Yêu thú cấp 7 Thanh Giao đang ở ngoài Nhật đảo vùng vẫy lung tung, liên tục gầm lên, vội vàng lao vào trong Nhật đảo.
Trên mình Thanh Giao có một bóng người, người này cũng đang gào thét, giống như muốn bảo người của Nhật đảo nhanh chóng gỡ bỏ kết giới.
Xung quanh Nhật đảo có một kết giới kỳ dị, nếu không được Tam Thần giáo cho phép, người ngoài không cách nào tiến vào trong được.
Cho dù người đó có là Chung Ly Độn của Vũ Hồn điện cũng không thể trái với quy định này. Hắn chỉ có cách bay đi bay lại bên ngoài. Chứng kiến tình hình của Chung Ly Độn và yêu thú Thanh giao, người trong đảo thất kinh.
Ngay cả đám người Tào Chỉ Lam, Thanh Minh trên Thánh Quang sơn cũng giật mình, trong lúc nhất thời đều nhìn kỹ bầu trời, không biết Thanh Giao rốt cuộc đang tránh né cái gì. Bạn đang đọc truyện được lên Thánh Quang sơn!"
Chẳng biết từ lúc nào Lý Phúc đã đứng chặn ở đường lên núi, lớn thét lên:
"Mọi người trước tiên hãy quay về chỗ nghỉ, điều quái dị trên trời sẽ nhanh chóng được giải đáp, mọi người không nên gấp gáp."
Nhưng mà đám võ giả vây xem đâu có quan tâm nhiều đến vậy nữa, trong lòng đang kinh hoàng thì dù Lý Phúc có ngăn trở cũng chẳng ăn thua, cứ đua nhau chạy như điên l*n đ*nh núi.
Lý Phúc và một số võ giả của Tam Thần giáo thét to một hồi, thấy mọi người chẳng để ý, muốn xuất thủ lại phát hiện bản thân đã bị bầy người bao phủ, chỉ còn cách lấy âm thạch xin chỉ thị của Đường Uyên Nam.
Thạch Nham nhíu mày, trong lòng xuất hiện một dự cảm không rõ ràng, lạnh lùng nhìn l*n đ*nh núi trầm ngâm, sau đó quyết định thật nhanh:
"Dùng tốc độ nhanh nhất trở về!"
Dịch Thiên Mạc không nói một lời, đưa tay chụp vào cánh tay hắn bay lên.
Yết Mãnh, Tạp Ba cũng đã nhận ra tình thế quỷ dị, không hỏi một câu đã bay trở lại trang viên.
Trong trang viên hiện giờ có hai người Hạ Thần Xuyên, Hạ Tâm Nghiên, họ cũng nhận ra dị biến, Hạ Thần Xuyên mới dùng âm thạch trao đổi với người của Hạ gia, ổn đỉnh tinh thần cho họ.
Trong lòng nghi hoặc, Hạ Thần Xuyên và Hạ Tâm Nghiên đi ra phòng ngoài nhìn trời.
Dạ Trường Phong, Lâm Nhã Kỳ cũng kinh dị, ngơ ngác nhìn biến hóa trên trời.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Hạ Thần Xuyên đi tới liếc nhìn Dạ Trường Phong giống như bình tĩnh hỏi.
"Tạm thời vẫn chưa biết."
Dạ Trường Phong lắc đầu, sắc mặt khó lúc nào nghiêm túc như lúc này:
"Có rất nhiều yêu thú đang tập trung tới đây, ngoài ra trên trời ma vân nồng nặc, nói không chừng ma nhân của Ma Vực cũng đã tới. Hiện giờ Nhật đảo đã bị bao vây, không biết có bao nhiêu yêu thú và ma nhân, thật làm cho người ta không dám tin tưởng."
Trong tiếng tim đập thình thịch, ở ngoài Nhật đảo vang lên những tiếng rống tiếng đinh tai nhức óc, kéo dài không thôi.
Khi Hạ Thần Xuyên sắc mặt kinh biến, Dịch Thiên Mạc mang theo Thạch Nham trở về.
"A!"
Dạ Trường Phong sửng sốt, kỳ quái hỏi:
"Không phải ngươi đi nghị sao? Vì sao trở về nhanh như vậy? Ngươi có phải là biết tin gì không?"
Thạch Nham lắc đầu, chờ Dịch Thiên Mạc buông hắn ra mới cau mày nói:
"Tạm thời vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, nhìn tình hình mà đoán thì có người nào đó muốn dùng sức mạnh hủy diệt Nhật đảo. Người đó biết lần này mở Hội nghị, Thánh Quang sơn tập trung rất nhiều cường giả Thần cảnh mà vẫn dám bao vây, tất nhiên là có chuẩn bị mà đến, nói không chừng thật sự có khả năng giết toàn bộ cao thủ Thần cảnh ở đây."
Dạ Trường Phong gật đầu tán thành, nói:
"Rất có thể."
"Mọi người không nên đi riêng lẻ, yên lặng như thực sự phát sinh biến hóa, có ba người Dịch Thiên Mạc dẫn đầu đột phá, cơ hội bình an đối với họ cao hơn người ngoài.
Vừa mới nghĩ vậy thì trên trời đã phát sinh dị biến.
Thạch Nham bỗng nhiên ngồi xuống đất, âm thầm cắn răng, đem tay phải đặt lên đất, ánh mắt liên tục biến đổi.
Mọi người nhịn không được chăm chú nhìn hắn.
Chỉ thấy cánh tay phải của Thạch Nham không biết vì nguyên nhân gì mà đầy những sợi tơ màu xanh lục bao phủ. Nhìn kỹ mới phát hiện chúng đang bám trong da thịt của hắn, đồng thời còn đang chậm rãi di động.
Nhìn thấy cánh này, mọi người không ngừng liên tưởng cánh tay phải Thạch Nham đang có vô số con giun đang hoạt động, khiến cho người khác kinh sợ.
💬 Bình luận chương