Nhật đảo.
Thạch Nham và Hạ Tâm Nghiên đi đến một căn nhà đá ba tầng. Trước nhà hoa cỏ xanh um, linh khí đậm đặc, có mấy cây hoa Hướng dương phát sáng dưới ánh trăng, khá là kì dị.
Hạ Thần Xuyên đang đứng giữa những cây hoa Hướng Dương đó, chắp tay sau lưng nhìn ánh trăng lành lạnh tựa như đang tính toán gì đó.
Thân là chủ nhân của Hạ gia, Hạ Thần Xuyên ở Vô Tận hải được người ta tôn kính vô cùng, nhưng mà ở Nhật đảo này lại chưa có ai tới thăm.
Các phương thế lực dường như không biết chủ nhân Hạ gia cũng đến Nhật đảo.
Nhân tình ấm lạnh đúng là không thể nào dự đoán được. Bạn đang đọc truyện được sao?"
Suốt chặng đường, Dạ Trường Phong không ngừng lấy nàng và Thạch Nham ra làm trò đùa, tuy trong lòng không quá để ý nhưng Dạ Trường Phong có lúc nói bậy quá trắng trợn làm nàng có phần chịu không nổi, thầm hận tên nam nhân mặt trắng đẹp như phụ nữ này, cùng thầm rủa hắn vô sỉ.
"Ta thật sự có chuyện muốn nói".
Mắt thấy mọi người giống như không hoan nghênh mình, muốn mở miệng đuổi người, Dạ Trường Phong vội vã giơ tay, bộ dạng nghiêm chỉnh nói:
"Chuyện rất quan trọng! Ta nghĩ Hạ gia chủ nhất định vô cùng hứng thú".
Hạ Thần Xuyên ngạc nhiên:
"Chuyện gì ?"
"À, ta mang theo thiện ý mà đến, hi vọng có thể cùng Hạ gia kết thiện duyên".
Dạ Trường Phong cười cười, tự mình bước về phía trước, bộ dạng nghiêm túc nói:
"Nghe nói gia chủ đời trước của Hạ gia Hạ Kinh Hầu đã tu luyện tới cảnh giới Thông Thần nhất trùng thiên, bởi vì võ hồn Luân Hồi xảy ra chuyện nên luôn ở tình trạng nửa tỉnh nửa điên, không biết có thật vậy không ?"
Hạ Thần Xuyên nhíu chặt mày, không biết nguyên nhân nhìn hắn lạnh nhạt nói:
"Lời đồn là thật".
Hạ Khinh Hầu năm đó ở Vô Tận hải cũng là nhân vật nổi tiếng, nếu không phải tu luyện xảy ra vấn đề, thường xuyên ở trong trạng thái điên khùng, thì Hạ gia sao có thể suy bại tới mức này?
Trong lòng Hạ Thần Xuyên thầm thở dài, nghe Dạ Trường Phong đề cập đến chuyện này, sắc mặt trở nên không tốt.
Dạ Trường Phong gật đầu cười nhìn Thạch Nham nói:
"Ta có thể giúp Hạ Khinh Hầu tiền bối hồi phục bình thường".
Mắt Thạch Nham sáng lên.
Còn Hạ Thần Xuyên, Hạ Tâm Nghiên thì run rẩy, dùng vẻ mặt không tin nhìn Dạ Trường Phong.
Lâm Nhã Kì cũng ngẩn ra một lúc, kinh ngạc nói:
"Tiểu Bạch, ngươi mới đến được bao lâu? Sao dường như còn hiểu biết nhiều hơn lão quỷ sư phụ vậy? Sư phụ từng căn dặn không cho ngươi làm loạn, ngươi muốn làm gì?"
Dạ Trường Phong cười hi hi nhún vai nói:
"Lão quỷ nói rồi, chỉ cần không vi phạm nguyên tắc, ta muốn làm gì thì làm".
Hạ Thần Xuyên không biết hai người nói gì, trong mắt hiện lên tia sáng kì dị, ánh mắt nhìn thẳng vào Dạ Trường Phong, giọng trở nên run rẩy:
"Tiểu tử, ngươi đừng có nói một cách chắn chắn như vậy, có một số chuyện không dễ như trong tưởng tượng đâu".
Thạch Nham có phần kinh ngạc nói với Dạ Trường Phong:
"Chuyện không nắm chắc thì đừng có nói bừa".
"Các người không tin?"
Dạ Trường Phong tỏ vẻ oan ức:
"Ta là có ý tốt thôi, tương lai ta sẽ là Luyện Dược sư đỉnh nhất, đan dược do ta luyện chế có thể khiến người chết sống lại, huống chi chỉ là giúp người khác khôi phục thần trí?"
Hắn nói khoác như vậy lại càng khiến hai người Hạ Thần Xuyên và Thạch Nham càng khó tin.
Lâm Nhã Kỳ bĩu môi xem thường:
"Đan dược mà ngươi luyện chế ngay cả lão quỷ sư phụ còn sợ, hi vọng ngươi đừng hại chết người".
"Thạch Nham, hai vị này rốt cuộc là ai?"
Hạ Thần Xuyên nghi hoặc hỏi.
Thạch Nham ngẩn ra một lúc mới giải thích:
"Cháu vừa mới quen thôi".
Vẻ mặt Hạ Thần Xuyên càng thêm cổ quái.
"Trước đây ta là người của Linh Bảo Động Thiên, bây giờ bị đuổi đi rồi, mấy người các ngươi không biết ta cũng là chuyện đương nhiên".
Dạ Trường Phong cười hi hi, giới chỉ Huyễn Không trên tay chợt lóe sáng, một bình ngọc đã xuất hiện trong tay hắn.
Trong bình ngọc chỉ có một viên thuốc to cỡ quả hồ đào (óc chó), bản thân viên thuốc lại có chi chít lỗ nhỏ, những tia sáng từ trong những lỗ nhỏ đó chiếu ra, xem ra rất là rực rỡ.
"Viên Linh Hư Đan này ta tặng ông, hỉ cần cho Hạ Khinh Hầu dùng nó, ta bảo đảm ông ta sau này sẽ không không còn mơ hồ, điên khùng nữa".
Dạ Trường Phong nói nói cười cười, đưa bình ngọc cho Hạ Thần Xuyên.
Hạ Thần Xuyên đầu toàn sương mù nhận lấy, ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm vào bình ngọc, xem trái xem phải, vẻ mặt hoài nghi:
"Đan dược này thật sự có thể giải quyết vấn đề của phụ thân ta?"
"Tất nhiên".
Dạ Trường Phong tràn ngập tự tin nói.
Mắt Lâm Nhã Kì lóe lên những tia sáng kỳ dị, khẽ mở miệng, ánh mắt nhìn Dạ Trường Phong giống như đang nhìn quái vật nói:
"Tiểu Bạch, não ngươi bị hư rồi sao? Sao lại đem Linh Hư đan này tặng người khác? Ngươi có biết lão quỷ sư phụ vì luyện chế Linh Hư đan hao phí biết bao nhiêu linh dược? Dùng hết bao nhiêu Yêu tinh?"
"Năm mươi tám loại linh dược, ba viên Yêu tinh của Yêu thú cấp tám, hai mươi viên Yêu tinh của Yêu thú cấp bảy".
Dạ Trường Phong nói rõ ràng như đang đếm của cải trong nhà, nhún vai nói:
"Phương pháp luyện chế Linh Hư đan ta cũng biết, chẳng qua tu vi ta còn kém, chưa thể chính thức ra tay mà thôi".
Lời này vừa nói, hai người Thạch Nham và Hạ Thần Xuyên đều chấn động.
"Ngươi đã biết sao còn tặng người?"
Lâm Nhã Kì vẻ mặt không hiểu.
"Dạ Trường Phong, ngươi thật sự là người của Linh Bảo Động Thiên ?"
Thạch Nham trầm ngâm một lát đột nhiên cười lạnh nói:
"Ta không thích bị người khác lừa".
"Chuyện này…"
Nụ cười của Dạ Trường Phong cứng lại, lúng túng xoa hai tay, xấu hổ giải thích:
"Chính xác mà nói, ta là đệ tử bị đuổi của Linh Bảo tông, Linh Bảo Động Thiên của Vô Tận hải các ngươi vốn chỉ là một nhánh của Linh Bảo tông".
"Ngươi không phải là người của Vô Tận hải?"
Sắc mặt Hạ Thần Xuyên chợt biến.
"Đúng vậy".
Dạ Trường Phong gật đầu:
"Ta vượt qua Ám Từ Vụ Chướng đến đây" (1).
Hai người Hạ Thần Xuyên, Hạ Tâm Nghiên nghe xong sắc mặt tái mét, nhìn Dạ Trường Phong như nhìn quái vật.
"Ám Từ Vụ Chướng ư?"
Thạch Nham ngạc nhiên, nhíu mày hỏi Hạ Thần Xuyên:
"Ông biết nơi đó?"
Ánh mắt Hạ Thần Xuyên phức tạp gật đầu:
"Nghe nói nơi cực Đông của Vô Tận Hải chính là Ám Từ Vụ Chướng, theo truyền thuyết sau Ám Từ Vụ Chướng chính là trung tâm của đại lục Thần Ân. Ngàn năm nay, rất nhiều cao thủ của Vô Tận hải đều muốn vượt qua Ám Từ Vụ Chướng nhưng dường như chưa có ai thành công, đại đa số đều chết trong đó, bao gồm võ giả Thần cảnh!"
Thạch Nham kinh hãi.
(1): Ám Từ Vụ Chướng: sương mù có độc ẩn chứa từ tính.
💬 Bình luận chương