Tất cả mọi người bị hắc ám tuyệt đối bao phủ, căn bản không nhìn rõ cảnh tưcmg chung quanh, chỉ cắm đầu đi về phía trước.
Không lâu sau, đoàn người rơi xuống vực sâu, trầm xuống cực nhanh. Bạn đang đọc truyện được Hồn đài, lựa chọn đi tới bên cạnh Thạch Nham, mới được cùng dân theo tới đây, những người còn lại, bởi vì không đi chung đường nên phân tán rồi.
"Quan tâm tới sống chết của bọn họ làm gì?" Lỵ An Na hừ lạnh một tiếng, ôn hoà nói: "Chết thì càng tốt, đỡ phải xuống tay tiêu diệt."
nàng ta không có hảo cảm với cường giả của tam đại thế lực, đối với lược đoạt giả tựa hồ cũng không vừa mắt, trừ những người có được truyền thừa như Tạp Thác, Thạch Nham ra, những người khác, thậm chí ngay cả Tử Diệu cũng không được nàng ta để ở trong mắt.
"Phương hướng của Bọn họ và chúng ta nhất trí, chỉ là điểm hạ xuống thì bất đồng, ta xem thử."
Phí Lan bình tĩnh híp mắt lại, tựa hồ được mở thần thức siêu tuyệt để tìm kiếm.
Một hồi lâu sau, bà ta lắc đầu: "Nơi đây kỳ lạ lắm, cực kỳ rộng lớn, ngay cả thần thức của ta cũng không thể xem xét toàn bộ, nhưng khu vực ta có thể cảm ứng được thì khẳng định không có bọn họ."
Thạch Nham ngạc nhiên.
Phí Lan chính là Hư Thần cảnh, là cấp bậc cường hãn nhất hắn từng được thấy, Thần Phạt chi địa cực lớn, nhưng dưới thần thức của bà ta vân bị nhìn thấy hắn, không có bất kỳ ngóc ngách nào có thể tránh được sự thăm dò của bà ta.
Nhưng mà, một mảng rừng rậm bát ngát này, bà ta lại nói không thể cảm ứng toàn bộ, chẳng phải có nghĩa là chỉ mảng rừng rậm này thôi đã rộng hơn cả Thần Phạt chi địa rồi có?
" Sinh mệnh chi tinh câp bảy, ít nhât cũng trình độ này! Trời ạ, chổ tinh đồ có thì e là cực kỳ kh*ng b*!" Phí Lan hít sâu một hơi, khóe miệng có chút chua sót: "trong Liệt Diễm tinh vực của Chúng ta, không có Sinh mệnh chi tinh cấp bảy, dù vậy, vẫn có thể xuất hiện cường giả thần cấp Thần Vương, Nguyên Thần, mà ta lại thông qua mấy ngàn năm tích lũy, bước vào Hư Thần cảnh. Nơi này, thiên địa năng lượng cực kỳ tràn đầy, sinh linh nếu tu luyện, chính là làm ít công to, tốc độ tiến giai cực nhanh!"
" Sinh mệnh chi tinh cấp bảy, linh dược linh thảo được dựng dục ra hấp thụ thiên địa tài liệu và khoáng thạch thần tinh, tuyệt đối thần kỳ ngoài sức tưởng tượng của ngươi. Nếu có sinh linh biết thuật tu luyện, mượn dùng thiên địa năng lượng đầy đủ, cùng với linh dược linh thảo thần tinh kỳ thạch không đâu không có, tốc độ tu luyện tất nhiên cực kỳ mau lẹ, Hư Thần... Đối với Sinh mệnh chi tinh này mà nói thì chắc sẽ không khó khăn như ở Liệt Diễm tinh vực." Lỵ An Na sắc mặt cũng trầm trọng.
Hai người này vừa nói vậy, Thạch Nham bỗng nhiên trầm mặc.
Không sai, Thần Ân đại lục năng lượng khô kiệt, tiến vào chu kỳ cuối cùng,vẫn có thể chân thần cường giả chân thần đỉnh phong, Liệt Diễm tinh vực là Sinh mệnh chi tinh cấp năm, có thể xuất hiện loại nhân vật như Độ Thiên Kỳ, Phạm Hạc, cũng có Hư Thần cảnh như Phí Lan.
Nơi đây tài nguyên tự nhiên tốt hơn, năng lượng cũng cực kỳ nhiều, nếu có sinh linh biết vận dụng tu luyện, thành tựu có thể đạt được khẳng định vượt qua Liệt Diễm tinh vực.
" Các ngươi đứng ở đây, ta đi chung quanh xem thử." Phí Lan trầm ngâm một chút, phân phó với Lỵ An Na, Thạch Nham một câu, không đợi hai người nó gì đã chậm rãi bay lên, phiêu đãng về xa xa.
Nàng ta ở Hư Thần cảnh, nếu bay trong Liệt Diễm tinh vực thì chỉ một cái chớp mắt đã vượt xa ngàn dặm, nhưng mà ở nơi thần kỳ trọng lực gấp mấy trăm lần như thế này, tốc độ phi hành của bà ta cũng tương ứng chậm đi mấy trăm làn, đoàn người Thạch Nham thậm chí có thể nhìn thấy được rõ ràng.
" Thạch Nham." Lúc này, Tử Diệu đi tới, khóe miệng nở nụ cười lạnh nhạt, nói: "Ta đột phá rồi."
Thạch Nham ngẩn ra, lập tức mỉm cười, rất thật lòng nói: "Chúc mừng ngươi, Nguyên Thần cảnh. Lực lượng của ngươi đề thăng trên diện rộng, nghĩ chắc về sau trong thần quốc, không cần phải dựa vào bất kỳ ai cũng có thể có một khoảng trời riêng."
"Không lợi hại bằng ngươi." Tử Diệu không hề kiêu ngạo tự măn: "So sánh với ngươi. Tốc độ tu luyện của bất kỳ ai đều không tính là nhanh. Lúc trước khi ta quen ngươi, ngươi chỉ có Chân thần cảnh, tốc độ tu luyện của ngươi có thể nói là kỳ tích."
" Vận khí tốt thôi." Thạch Nham cười cười, nói: "Các ngươi trên đường tựa hồ bị trì hoãn, bằng không cũng sẽ không tới chậm như vậy."
"ừ, ta có cơ duyên, lúc đột phá tốn một chút thời gian."
Tử Diệu mỉm cười gật đầu: "Hiện tại lược đoạt giả và ngươi tách ra rồi, sau này ngươi có tính toán gì không?"
"Ta chính là một lược đoạt giả, sao lại nói là tách ra?" Phong Nhiêu nghiêm mặt, thình lỉnh xông ra, ôm cánh tay Thạch Nham, mặt dí sát vào hắn, nói: "Từ ngày hắn và ta rời khỏi Luyện Ngục tinh, hắn đã không còn là người của thần quốc các ngươi, ngươi cũng không có năng lực ước thúc hắn."
Dừng một chút, Phong Nhiêu nhìn vê phía Thạch Nham, căn môi dưới nói: "Ngươi còn muốn dựa vào nàng ta? Làm tùy tùng của nàng ta
Thạch Nham nhíu mày, tạm thời trầm mặc.
Mắt đẹp của Tử Diệu hiện lên một tia xấu hổ và tức giận, trầm ngâm một chút rồi thản nhiên nói: "Ta chưa bao giờ đối đãi với Thạch Nham như kẻ dưới trướng, trong lòng ta, hắn vẫn luôn là bạn thân của ta, về sau cũng sẽ không thay đổi."
" Bạn thân ư?" Phong Nhiêu vẻ mặt đùa cợt: "Lúc hắn ở Luyện Ngục tinh bị Áo Cổ Đa hãm hại thì ngươi đang ở đâu? Khi hắn bị Áo Cách Lạp Tư tính kể thì ngươi đang làm gì? Ngươi đã coi hắn là bạn thân, vậy khi hắn gặp nguy cơ, ngươi phải lập tức xuất lực hóa giải mới đúng chứ? Nhưng ngươi có giúp gì không?"
" Công chúa căn bản không biết những việc này, lúc Thạch Nham bị nhốt ở Cực đạo luyện ngục tràng, công chúa quả thật có tới tìm, ta có thể làm chứng." Tạp Tu Ân lạnh lùng cười, giơ tay tỏ thái độ.
Lỵ An Na vẻ mặt hờ hững, nhìn Thạch Nham có chút đau đầu vì bị kẹp giữa hai nữ nhân, còn chủ động lui ra xa một chút, tựa hồ không muốn xen vào, mặc cho Thạch Nham tự xử lý.
"Ta cũng coi công chúa là bằng hữu, vẫn luôn như vậy." Thạch Nham dưới ánh mắt của Phong Nhiêu, cười cười, tự nhiên nói: "về sau cũng là bằng hữu, công chúa đối đăi với ta không tệ, ta sẽ ghi nhớ trong lòng."
Bằng hữu ư?
Ánh mắt Tử Diệu hiện lên vẻ ảm đạm, rất nhanh lại khôi phục bình thường, gật đầu, mỉm cười nói: "Đúng vậy, chính là bằng hữu, vẫn luôn như vậy."
" Chỉ là bằng hữu ư?" Phong Nhiêu nhìn về phía Thạch Nham.
"ừ, chỉ là bằng hữu." Thạch Nham khẳng định.
Trong lòng Phong Nhiêu thoáng thả lỏng, mặt nở nụ cười sáng lạn, không làm khó dễ nữa, rất biết điều nói: "Vậy thì tốt, vậy các ngươi cứ tự nhiên nói chuyện, ta không quấy rầy." Nói xong Phong Nhiêu chủ động tránh đi.
Nàng ta là nữ nhân thông minh, biết lúc nào nên cứng rắn, lúc nào nên mềm mỏng, nàng ta biết phải làm như thế nào mới không chọc cho người ta không vui.
Bởi vì để ý tới người nào đó thì sẽ suy nghĩ cho đối phương, khi cần giữ thì phải giữ, nhưng cũng phải cho đối phương không gian riêng.
Tạp Tu Ân cười: "Các ngươi nói chuyện đi." Hắn cũng chủ động rời khỏi, nhường lại khu vực này cho hai người, để bọn họ được nói chuyện riêng tư.
Phong Nhiêu, Tạp Tu Ân vừa đi, Thạch Nham và Tử Diệu ngược lại lâm vào trầm mặc, không khí có chút xấu hổ.
💬 Bình luận chương