Vẻ mặt thanh niên Dực tộc ngoan độc, trong hai mắt b*n r* tia sáng lạnh lùng, một luồng sát khí cực kỳ lăng lệ đột nhiên từ trong đôi cánh màu xám của hắn chậm rãi tuôn ra.
Nhẹ nhàng vỗ đôi cánh, tên thanh niên Dực tộc không vội không chậm áp sát tới hướng Thạch Nham.
Giữa chừng, từng luồng kiếm phong sắc bén bỗng chốc ngưng luyện ra, mỗi một luồng đều b*n r* tia sáng chói lóa rực rỡ, phong lực lượng ẩn chứa bên trong đó rất kinh người.
- Tiểu tử nhân loại, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết! Kẻ đắc tội Hàn Long ta, đừng mơ tưởng sẽ chết sảng khoái.
Thanh niên Dực tộc kia vỗ cánh, từng kiếm phong sắc bén rít lên bay ra, trong hư không tạo thành những tia sáng chói mắt, chợt lóe lên rồi biến mất.
Ở phía sau hắn, hai tên thanh niên Dực tộc khác cũng có ánh mắt âm trầm lạnh lùng, một trái một phải che chở thanh niên Dực tộc kia ở chính giữa.
Ba tên thanh niên Dực tộc đều có tu vi cảnh giới Địa Vị, thanh niên Dực tộc cầm đầu kêu là Hàn Long, tu vi hơi cao hơn một bậc, có lẽ là cảnh giới Địa Vị nhị trùng thiên, thân hình tên này bưu hãn, trong bắp thịt ẩn chứa sức bật rất mạnh, tựa như chỉ cần khẽ nhích người sẽ giống như cây lao được phóng ra bay thẳng tới hắn.
- Đến rất tốt!
Ở dưới từng luồng kiếm phong sắc bén, Thạch Nham cười nhạt, vẻ mặt không lộ ra chút kinh sợ, đã thể còn có sức hét lên một tiếng rồi mới bình tĩnh khẽ nhích người.
Thân thể như tia chớp, bị từng luồng kiếm phong sắc bén kia đánh tới nhưng Thạch Nham tránh rất nhanh, dễ dàng né qua từng luồng kiếm phong sắc bén do phong lực lượng ngưng luyện thành.
- Chỉ có chút lực lượng thế sao?
Thậm chí Thạch Nham vẫn chưa thúc dục Bạo Tẩu, chưa vận dụng lực lượng tiêu cực
- Nếu chỉ có chút năng lượng thế, vậy lần này ngươi thảm rồi.
- Hàn Long!
Khuôn mặt xinh đẹp của Dịch Thúy Bích khẽ biến, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc
- Ngươi là Hàn Long tiểu nhi tử của tộc trưởng Hôi Dực tộc sao?
- Tiểu tử nhân loại, ngươi chết chắc rồi.
Thanh niên Dực tộc kia không có quan tâm đến Dịch Thúy Bích, chậm rãi hít một hơi, hình như đang nén lửa giận trong lòng
- Ta muốn bắt ngươi lại, mang ngươi về Hôi Dực tộc chúng ta, cho ngươi nếm thử tư vị bị dâm viên chơi. Bạn đang đọc truyện được lợi gì đâu, hãy quên đi, bây giờ chúng ta đi thôi.
Dịch Thúy Bích vội la lên.
- Tiện nhân, ngươi cũng không sống được đâu!
Ở dưới ảo ảnh yêu ma mà Hàn Long vẫn càn rỡ, nhe răng cười nói:
- Kẻ đắc tội với Hàn Long ta, đều phải sống không bằng chết!
- Điểu nhân chính là điểu nhân, trí tuệ có hạn.
Thạch Nham lắc lắc đầu ánh mắt dần âm trầm lạnh lùng, tâm niệm khẽ biến, ảo ảnh yêu ma kia nhào đến Hàn Long, lực lượng tiêu cực mãnh liệt nháy mắt lan tỏa ra bao phủ thân thể Hàn Long.
"Xuy xuy xuy!"
Tiếng gào thảm thiết vang lên, hai thanh niên Hôi Dực tộc kia bị ngọn lửa Thiên hỏa chạm vào, đôi cánh màu xám chỗ lưng bị hỏa viêm thiêu đốt, hai người điên cuồng hét lên to rất thê lương, lực lượng toàn thân biến mất dần.
- Chết hết thì sẽ không còn hậu hoạn gì.
Hỏa viêm mạnh mẽ như đám mây, bỗng nhiên xoay chuyển bay về hướng ba thanh niên Hôi Dực tộc, lúc Dịch Thúy Bích kinh hô lên thì ba tên thanh niên Dực tộc rnhanh chóng bị Thiên hỏa quấn quanh.
Ảo ảnh yêu ma kia đã lặng lẽ trở lại bên cạnh Thạch Nham rồi dần dần biến mất.
Hỏa viêm thiêu đốt mạnh mẽ, ba tên thanh niên Hôi Dực tộc ở giữa hỏa viêm ngay cả kêu thảm thiết cũng chưa kịp kêu, chỉ vài giây ngắn ngủn mà thân thể ba người bị đốt thành tro bụi, theo gió tiêu tán đi.
Ngay cả tinh khí cũng không có lưu lại.
Thạch Nham ngạc nhiên, nhắm mắt cảm thụ một lát, mới lắc lắc đầu có chút tiếc nuốt, thầm nghĩ về sau hãy chỉ dùng một phần nhỏ Thiên hỏa để đối địch thôi, nếu không thì cũng không còn cái gì để mà lấy.
Tro bụi tiêu tán, ba tên thanh niên Hôi Dực tộc này cứ như thế mà biến mất trong tầm mắt.
Trong đôi mắt trong suốt mê người của Dịch Thúy Bích đầy vẻ kinh hoàng, ngơ ngác nhìn tro bụi đầy trời, đột nhiên thấy toàn thân ớn lạnh.
"Gào! Gào!"
Trên Âm thú sơn phía trước, rất nhiều con Âm thú trong nháy mắt Thiên hỏa xuất hiện đột nhiên đều rít gào lên.
Vốn theo Âm thú sơn lao xuống rất nhiều Âm thú, lúc tiếng rít gào vang lên thân hình run run đều vội vàng lại nhanh chóng bay về, lại một lần nữa theo chân núi trốn lên Âm thú sơn.
Âm thú cấp cao, từ trong Thiên hỏa cảm ứng được khí tức hủy diệt, thông qua tiếng gầm gừ, để kêu gọi con cháu dưới trướng tránh né Thiên hỏa của Thạch Nham đốt cháy.
Rất nhanh, Âm thú từ trên Âm thú sơn đi ra, đã rút trở về hết.
Chỗ sườn núi Âm thú sơn, mấy con yêu thú hình thể thật lớn có khí tức xa xưa, đồng tử quỷ dị lộ ra vẻ kinh sợ từ xa nhìn chằm vào Thạch Nham.
Hiển nhiên, những Âm thú đó cũng đều biết sợ hãi, biết sự lợi hại của Thiên hỏa.
- Ngươi, ngươi giết Hàn Long. Thế mà ngươi lại giết Hàn Long.
Dịch Thúy Bích lẩm bẩm nói nhỏ, vẻ mặt phức tạp, chưa hết sửng sốt nói:
- Hàn Long là con tộc trưởng Hôi Dực tộc, Hôi Dực tộc là một trong ba chi Dực tộc, tộc trưởng Hôi Dực tộc trước nay hiếu chiến, lại rất bao che khuyết điểm, hắn biết Hàn Long đã chết, tất nhiên sẽ điên cuồng lên.
- Ba người đã chết hết, tin tức sẽ không tiết lộ đi ra ngoài.
Thạch Nham cười cười
- Tên kia muốn giết ta, tự nhiên ta cũng không thể khoanh tay chịu chết, giết hắn cũng gọn gàng. Ừm, ta nghĩ ta ở chỗnày, đám Âm thú trên Âm thú sơn chắc là tạm thời sẽ không đi ra, hay là chúng ta tránh đi trước, chờ đám Âm thú từ trên núi đi xuống, chúng ta lại tiếp tục săn giết?
- Hy vọng như thế.
Dịch Thúy Bích có chút không dám xác định
- Dực tộc tu luyện linh hồn rất kém cỏi, có lẽ hắn biết được Hàn Long bỏ mình, nhưng nhưng có thể không biết là ai giết Hàn Long. Hy vọng, hy vọng hắn sẽ không biết nguyên nhân chết thật sự của Hàn Long, bằng không chẳng những ngươi sẽ gặp tai ương, ngay cả bộ tộc chúng ta cũng phải nhận lấy lửa giận của hắn.
"Vù vù vù!"
Tiếng vang cánh vỗ bay đi, đột nhiên từ đằng xa phía sau Âm thú sơn truyền đến, lần này dao động tiếng cánh vỗ trong không khí rất nhiều, điều này có nghĩa sẽ có nhiều người Dực tộc, sợ là đang từ phía sau Âm thú sơn bay tới.
- Đi mau!
Dịch Thúy Bích biến sắc, nắm lấy Thạch Nham, mang theo hắn bay đi tiến về hướng cổ thành cự thạch.
💬 Bình luận chương