
Đánh giá của bạn:
Ngôn Hoan xuyên thành một pháo hôi có thể chất đặc biệt, định sẵn sẽ bị moi tim rút phổi, chết thảm. Nguyên Vô Trạch ở Phù Vân Tông vô tình biết được sự tồn tại của Thần, liền nảy sinh ý định điên rồ muốn thành Thần, nhưng lại sợ thất bại, nên trước tiên đem Ngôn Hoan sinh ra đã mang dị cốt ra làm vật thí nghiệm. Ngôn Hoan còn có một bạn cùng phòng cùng cảnh ngộ, hai người nhờ đan dược gây mê mà trong khoảng thời gian ấy xây dựng được tình bạn sâu đậm. Thiếu niên sa cơ kia vừa ngoan vừa mềm mại, lại xinh đẹp đến mức khó tin, hàng mi dài đến mức thành tinh, khiến Ngôn Hoan nhìn mà lòng ngứa ngáy không yên. Dù sao cũng sắp chết rồi, Ngôn Hoan quyết định buông thả một lần. Sau đó, đúng lúc nàng đứng dậy, chợt bắt gặp trong đôi mắt màu lưu ly của thiếu niên lóe lên một ánh sáng vàng rực, Ngôn Hoan lập tức nghĩ tới một nhân vật trong truyền thuyết —— Dãy núi Côn Ngô từng là nơi Thần cư ngụ, nam chính nguyên tác hao tâm tổn trí thử nghiệm trên người Ngôn Hoan, chính là muốn lấy được Thần tức, làm chìa khóa mở ra vùng đất của Thần, Thần Tư là chủ nhân nơi đó, cũng chính là "Thần" mà nam chính nhắc đến. Tính tình Thần Tư lạnh lùng, coi vạn vật như bụi đất, sau khi bị thế nhân lừa gạt, giam cầm, lại càng xem tu sĩ như cỏ rác, vô cùng tàn nhẫn. Một trong những đặc trưng của Thần Tư chính là thần quang trong mắt. Mà lúc này, Thần Tư Yến Trần Quân đã bị phong ấn Thần cách và ký ức, cũng giống như nàng đều bị xem như vật thí nghiệm, đợi đến khi hắn khôi phục, đó sẽ là cơn ác mộng của Phù Vân Tông và cả đại lục Tu Tiên, linh khí sẽ bị cắt đứt suốt ngàn năm, toàn bộ tu sĩ sống không bằng chết. Ngôn Hoan: ".