Thời Ký nghe Lâu Nhiễm Nhiễm nói xong, bèn nhìn cô ấy một cách khó hiểu. Anh ta chưa từng gặp cô gái này, nhưng anh biết cô ấy là ai, tiểu thư dòng chính nhà họ Lâu, khoảng thời gian này đang đóng phim cùng Lạc Ninh. Anh ta đoán rằng có lẽ Lâu Nhiễm Nhiễm đã từng gặp Thạch Ký. Đối với những người không quen, thái độ của Thời Ký có chút lạnh lùng, hoàn toàn trưng ra một khuôn mặt vô cảmLâu Nhiễm Nhiễm cũng không để ý vẻ mặt lạnh băng của anh ta, ngáp dài rồi cười với Lạc Ninh một cái, nói: "Hai người nói chuyện đi, tôi về ngủ trưa cái đã".
Vừa nhìn đã biết người ta muốn tìm Lạc Ninh bàn chuyện, chắc chắn cô ấy sẽ không ở lại làm phiền. Đúng lúc quay về suy nghĩ cẩn thận, rốt cuộc tại sao cô lại cảm thấy dáng vẻ của người này lại quen thuộc đến thế.
Lạc Ninh mỉm cười, phất tay: "Đi đi".
Cô dự định tiếp đãi Thời Ký xong sẽ đến tìm Lâu Nhiễm Nhiễm hỏi lại.
Thời Ký đi theo Lạc Ninh vào nhà, Lạc Ninh pha cho anh ta một tách cà phê và chủ động hỏi chuyện: "Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?".
Thời Ký bật cười, "Mình không thể chỉ đơn giản tới thăm cậu sao?".
Lạc Ninh trừng mắt nhìn anh ta, "Mình đâu phải cô bé ngốc xít".
"Nếu như không có Thạch Ký, thật ra cậu có thể đơn giản tới thăm mình", cô nói tiếp.
Thời Ký uống một hớp cà phê, "Vẫn thông minh như thế".
Lạc Ninh tự đắc nâng cầm, "Tất nhiên".
Ở trước mặt bạn bè, cách thức cư xử cũng khác nhau.
Thời Ký nhìn dáng vẻ đầy sức sống của Lạc Ninh, nụ cười trong mắt Thời Ký càng thêm nồng đậm, "Tới đây cảnh tỉnh cho cậu một chuyện".
Lạc Ninh nhướng mày, "Có ai không anh ta đã cảnh báo Lạc Ninh từ lâu rồi.
Lần trước sát thủ của Quốc tế Hắc Minh xuất hiện ở nông trại bên này để ám sát Khương Tâm Hân và Lạc Hi, sau khi anh ta biết được vốn dĩ muốn thông báo cho Lạc Ninh lập tức. Nhưng nhận thấy có một đội lính đánh thuê cao cấp đang bảo vệ ở đây, mẹ và em trai của Lạc Ninh sẽ không xảy ra chuyện được, anh ta cũng giả vờ như không biết gì cả. Suy cho cùng, Thời Ký cũng đang là đối tượng bị không muốn mình chết, vậy mắc mớ gì người của bộ phận huyền thuật lại nhận đơn ám sát mình?", ngay lập tức Lạc Ninh đã suy đoán được câu trả lời, "Chẳng lẽ muốn thử năng lực của mình?".
Thời Ký lại cười và gật đầu, "Bingo, cậu lại đoán đúng nữa rồi".
"Xem ra Quốc tế Hắc Minh cũng rất thâm nhỉ!", Lạc Ninh cảm thán.
Thời Ký hết sức tán thành ý này, "Không phải thâm thường thường đâu, còn che giấu rất nhiều chuyện nữa".
Đáng tiếc anh ta chỉ mới bắt đầu xâm nhập vào đó, tiếp xúc được một số thứ râu ria mà thôi.
Lạc Ninh đứng dậy và đi lấy một miếng ngọc bội, đưa qua cho Thời Ký: "Tặng cậu, sau này nhớ cẩn thận một chút".
Cô đoán Thời Ký len lỏi vào giữa tổ chức Quốc tế Hắc Minh chắc chắn không đơn giản bởi vì gia tộc an bài, mà còn mục đích nào khác mà anh ta đang giấu giếm. Dù sao chỉ cần sơ sẩy một chút thì kết quả cuối cùng chính là cái chết.
Thời Ký đoán lấy miếng ngọc bội, tất nhiên anh ta biết đây là thứ gì, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng.
"Mình biết rồi", anh ta gật đầu.
Lạc Ninh hỏi: "Bên chỗ của cậu có những tin tức mật liên quan đến người vợ sắp cưới của Lạc Dực Kỳ Lạc gia không?".
Từ sau khi xác định được nguồn gốc bùa ngải của Dạ Mỹ Tâm và âm sát của gã thuật sư tà giáo muốn ám sát cô, Lạc Ninh càng thêm cẩn trọng đối với bà quả phụ giả.
Thời Ký lắc đầu, "Những thông tin mình có chắc là cậu đã biết cả rồi".
"Nhưng mình cảm thấy có chỗ rất quái lạ, tổ chức nắm giữ rất nhiều tư liệu về Lạc gia bên kia, ngay cả chuyện sau khi ba cậu trở về Lạc gia lập tức bị ném đến cấm địa cũng có, nhưng tình báo về bà ta thì ít ỏi đến đáng thương".
"Dựa theo những hiểu biết của mình về tư liệu tình báo ở Quốc tế Hắc Minh thì đây chính là chuyện không bình thường. Dù sao người phụ nữ kia cũng không phải là một nhân vật thấp cổ bé họng tàng hình, ngoại trừ việc là đứa con dâu được mọi người kính trọng, bà ta còn nắm giữ rất nhiều tài nguyên của Lạc gia".
"Thậm chí phu nhân trưởng tộc Lạc gia đã không còn sức trông coi hậu viện nữa rồi, toàn bộ quyền hành ở hậu viện Lạc gia đều giao cho người phụ nữ kia quản lý.
"Quyền lợi của bà ta ở Lạc gia không nhỏ, tin tức tình báo hoàn toàn không có khả năng khan hiếm như thế, ngay cả tập tin được mã hóa cũng chẳng có".
Anh ta nhận mạnh, "Đàn ông và đàn bà nắm quyền ở Lạc gia đều có tập tinh tình báo đã được mã hóa, ngay cả ba cậu cũng có, nhưng mình không có quyền xem".
Bởi vì thông tin về người phụ nữ kia hết sức đơn giản, trái lại khiến anh ta cảm thấy bất ổn. Chuyện xảy ra với Lạc Ninh ở Hương Cảng anh ta cũng biết, đồng thời biết được thân phận của cô. Cho nên anh ta tập trung tìm hiểu về mẹ nuôi của Lạc Nguyệt Phượng, sau đó phát hiện ra vấn đề này. Cho dù hôm nay Lạc Ninh không hỏi, anh ta cũng sẽ nhắc nhở cô.
Anh khuấy khuấy cà phê và nói: "Cho nên hôm nay mình đến đây chủ yếu là muốn nhắc nhở cậu, nhất định phải cẩn thận với người phụ nữ kia".
Lạc Ninh cảm thấy trước kia có lẽ bản thân đã quá xem thường bà quả phụ giả, "Ừm, mình sẽ cẩn thận".
Thời Ký uống hết tách cà phê, "Mình đi trước, có chuyện gì cứ liên lạc với mình".
Lạc Ninh không giữ anh ta lại, tiễn anh ta ra cửa và nhỏ giọng nói: "Cảm ơn!".
Thời Ký nhìn cô, "Bạn bè với nhau, đừng khách sáo với mình làm gì".
Nói xong anh ta vẫy tay với Lạc Ninh, rồi xoay người nhanh chóng rời khỏi.
- -
💬 Bình luận chương