin, tại hạ chia ngọc,không ai lời, không ai lỗCô nương hiểu chưa?

Bạch Liên Bình đuối lý nhưng vẫn ngang ngạnh:

- Tuy nhiên ngươi định cướp luôn phần của ta.Điều này biểu hiện rõ ràng với sựcó mặt của Thân Xương NgọcNgươi hèn quáHành vi đó làm cho ngươi thân bại danhliệt, ngươi mang tiếng nhơ suốt đờiLệ Tuyệt Linh tặc lưỡi:

- Ăn nói điêu ngoa quá, thật là đáng ghét!Bạch Liên Bình nghiến răng:

- Cứ động thủ điCác ngươi còn chờ gì nữa ?

Thân Xương Ngọc thở dài:

- Cô nương đáng cho tại hạ giáo huấn lắm!Lệ Tuyệt Linh từ từ bước đến chiếc bàn đá, Bạch Liên Bình giải quyết việc giữa nhau.Cứ biết thế là đủ rồi,cần gì quan tâm đến người khácTuy nhiên, cho cô nương biết là Thân Xương Ngọccũng như vị cô nương kia đều là người tốtHọ là bằng hữu của tại hạHọ không liênquan gì đến việc của chúng ta.Cứ chia phần đi rồi ai đi đường nấyDừng lại một chút, chàng nghiêm giọng tiếp:

- Cô nương nghi ngờ đủ thứ, nói năng hồ đồ, lần thứ nhất, tại hạ tha cho đó.Nếucòn tái phạm là cô nương phải trả giá đắtBạch Liên Bình buông thẳng đôi tay xuống, song vẫn còn ngang ngạnh:

- Ngươi không thể trách ta.Ở vào địa vị của ta thì ai mà không nghi ngờ chứ ?

Cho đến bây giờ ta cũng chưa hiểu gì cả.Đáng lẽ ngươi phải giải thích sớm cho ta biếtThân Xương Ngọc điềm nhiên nối lời:

- Đã mấy lượt, tại hạ toan giải thích nhưng cô nương có chịu nghe đâu?

Cô nươngcứ gào thét làm náo loạn cả lênBạch Liên Bình thốt:

- Tại ta nghi ngờ … Ta có lý do nghi ngờ …Thân Xương Ngọc bình tĩnh tiếp:

-Kiến thức của cô nương đâu phải hẹp hòi?

Ít nhất cô nương cũng phải hiểu làbọn ta thuộc mẫu người tốc chiến tốc quyết, đánh là đánh liền, không là bỏ đi ngay,không bao giờ có cái lối kéo dài tình trạng một cách vô ích.Cho nên, nếu cần hạ thủ làđã hạ thủ ngay từ lúc đầu rồi, hà huống chỉ có một mình cô nương.Bọn ta không hạ thủlà vì không có ác ý chi với cô nương cảCô nương đa nghi chỉ mệt trí một cách vô íchthôiHãy chia số ngọc kia, lấy phần rồi ra đi thong thả, đừng nghĩ ngợi xa xôi nữaBạch Liên Bình bị chạm tự ái, ngẩng cao mặt thốt:

- Ngươi tưởng bất cứ ai cũng có thể thu thập ta dễ dàng sao?

Lầm to!Thân Xương Ngọc bĩu môi:

- Sư huynh cô nương không nói gì về tại hạ với cô nương cả sao?

Bạch Liên Bình hừ một tiếng:

- Ta biết, ta chưa phải là đối thủ của ngươi, song ta nghĩ, ngươi không nên caongạo thái quá.Người càng có tài cao càng nên dưỡng cái đức khiêm nhượng.Thân Xương Ngọc cười mỉm:

- Tại hạ có cao ngạo đâu?

Bất quá tại hạ chỉ đề tỉnh cho cô nương thôiTại hạ sửachữa một kinh nghiệm cho cô nương, giúp cô nương làm người hoàn thiện hơn, hànhđộng tế nhị hơnCâu nói đó chạm tự ái Bạch Liên Bình ít nhiềuDù sao thì nàng cũng đã thànhdanh, ngoại hiệu Thạch NữNàng tạo cái hiệu đó đâu phải dễ dàng, đâu phải là khônggian lao vất vả.Trên giang hồ có ai dám khinh thường nàng?

Thế mà giờ đây bị người chỉ trích, chế nhạo, lên giọng dạy khôn, xem nàng nhưmột tay vừa mới xuất đạo.Nhưng làm sao được chứ ?

Nàng có giận bao nhiêu cũng phải dằn lòng vì đốiphương hai mà nàng chỉ có mộtĐối phương lại tài giỏiMột đối một thì chưa chắcnàng hoà nổi, thì đừng hòng tạo được cái phi thường với cả hai.Huống chi người ta có lý do?

Trong trường hợp này, người ta có quyền sửa nàng,chứ nàng đâu đến nổi ngu dại tiếp tục vô lý nữa.Cho nên dù bị chạm tự ái, nàng cũngphải tạm thời đấu dịu, sau này hãy hay.Lệ Tuyệt Linh trầm tĩnh tiếp luôn:

- Tại hạ khuyên cô nương từ nay trước khi làm một việc gì thì hãy suy nghĩ kỹXétviệc rõ ràng rồi hãy có thái độ sau, đừng tưởng trên đời chí có mỗi một mình mình màphải nhớ là cao nhân tắc hữu cao nhân trị.Được như vậy thì cô nương sẽ bảo trì đượcdanh dự trọn vẹn mà không sợ mang nhục bất ngờBạch Liên Bình càng thẹn, gắng gượng thốt:

- Ngươi có giết ta thì bất quá đầu ta rơi xuống đất là cùng.Chứ dùng cái giọng đómà dạy ta như dạy con cháu thì thật là ta không chịu nổi.Chừng nào thì ngươi mới hếtlải nhải đây?

Lệ Tuyệt Linh cười nhẹ:

- Thôi đừng nói nhiều nữa, vô ích quá !Lệ Tuyệt Linh lấy một viên ngọc, nhìn toảng qua, rồi đưa lên miệng, thấm nướcbọt lau vào áoBạch Liên Bình ham quá, cũng đưa tay định lấy một hạt nhưng Lệ TuyệtLinh đập nhẹ vào tay nàng, hất ra.Bạch Liên Bình sừng sộ:

- Ngươi làm gì thế?

Lệ Tuyệt Linh đáp:

- Tại hạ sợ cô nương không cẩn thận rồi nuốt mấtBạch Liên Bình nổi giận:

-Trong số đó ta có một nửa.Ta có quyền sờ mó cái phần của ta.Lệ Tuyệt Linh mỉm cười:

- Ít nhất cũng phải chờ chia xong đã, gấp gì chứ?

Nàng giục, chàng lại hoà hoãnBạch Liên Bình van cầuLệ Tuyệt Linh bây giờmới chịu cho:

- Bước tới chia đi!Bạch Liên Bình trố mắt:

- Ngươi bảo ta chia?

Do ta chia?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Phải ! cô nương cứ chọn lựa!Bạch Liên Bình kêu lên:

- Thật ư?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu luôn:

- Tại hạ tin cô nương sẽ công bằng!Bạch Liên Bình vừa gật đầu vừa ứng tiếng:

- Dĩ nhiên rồi.Ta nổi tiếng là công bình nhất trần đời màLệ Tuyệt Linh mỉm cười, không nói gì, quay mình bước đến một chiếc thạch đôn,cách xa xa chiếc bàn, ngồi xuống, để mặc cho Bạch Liên Bình say sưa sờ vào đốngngọc, lựa chọn phân chia.Thân Xương Ngọc cười nhẹ, hướng qua Lệ Tuyệt Linh thốt:

- Ta lấy làm lạ hết sứcChâu ngọc lại có một hấp lực làm say người đến độ đósao.Trông nàng kia thì đủ biếtLệ Tuyệt Linh mỉm cười:

- Nếu không thì Kim San Khách Mạnh Ngạn và Lâu Tử Nghiên làm gì đổ máu ?

Thân Xương Ngọc rùn vai:

- Ít nhất cũng còn có ta.Thứ đó không dụ hoặc ta nổiLệ Tuyệt Linh tiếp:

- Chỉ vì lão ca thấy nhiều quá, lão ca có thừa thải quá, cho nên châu ngọc trởthành vật tầm thường.Thân Xương Ngọc lạnh lùng:

- Dù ta chưa thấy, dù ta chưa có, dù ta nghèo, thì ta cũng không thể đánh giá nóquá cao như vậyLệ Tuyệt Linh tiếp luôn:

- Đệ tin có một hạng người như lão ca, song đó là thiểu số.Riêng Hoàng Quân Nhã vẫn giữ sự im lặng từ lúc đầu nhưng vẫn theo dõi mọidiễn tiếng một cách thích thú.Thân Xương Ngọc ngáp thành tiếng, chán nản thốt:

- Nàng cứ mân mê như thế thì biết đến chừng nào mới lựa xong?

Lệ Tuyệt Linh mỉm cười:

- Đối với nàng thì hạt nào cũng hấp dẫn cả, nàng muốn lấy tất cả nên không nỡchọn hạt này, bỏ hạt kia.Thân Xương Ngọc tặc lưỡi:

- Một mẫu người tự tư, gian tham.Lâu lắm, Bạch Liên Bình gọi:

- Xong rồi, Lệ Tuyệt Linh !Lệ Tuyệt Linh điềm nhiên:

- Thì cô nương cứ lấy phần của cô nương đi !Bạch Liên Bình đáp nhanh:

- Cung kính bất như phụng mạng.Bỗng nàng tiếp:

- Thực ra, hai phần bằng nhau, tuy cũng có một vài hạt bất đồng cho hai phần,song xí xóa cũng đượcLệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Tại hạ không nói gì đâuCô nương cứ chọn !

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương