Kể từ khi ấn dấu tạm thời biến mất, chu kỳ phát tình của Dung Trạm trở nên rối loạn. Trước đây y đã đi khám, bác sĩ nói đó là hiện tượng bình thường, chỉ cần được Alpha tìm một thứ gì đó.
Y để thuốc ức chế trong văn phòng, giờ phút này y không mang theo bên mình.
Y phải đến văn phòng, Dung Trạm hoảng đến mức bước nửa bước ra khỏi phòng vệ sinh thì cả thân thể đều mất sức, liền ngã xuống đất.
Vừa rồi hai người đang nói chuyện trong phòng ngửi thấy mùi pheromone, bối rối bước ra ngoài, tình cờ nhìn thấy Dung Trạm đang ngã trên mặt đất.
“Này, cậu sao vậy?” Có người bước tới đỡ Dung Trạm lên.
Một người khác nói: "Có lẽ là đột ngột phát tình, tôi đi gọi người tới giúp." Nói xong bỏ đi ra ngoài.
Cảm giác được người đang ôm mình là Alpha, toàn thân Dung Trạm run lên vì sợ hãi, y đưa tay đẩy người đó ra, nhưng vì yếu ớt mà ngược lại như đặt tay lên hư vô.
Mặt của người đàn ông đỏ bừng vì pheromone của Dung Trạm, anh ta nuốt khan một cái rồi sinh ra ý đồ, nói: "À mà, tôi hiện tại không trong giai đoạn nhạy cảm, và có mang theo thuốc ức chế cho Alpha, vậy này được không, tôi uống thuốc rồi cho mọi người ở tầng này biết mình đang phát tì.nh à? Dù sao thì, em quay lại làm việc ở tập đoàn Tung Hoành."
Dung Trạm vùi mặt vào trong ngực Kỷ Thương Khung, nghẹn ngào lắc đầu: “Là em muốn trở về Tập đoàn Tung Hoành, em muốn làm nhiều hơn nữa để chứng minh em có thể đứng ở bên cạnh anh, nhưng em vẫn vô dụng như vậy... Hức..."
"Nói cái gì đấy?" Kỷ Thương Khung vội nói, "Tiểu Trạm có làm gì đi nữa cũng có thể đứng cạnh anh mà, huống chi em còn tốt như vậy.”
Dung Trạm khụt khịt: “Anh Thương Khung, cảm ơn anh.”
Kỷ Thương Khung: “Em không sao chứ? Có muốn đến bệnh viện không?"
Dung Trạm vội vàng lắc đầu: “Em không muốn đến bệnh viện, em muốn về nhà.”
"Được, chúng ta trở về đi." Kỷ Thương Khung buông Dung Trạm ra, nắm lấy cánh tay của y, "Đứng lên được không? Đi được không?"
Dung Trạm cố gắng đứng vững một lúc, cảm thấy đôi chân mình đã lấy lại sức lực dưới tác dụng của thuốc ức chế, sau đó y ngước mắt lên, nhìn Kỷ Thương Khung với đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào nói: “Anh Thương Khung, em không đứng lên nổi, chân em không có sức.”
"Đừng khóc, không sao đâu. Anh cõng em." Kỷ Thương Khung nhẹ nhàng dùng mu bàn tay lau nước mắt trên khóe mắt Dung Trạm, ngồi xổm xuống trước mặt y, "Nào, lên đi. "
Dung Trạm nằm trên lưng Kỷ Thương Khung, được anh vững vàng cõng lên.
Kỷ Thương Khung bước ra khỏi văn phòng và nói: "Tiểu Trạm, anh không quen đường trong tập đoàn Tung Hoành lắm, anh phải hỏi đường mới tìm được văn phòng. Em chỉ anh đi xuống bãi để xe ở tầng -2 thế nào đi.”
“Được.” Dung Trạm vòng tay qua cổ Kỷ Thương Khung, sau đó dùng lời dẫn anh đến chỗ đông người.
Xung quanh Dung Trạm vẫn còn thoang thoảng mùi pheromone, bộ dáng của y được Kỷ Thương Khung cõng, tự nhiên khiến người khác liếc nhìn và xì xào.
Kỷ Thương Khung sợ Dung Trạm xấu hổ, vội vàng tăng tốc nói: "Sao lại có nhiều người thế này? Có đường nào ít người hơn không?"
Dung Trạm: “Vừa lúc tan ca, cho nên... Anh Thương Khung, phía trước thang máy có thể đi thẳng lên tầng hai.”
"Được." Kỷ Thương Khung chạy vào thang máy, đi đến nơi đỗ xe ở tầng hai, anh đặt Dung Trạm lên ghế phụ, thắt dây an toàn rồi lái xe về nhà.
Sau khi lái xe đến bãi đậu xe của chung cư, Kỷ Thương Khung cõng Dung Trạm lên nhà.
Trong lúc hai người chờ thang máy, Kỷ Thương Khung cảm thấy hô hấp sau lưng của Dung Trạm trở nên gấp gáp, thân thể sát sau lưng cũng có cảm giác nóng bừng.
"Lại cảm thấy khó chịu sao?" Kỷ Thương Khung sốt ruột.
Dung Trạm lặng lẽ hừ một tiếng.
Kỷ Thương Khung: “Chúng ta sẽ về nhà sớm thôi, em đợi chút.”
Đang nói chuyện thì cửa thang máy mở ra, Kỷ Thương Khung nhanh chóng bước vào thang máy, một tay ấn lên lầu, khi thang máy đến nơi, anh nhanh chóng bế Dung Trạm vào căn hộ, đặt y lên ghế sofa.
"Anh Thương Khung..." Dung Trạm nhẹ nhàng dựa vào tay vịn trên ghế sô pha, hai mắt mờ mịt, má đỏ bừng, một bên cổ lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, y mơ hồ gọi tên Kỷ Thương Khung.
"Chờ đã, anh đi lấy thuốc." Kỷ Thương Khung thở dài đứng dậy, lấy thuốc ức chế Omega trong tủ thuốc ra, rót thêm một cốc nước ấm, đưa hai thứ vào tay Dung Trạm.
Dung Trạm cầm thuốc và cốc nước trong tay: “…”
Kỷ Thương Khung cũng thúc giục y: "Tiểu Trạm, nhanh uống thuốc đi, uống xong sẽ thấy dễ chịu hơn."
Dung Trạm mím môi, nhìn Kỷ Thương Khung, dùng giọng như muỗi nói: "Anh Thương Khung, uống thuốc sẽ có tác dụng phụ..."
💬 Bình luận chương