Thạch Miêu vương từ từ tỉnh lại sau khi nhìn thấy Thạch Miêu vương nó liền mew lên một tiếng, móng vuốt chụp l*n đ*nh đầu của Đường Tiêu, lộ ra vẻ vô cùng hưng phấn.
- Phù Văn Sinh Thần Luân này là do ngươi mang tới sao?
Thạch Miêu vương cảm nhận được năng lượng cường đại liền cất tiếng hỏi .
- Ngươi nghĩ sao?
Đường Tiêu thấy con miêu tử này sống lại thì vô cùng hưng phấn, tuy nhiên nó đột nhiên hóa thành mỹ nữ trước mặt khiến cho Đường Tiêu cảm thấy xấu hổ.
- Lão Miêu biết rõ, nếu có người cứu lão Miêu thì nhất định là ngươi ha ha ngươi quả nhiên không khiến cho lão Miêu phải thất vọng.
Thạch Miêu vương nũng nịu nói với Đường Tiêu, thè lưỡi liễm một cái.
- Phù Sinh Văn Thần Luân này là tuy ta tìm nhưng sơ cứu ngươi là Tử Nguyệt chân nhân.
Đường Tiêu hướng về phía Tử Nguyệt chân nhân mà nói, đương nhiên lúc này Tử Nguyệt chân nhân đang ở bên ngoài.
Thạch Miêu vương hóa thành miêu hình, vọt một tiếng tới trước mặt Tử Nguyệt chân nhân mà thi lễ một cái.
- Lão Miêu đa tạ ơn chân nhân cứu mạng.
- Ngươi không cần phải cám ơn ta lần này ra tay cứu ngươi là hắn.
Tử Nguyệt chân nhân khách khí.
Đường Tiêu cùng với Tử Nguyệt chân nhân đi tới một nơi, vừa tới Đường Tiêu đã nhìn thấy nha đầu Manh Ngọc trước kia ở Thần Mã quán.
Tuy nhiên nhanh chóng sau đó một nữ tử trung niên cùng với thị vệ nha hoàn chạy tới, hô lớn:
- Tiêu nhi là con sao con còn sống sao?
Đường Tiêu nhìn thấy đám người này thì tim đập rộn lên quả nhiên trước mắt hắn là Khánh Đô phu nhân.
Hai người ôm nhau một hồi sau một lúc Đường Tiêu mới tới bên cạnh Tử Nguyệt chân nhân mà vái một cái:
- Chân nhân chiếu cố người nhà của Đường Tiêu ân đức này Đường Tiêu vô cùng cảm kích.
- Ha ha còn gọi ta là chân nhân sao. Bạn đang xem truyện được , cứ thế bị Đường Tiêu tát, cuối cùng Đường Tiêu không chút khách khí vung cước đạp lên trên ngực của hắn.
- Đường Tiêu, ngươi...
Từ Tiều hai tay bụm má vô cùng sợ hãi nhìn Đường Tiêu.
- Giết ngươi là ô uế tay của ta, tuy nhiên ngươi năm lần bảy lượt khiêu khích ta cũng không lưu ngươi.
Đường Tiêu nói xong vung ra một chưởng, uy lực so với giáng long thập bát chưởng của Từ Tiều còn cao hơn mấy phần.
- Đồ nhi thủ hạ lưu nhân.
Tử Nguyệt Chân nhân nhanh chóng cất tiếng gọi khiến cho một chưởng này của Đường Tiêu dừng lại, không đánh lên mặt của Từ Tiều.
- Ta cùng với Độc cô đạo hữu là bằng hữu chỉ là bằng hữu đánh bạc mà thôi đừng làm tổn thương tính mạng hắn.
Tử Nguyệt chân nhân hướng về phía Đường Tiêu mà giải thích.
- Sư tổ đã mở miệng đồ nhi dĩ nhiên không làm tổn thương tính mạng hắn nữa.
Đường Tiêu hướng về phía Tử Nguyệt chân nhân thi lễ một cái sau đó lui ra một bên.
Mặc dù không làm tổn thương tính mạng của Từ Tiều nhưng Đường Tiêu vừa rồi đã đánh càn khôn đại thủ ấn lên đầu của hắn, gieo lên ấn ký khôi lỗi.
Từ Tiều ở trên mặt đất bò lên hô to, chạy loạn đảo mắt không biết tung tích đâu.
- Aizzz, ta thua ở trong Thiên cơ tông, đây là thiên ý sao?
Độc Cô Thiên Nhai cười khổ một tiếng.
- Độc Cô đạo hữu quá lời, thế gian núi cao còn có úi cao hơn, vĩnh viễn không có chừng mực.
Tử Nguyệt chân nhân mỉm cười, đem hai quyển công pháp ném cho Đường Tiêu, cũng hướng về phía Đường Tiêu mà truyền âm.
- Long tộc khá cường hãn thế giới loài người muốn khắc chế được bọn họ thì khá khó tuy nhiên có giáng long thập bát chưởng này ngươi tập trung tu luyện năm sau sẽ có tác dụng với Tôn Văn.
- Đa tạ sư tổ.
Đường Tiêu truyền âm trở lại sau đó thu hai quyển công pháp của Độc Cô Thiên Nhai lại.
Mùa xuân năm sau.
Trên đông đỉnh Ngọc Sơn.
Sáng sớm ánh bình minh đầy trời mặt trời đỏ mọc lên từ chân trời.
- Mau nhìn đi, cành khô của Bạc Hà đã phát chồi.
Dực Thai công chúa gọi to.
- Thật không?
Đường Tiêu vội vàng đi tới, hắn vừa rồi kiểm tra nhưng không thấy sinh cơ nào tại sao bây giờ lại có chồi rồi.
- Để cho lão Miêu ta nhìn xem.
Thạch Miêu vương nghe vậy cũng vọt tới.
- Bạc Hà cô nương còn sống sao? Đây không phải có ý nghĩa là nàng ta đã sống lại rồi sao?
Dực Thai công chúa vội vàng hỏi Đường Tiêu một tiếng.
- Nàng đã từng nói qua chỉ cần gốc Bạc Hà này có thể sống lại nàng có thể quay lại bên cạnh chúng ta.
Thạch Miêu vương vô cùng kích động duỗi cái đầu khẽ chạm vào mầm xanh Bạc Hà mới mọc.
- Nàng khi nào có thể tỉnh lại?
Dực Thai công chúa hỏi Thạch Miêu vương.
Với sự ương ngạnh của nàng có lẽ không quá lâu.
Đường Tiêu lộ vẻ tin tưởng mười phần.
- Đúng thế ta biết rõ nàng ương ngạnh cố chấp bất kể gian khổ thế nào cũng sẽ trở về.
Đường Tiêu nắm chặt nắm đấm.
Mười ngày sau.
Hôm nay là thời gian ước đấu của Đường Tiêu cùng với Lãnh Tuyết và Tôn Văn.
Vì ngăn ngừa động tĩnh quá lớn cho nên hai người đã chọn một không gian độc lập trong bí cảnh.
Lãnh Tuyết cùng với nửa năm trước không có thay đổi gì nhiều nhưng Tôn Văn rõ ràng đã già hơn nhiều, sắc mắt trắng bệch, giống như người bệnh nặng sắp chết vậy.
💬 Bình luận chương