Thạch Nham không dám có chút phân thần, hết sức chăm chú phòng bị bốn phía, sợ Tào Thu Đạo đột nhiên xuất thủ.
Vô Ảnh chi đạo khó lòng phòng bị, nếu không thể trong nháy mắt Tào Thu Đạo xuất thủ có cảm ứng, người bị hắn đánh lén sẽ thành người chết.
Tào Thu Đạo tuy rằng nhìn như nhắm vào Ba Tuần, nhưng tất cả mọi người không đoán được tính cách của hắn. Không biết hắn có làm hư chiêu rồi thừa cơ một kích sát Thạch Nham hay không.
Hai người Nguyệt Thần và Đường Uyên Nam một tả một hữu phân biệt đứng bên cạnh Thạch Nham, trầm mặc chờ.
Ba Tuần cũng có chút khẩn trương, dưới sự giáp công của Nộ Lãng và hai Thi Vương, hắn vốn đã ở thế yếu, nếu Tào Thu Đạo đột nhiên xuất thủ thì hắn e là sẽ trong khoảnh khắc bị thương.
Xích Diêm bị Chiến Ma cuốn lấy, lúc này không rảnh nhìn chung quanh, khó có thể viện thủ cho Ba Tuần.
Đột nhiên.
Từ phía đông b*n r* một đạo ánh sáng, một khối bạch cốt bay tới cực nhanh.
Bạch cốt pháp thân của Ba Tuần.
Nhận được sự triệu hồi của Ba Tuần, bạch cốt pháp thân này cuối cùng cũng đúng lúc từ Tuyết Long đảo bay tới, giúp hắn ứng phó với tình trạng gian nan này.
Ba Tuần tổng cộng có ba cỗ bạch cốt pháp thân, mỗi một cỗ pháp thân bạch cốt đều dùng phương pháp cực kỳ huyền ảo luyện chế thành. Có bộ phận thần thông của Ba Tuần, còn có một số thủ đoạn kỳ lạ.
Năm đó Tiêu Hàn Y vừa vào Vô Tẫn hải chính là bị một khối bạch cốt pháp thân của Ba Tuần tóm lấy, kéo vào Ma Vực.
Cảnh tượng kh*ng b* Năm đó đến nay Thạch Nham vẫn còn nhớ như in.
Khi đó, trong mắt hắn, bạch cốt pháp thân chính là tồn tại đáng sợ nhất thế gian, có kinh thiên chi lực khó có thể tưởng tượng được. Ngay cả tấm chắn của Ma Vực cũng có thể trực tiếp xé rách, kh*ng b* như thần. Bạn đang đọc truyện được ."
Tào Thu Đạo nhắm mắt lại dò xét một chút, không khỏi tiếc nuối lắc đầu: "Hỗn loạn chi lực của khe hở Không gian hoạt động thường xuyên, có lực lượng cản trở thăm dò thần thức, thần thức xâm nhập quá xa thì e là sẽ khó có thể thu hồi, tốt nhất đừng mạo hiểm."
"Kệ hắn." Dương Thanh đế cười ha ha: "Ba Tuần chỉ có linh hồn chạy được. Cho dù là hắn thần thông quảng đại, trong khe hở không gian tìm được khu vực sống sót thì cũng ít nhất cần mấy trăm năm mới có thể khôi phục. Đến lúc đó. Ngươi và ta ta sợ là đã có tu vi Chân thần chi cảnh rồi, hắn cho dù là quay về cũng chẳng đáng ngại."
Tào Thu Đạo gật đầu.
" Còn có một tên nữa." Dương Thanh đế nhìn về phía Xích Diêm, chợt đột nhiên kinh hô: "Hắc thiết khôi lỗi này đến từ nơi nào vậy? Không ngờ có lực lượng kh*ng b* như vậy, ngay cả Xích Diêm cũng có thể cầm chân được."
"Hừ." Tào Thu Đạo nhíu mày, có chút tức giận bất bình nói: "Coi như Dương gia ngươi vận khí tốt!" Lời này vừa nói ra, Dương Thanh đế chỉ sửng sốt một chút rồi nhìn về phía Thạch Nham, khóe miệng nở nụ cười sáng lạn, cười ha ha nói: "Hảo tiểu tử! Thật không ngờ sau khi ta Vô Tẫn hải Vô Tẫn hải, ngươi còn có thể khiến Dương gia đèn đuốc bất diệt. Thủy chung chiếu rọi mặt biển Vô Tẫn hải."
Thạch Nham ngẩng đầu mỉm cười, cúi người hành lễ, cũng không nói nhảm nhiều, bảo: "Trước tiên giết Xích Diêm đã rồi nói chuyện."
"Tốt."
Dương Thanh đế vui vẻ gật đầu, thân hóa thành hồng quang bắn thẳng đến chỗ Xích Diêm.
Tào Thu Đạo cũng xuất thủ.
Nộ Lãng và Thi Vương thì không hành động.
" Tiểu tử, còn cần ta động thủ ư?" Nộ Lãng hừ một tiếng, có chút không vui: "Dương gia Các ngươi tính kế thâm lắm! Ẩn nấp trong Ma Vực không ra, chờ thời cơ tốt nhất, vừa ra tay liền khiến Ba Tuần chỉ còn một đạo linh hồn, ta thấy chuyện ở đây tựa hồ không còn liên quan tới ta?"
"Muốn cái gì thì phải chìa tay ra lấy, thuận tiện xử lý Xích Diêm luôn đi." Thạch Nham nhếch miệng cười bảo: "Xích Diêm không chết, sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến hải tộc ngươi trả thù. Ừ. Ta nghĩ ngươi cho dù là suy nghĩ cho hải tộc thì Cũng không thể để hắn còn sống rời khỏi nơi này chứ?"
Nộ Lãng tắt tiếng, nghĩ một chút rồi không khỏi gật đầu bất đắc dĩ.
" Các ngươi cũng hỗ trợ động thủ đi." Thạch Nham nhìn về phía Thi Sơn Thi Hải.
Có được yêu cầu của Thạch Nham, hai Thi Vương vạn năm đến từ Thi Thần Giáo lúc này mới một lần nữa bay lên, lao về phía Xích Diêm.
💬 Bình luận chương