Không bao lâu sau, có một tiểu nha đầu thân hình nhỏ nhắn, mặc y phục màu xanh, diện mạo tuyệt mỹ từ dưới cầu thang bước lên.
Tiểu nha đầu này thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, mà b* ng*c sữa lại to lớn dị thường, nhô cao nặng trịch, còn lớn hơn khá nhiều so với đại đa số mỹ nữ mà Thạch Nham từng gặp.
Da trắng nõn như ngọc, lộng lẫy như ánh sáng tỏa ra từ ngọc. Tiểu nha đầu vừa bước lên, tất cả đám đàn ông trong tòa nhà này đều giật mình, hai mắt không thèm chớp lấy một cái. Bạn đang đọc truyện được tốt lắm.
Bốn người đều có cảnh giới Địa vị nhất, nhị trọng thiên, bộ dáng cao ngạo, khí độ bất phàm, họ nhận thấy Cổ Linh Lung đang tức giận nên muốn biểu hiện chút sức lực nhằm lấy lòng giai nhân.
Người đi trước đầu đội mũ, võ phục màu trắng, trước khi đến hắn ôm quyền với Lâm Nhã Kỳ nói:
"Vị huynh đài này có giao tình gì với ngươi không?"
Lâm Nhã Kỳ lắc đầu:
"Ta không quen biết hắn".
Dạ Trường Phong cười cười, lười nhác ngả về phía sau nằm xuống, căn bản không có ý giải vây cho Thạch Nham, khoát tay nói:
"Nếu muốn đánh nhau thì tránh xa ta một chút, chỉ cần đừng động tới ta thì ta sẽ không nổi giận."
"
"Ling Lung."
Cù Nghiễn Tình cuối cùng cũng đứng dậy, trừng mắt nhìn Cổ Linh Lung một cái, hạ giọng nói:
"Ngươi cố ý để bọn họ chịu chết?"
"Bọn ruồi nhặng vo ve làm cho ta thấy phiền phức, chết là đáng."
Cổ Linh Lung lạnh lùng đáp.
Cù Nghiễn Tình bất đắc dĩ nói một cách nghiêm túc:"
Hàn Phong, không nên làm loạn nữa, các ngươi không phải đối thủ của hắn, hơn nữa ân oán giữa chúng ta cũng không liên quan đến ngươi."
Người thanh niên đi đầu nghe xong câu này, sắc mặt có chút khó coi, hắn quay đầu lại liếc nhìn Cù Nghiễn Tình một cái, nói:
"Cù tiểu thư quá xem thường chúng ta rồi."
"Không phải xem thường các ngươi"
Cù Nghiễn Tình than thở:
"Các ngươi tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, cho dù có cùng nhau xông lên thì cũng chỉ có một con đường chết mà thôi."
Câu nói này làm cho đám võ giả trong quán kinh ngạc, đồng thời nhìn về phía Thạch Nham, ngay cả Lâm Nhã Kỳ cũng sững sờ, nhíu mày kéo áo Dạ Trường Phong hỏi:
"Tiểu Bạch, bằng hữu này của đệ có lợi hại không?"
Dạ Trường Phong lắc đầu cười hì hì nói:
"Đệ cũng không biết nữa."
Thạch Nham tự mình uống rượu, không hề chú ý đến bốn tên vỏ giả đang khiêu khích, chỉ hờ hững nhìn Lâm Nhã Kỳ và Dạ Trường Phong trước mặt, sau đó nhìn ra hồ nước nóng bên ngoài cửa sổ.
Sau khi nghe lời khuyên của Cù Nghiễn Tình, sắc mặt của bốn tên muốn lấy lòng giai nhân đó sầm xuống, đứng sau lưng Thạch Nham do dự không quyết, đang suy tính có nên mạo hiểm động thủ hay không.
Thạch Nham vẫn tự nhiên như thường, vẫn chú ý tới hồ nước nóng, nhìn về phía một mỹ nhân ngư trong đó.
Ở góc tây nam hồ nước hơi nước dày đặc, có một thân ảnh mẽ lệ đang bơi như mỹ nhân ngư, cô gái này lúc lặn, lúc thì trồi lên mặt nước.
Một thân ảnh hoàn mỹ chập chờn trong hơi nước, người ngoài đương nhiên không nhìn thấy rõ ràng, cho nên trong lòng có chút ngứa ngáy khó chịu, muốn tới gần xem thân ảnh kia đẹp tới mức nào.
Trong làn nước biển xanh lam, cô gái thỉnh thoảng nhìn về phía Thạch Nham mỉm cười, giống như đang hãnh diện biểu diễn thân hình tuyệt đẹp của mình.
Bên cạnh nàng có khoảng mười gã thanh niên võ giả, đến thức khắp các thế lực ở Vô Tận hải, đám này đang ngây ngất ngắm nhìn, trong mắt tràn ngập sự thích thú nhưng không dám lại gần.
Trong quán cũng có nhiều thanh niên võ giả đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng ta, hai mắt dán chặt nên người cô gái này, tràn ngập chờ mong với thân hình điên đảo chúng sinh này.
Rất nhiều người huýt sáo, hận không thể nhảy vào trong nước tới gần nàng mà chiêm ngưỡng.
"Có dám tới chỗ ta nghịch nước không?"
Mỹ nhân kia giơ cánh tay trắng như tuyết, trong ánh mắt nóng bỏng của vô số thanh niên võ giả, nàng ta chỉ vào Thạch Nham, mỉm cười khiêu khích.
"Thạch Nham, nếu có gan xuống đây thì ta đồng ý cho ngươi tắm ở bên cạnh."
💬 Bình luận chương