Sau khi lên xe ngựa, Lan Vương Chu Hiền lôi kéo Đường Tiêu ngồi ở bên cạnh mình. Tuy rằng vẫn không trả lời câu nói vừa rồi của Đường Tiêu, nhưng theo hành động của hắn, dĩ nhiên xem như đã biểu lộ thái độ của hắn đối với chuyện này.
Những người khác cùng ngồi trong xe ngựa, trong lòng mỗi người đều có mục đích riêng, cẩn thận tính toán trong lòng. Sau khi Đường Tiêu lên xe ngựa, dường như đã quên vấn đề mình vừa nói ra, vẫn cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào Nghi Lan quận chúa đang ngồi phía đối diện. Trong ánh mắt hắn rõ ràng không có thiện ý.
- Vương gia, Nghi Lan quận chúa năm nay hẳn đã mười tám rồi nhỉ?
Đường Tiêu không hề đề cập tới kết minh đề tài vừa rồi, đột nhiên mở miệng hỏi Lan Vương Chu Hiền một câu.
- Đúng vậy, qua hai tháng đã thực sự mươi chín tuổi.
Lan Vương Chu Hiền thực sự có phần khó hiểu khi thấy Đường Tiêu đột nhiên hỏi về điều này.
Giờ phút này, người càng cảm giác khó hiểu hơn nữa chính là Nghi Lan quận chúa. Từ trong ánh mắt Đường Tiêu nhìn về phía nàng, nàng mơ hồ cảm thấy ra chút dự cảm không tốt.
- Ở Đại Minh Triều, hẳn mười tám tuổi có thể xuất giá rồi?
Đường Tiêu hỏi tiếp Lan Vương một câu.
- Ai cần ngươi lo!?
Nghi Lan quận chúa hung tợn trừng mắt nhìn Đường Tiêu. Tuy rằng nàng không biết trong hồ lô của hắn bán loại thuốc gì, nhưng nàng biết, khẳng định không phải thuốc tốt gì.
Chẳng lẽ, hắn muốn giúp nàng giới thiệu một mối hôn sự? Thật sự là quan tâm hàm cá ăn muối nhạt!
- Cầm Nhi!!
Lan Vương lại về hướng phía Nghi Lan quận chúa, giọng nói cao thêm, sắc mặt cũng trở nên có chút khó coi. Truyện được vô lễ!
Lan Vương Chu Hiền cũng không dự đoán được Đường Tiêu lại đưa ra yêu cầu như vậy. Sau khi ngăn trở Nghi Lan quận chúa nói ra những lời vô lễ, Lan Vương suy tư một lát sau, sau đó lấy vẻ mặt tươi cười nhìn về phía Đường Tiêu:
- Đường công tử đã sớm đính hôn với công chúa Dực Thai. Trong Thai Kinh Thành đều biết, chuyện này...
- Chuyện này có gì đâu? Cầm Nhi và Huyền Nhi là một đôi tỷ muội tốt. Hiện tại ta và Huyền Nhi đã đính thân. Sau khi thành niên sẽ đi đón dâu. Huyền Nhi là công chúa Đại Minh Triều, vị trí chính thê khẳng định là không thể thay đổi. Nếu hai tỷ muội nàng có giao hảo như thế, không bằng để ta cùng cưới Cầm Nhi vào gia môn. Cho dù sau này ta vào quân ngũ, phòng thủ ở biên cương. Hai tỷ muội các nàng cũng có thể chăm sóc lẫn nhau...
Thật ra Đường Tiêu đã sớm nghĩ kỹ về lí do thoái thác.
- d*m t*c Ngươi còn nói năng bậy bạ, ta lập tức một kiếm đâm chết ngươi!
Nghi Lan quận chúa xấu hổ và giận dữ. Đương nhiên nàng biết Đường Tiêu cưới nàng chỉ vì muốn tra tấn sỉ nhục nàng mà thôi. Rơi vào trong tay hắn, còn không bằng chết ngay lập tức.
- Cầm Nhi!!
Lan Vương Chu Hiền lại trợn mắt ngăn cản Nghi Lan quận chúa.
- Chuyện này ta cũng cảm thấy không hẳn là không thể. Huyền Nhi là công chúa, lập làm chính thê. Cầm Nhi lấy thân phận là quận chúa làm bình thê, cũng không có làm nhục Vương gia. Sau khi hai nhà Trấn Quốc Hầu và Vương kết thân, sẽ trợ giúp cho nhau, quả thật là may mắn cho Đại Minh Triều!
Đột nhiên Thất hoàng tử mở miệng, cố gắng tác hợp cho chuyện này.
Việc Thất hoàng tử tác hợp chuyện này thật ra cũng không có gì là khó hiểu. Hơn nữa tất cả điều này đều nằm trong dự đoán của Đường Tiêu. Thất hoàng tử làm như vậy, cùng lúc lôi kéo Đường Tiêu. Về phương diện khác, thúc đẩy quan hệ thông gia giữa Trấn Quốc Hầu và Lan Vương, Trấn Quốc Hầu Đường gia thật sự cột vào chặt vào chiến xa của Thất hoàng tử.
Thất hoàng tử nói may mắn cho Đại Minh Triều, nhưng chính xác là may mắn cho Thất hoàng tử hắn. Một Cầm Nhi thì tính là gì? Chỉ là một biểu muội mà thôi. Hy sinh hạn phúc cả đời của nàng, đổi lấy sự ủng hộ của Trấn Quốc Hầu Đường gia đối với đại kế của hắn, quả thực rất đáng giá!
Cho nên, Đường Tiêu cười trộm. Thất hoàng tử cười trộm. Lan Vương khẩn cấp suy nghĩ cân nhắc. Mà trong lòng Nghi Lan quận chúa lại bắt đầu muốn đổ máu... Không nghĩ người bình thường tao nhã, ngoài mặt đối với nàng cực kỳ nuông chiều giống với bảy hoàng huynh của nàng, lúc này đột nhiên lộ ra bộ mặt dữ tợn, lại hăng hái quẳng nàng vào trong hố lửa!
💬 Bình luận chương