Sáng ngày hôm sau Đường Tiêu tìm bốn phía không thấy Lan vương chỉ thấy Nghi Lan quận chúa ở đằng xa xa hai hoa vừa nhìn thấy Đường Tiêu đi tới nàng liền xoay người bỏ chạy, tuy nhiên Đường Tiêu đã sớm thấy àng đem một đạo phù triện bay qua nhẹ nhàng bắt nàng về.
- Ngươi làm gì vậy?
Nghi Lan quận chúa sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nàng lớn tiếng hỏi Đường Tiêu một câu tuy nhiên bốn gã thị vệ của nàng cũng chỉ dám đứng xa xa không dám tiến tới.
- Phụ thân của ngươi đâu rồi?
Đường Tiêu đặt Nghi Lan quận chúa xuống đất.
- Ngày hôm qua ở trong đêm hoàng đế có lệnh gấp phụ vương đã đi vào Thai kinh thành rồi.
Nghi Lan quận chúa vừa trả lời Đường Tiêu vừa lùi về phía sau.
- À hóa ra là như vậy. Truyện được sao?
Đường Tiêu nhíu mày.
- Không không khách quan muốn ăn mói gì?
Tiểu nhị nhìn mặt nói chuyện cũng không dám làm trái ý Đường Tiêu.
- Có món ăn gì đặc sắc giới thiệu cho ta nghe.
Đường Tiêu thuận tay ném một khối bạc cho tiểu nhị.
Tiểu nhị mặt mày hớn hở, hắn biết Đường Tiêu tuy nhiều tiền cũng không keo kiệt, thái độ càng thêm cung kính.
- Khách quan chắc lần đầu tiên tới Nghi Lan thành? Mỹ thực ở đây nổi tiếng nhất chính là gà hầm vò gốm, vịt thưởng, kim táo, cao tra kẹo đậu phộng mứt hoa quả các loại...
Tiểu nhị trôi chảy nói ra cho Đường Tiêu nghe.
- Nghe nói ở đây cao tra rất ngon, tuy nhiên không biết dùng làm sao?
Đường Tiêu nghe Manh Ngọc mấy lần nói tới cao tra ở Nghi Lan thành nói hắn lần sau quay lại Thai kinh thành nhớ đi qua Nghi Lan thành mua một chút mang về cho đám tiểu nha đầu bọn họ nếm thử cho nên Đường Tiêu liền hỏi tiểu nhị một thoáng.
- Khách quan đúng là có nhãn lực tốt, cao tra đúng là món ăn cực kỳ đặc sắc, dùng thịt gà thịt heo cùng tôm bóc vỏ trộn vào,
sau đó trộn với canh loãng nấu lên cho đến khi cứng lại rồi cắt thành từng khối. Cao tra này ngoài lạnh trong nóng hệt như tính tình của người Nghi Lan thành.
- Trong nóng ngoài lạnh sao? Ta thấy ngươi hơi nhiệt tình đó.
Đường Tiêu cười cười:
- Đem mỹ thực mang lên đi, ta muốn nếm thử.
- Tất cả đều một phần sao, đồ ăn chúng tiểu đ**m phân lượng đều đủ, chỉ sợ một mình công tử ăn không hết.
Tiểu nhị nhắc nhở Đường Tiêu một tiếng.
- Chúng ta đánh cuộc nếu như đồ ngươi mang ra ta đều ăn hết thì bữa ăn này là do ngươi mời ta còn nếu như ta ăn hết ta sẽ trả cho ngươi tiền ăn gấp mười, thế nào?
Đường Tiêu cười hì hì nhìn tiểu nhị kia.
- Khách quan thật nói đùa, tiểu nhân làm sao dám đánh bạc với khách quan, để tiểu nhân mang lên.
Tiểu nhị cũng cười rời khỏi phòng.
Lan Quế phường sinh ý rất tốt, đồ ăn cũng nấu rất nhanh một lát sau đồ ăn đã ưng lên mấy cái bánh ngọt quả nhiên không tệ, hương khí xộc vào mũi ăn vào trong miệng còn lưu lại dư âm mặt khác các món khác cũng đặc sắcĐường Tiêu một lúc sau ăn như gió cuốn mây tan, hơn mười bàn ăn đều hết sạch bách không còn một chút, tiểu nhị hầu hạ hắn phải há hốc mồm hoảng sợ.
- Cái này, cái này, lại cái này, tất cả mang đến hai phần. Thêm mười phần bánh ngọt và thịt vịt nữa, bỏ bao cho ta mang đi.
Đường Tiêu bảo tiểu nhị mang thức ăn cho mình.
- Ta lập tức làm cho công tử ngay.
Gã tiểu nhị nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Không bao lâu sau, những gì mà Đường Tiêu muốn ăn toàn bộ được mang lên. Cộng thêm cả bánh ngọt và thịt vịt cũng được bỏ bao cho hắn. Đường Tiêu trực tiếp bỏ tất cả vào trong hồ lô trữ vật. Hồ lô trữ vật lại được thu vào bên trong Luyện Yêu Thối Ma Hồ.
💬 Bình luận chương