Mắt ta sáng lên, vừa định đưa tay ra.
Hắn ta vờ như vô tình bồi thêm một câu: "Đúng rồi, muội muội của muội đâu?"
Ta lập tức tỉnh táo lại, đem đồ đạc nhét hết vào lòng hắn ta.
"Cầm đi! Sau này điện hạ đừng đến nữa. Ngài không có muội muội à? Trong cung có nhiều Công chúa như vậy, mấy hôm trước chẳng phải Hoàng thượng vừa sinh thêm cho ngài một muội muội sao? Nếu thấy không đủ thì bảo Hoàng thượng sinh tiếp đi."
Chu Dự gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu: "Sinh nhiều muội muội thế làm gì?"
Ta: "Đúng thế! Ngài có muội muội rồi, còn đòi muội muội người khác làm gì?"
Bình luận hiện ra:
[Cái bộ dạng phòng trộm của muội muội giả này làm nam chính muốn gặp nữ chính đúng là khó hơn lên trời.]
[Bảo vệ muội muội là chuyện tốt, nhưng thế này cũng hơi quá rồi. . .]
[Lầu trên ơi, đều còn nhỏ cả mà, đã hiểu chuyện gì đâu.]
Chu Dự chớp mắt: "Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi mà. . . Thật ra, ta muốn nhờ hai muội nói tốt giúp ta vài câu."
Ta nghi hoặc: "Nói tốt? Để làm gì?"
Hắn ta xoa xoa tay, ngữ khí nịnh bọt: "Ta muốn bái Vương gia làm sư phụ. Phụ hoàng nói tâm địa hắn còn nhiều hơn cả hồ ly, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Nếu ta có thể học được một nửa bản lĩnh của hắn, sau này sẽ không sợ bị người ta bắt nạt nữa."
Ta: "... ?"
Những bình luận hiện ra cũng im bặt trong chốc lát, hiện lên một chuỗi dấu hỏi chấm:
[? ? ?]
[Nam chính và phản diện chẳng phải là kẻ thù không đội trời chung sao? !]
[Nguyên tác là vì nam chính cứu nữ chính nhưng không trả lại nên mới thành kẻ thù. Giờ cốt truyện đã lệch đi từ lâu rồi!]
Ta thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai hắn ta: "Ngài nói sớm có phải hơn không! Muốn ca ca ta chứ gì? Tặng ngài đấy, tặng ngài luôn!"
Ca ca ta cũng có đáng tiền đâu.
Chu Dự nghe thấy có hy vọng, lập tức vỗ ngực bảo đảm: "Chỉ cần các muội giúp ta việc này, sau này bánh trái, quà vặt, đồ chơi mới lạ, ta bao trọn!"
Mắt ta sáng rực, lập tức chốt hạ: "Thành giao!"
15
Đợi Tiêu Dật Trần vừa về phủ, ta liền xoay quanh hắn, khen Chu Dự lên tận mây xanh.
nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ai ngờ Tiêu Dật Trần không những không gật đầu, mà trái lại còn nheo mắt, cảnh giác nhìn ta: "Khanh Khanh, muội nói thật đi, là Chu Dự tốt, hay là ca ca tốt?"
Ta không do dự đáp ngay: "Đương nhiên là ca ca tốt rồi!"
Hắn nhướng mày: "Vậy tại sao muội lại dốc sức nói tốt cho hắn ta như vậy?"
Ta cứng họng. Không thể thừa nhận là vì "ăn của người ta thì phải nể mặt người ta" đúng không?
Đang ấp úng thì Thẩm Lan Nhân nhỏ giọng chen vào: "Huynh ấy. . . cũng không có mẹ nữa, cha. . . có rất nhiều con, chẳng quan tâm đến huynh ấy."
Tim ta khẽ động, thuận thế ôm lấy cánh tay Tiêu Dật Trần lắc lắc: "Ca ca, huynh cứ nhận hắn ta đi mà! Hắn ta thui thủi một mình, đáng thương biết bao. . ."
💬 Bình luận chương