Tiếng phanh gấp vang lên trên con đường núi vắng lặng, chiếc xe đột ngột dừng lại.
Vẻ mặt Kỷ Thương Khung kinh ngạc nhìn Dung Trạm: “Em, em nói cái gì? Kết thúc thỏa thuận? Nghĩa là sao?"
Dung Trạm đưa tay ra sau gáy mình, ấn vào tuyến thể, nhẹ giọng nói: “Em và Kỷ Thương Hải không có hai người tự mình giải quyết vấn đề.
Dung Trạm gặp khó khăn, nhìn Kỷ Thương Khung đang muốn đập vỡ nồi hỏi chân tướng, lúng túng gọi anh: "Anh Thương Khung..."
Kỷ Thương Khung đè nén bất bình, trong lòng tràn đầy phẫn uất: “Hai người các em như đang chơi đố chữ vậy, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, tại sao không thể nói cho anh biết? Vụ việc ở viện điều dưỡng được giấu kín trước mặt anh, việc hai người ký kết thỏa thuận cũng được giữ bí mật trước mắt anh. Tiểu Trạm, em có biết anh…”
Anh đột ngột ngừng nói, mím môi dưới và nuốt lại những lời sắp thốt ra.
Dung Trạm bất an nhấc tay, suy đi nghĩ lại vẫn không nói gì, chỉ rụt rè xin lỗi: “Anh Thương Khung, em xin lỗi…”
Kỷ Thương Khung nhìn bộ dáng rụt rè của y, dù có tức giận nữa cũng không muốn nổi giận, thở dài một hơi: “Anh hiểu rồi, chúng ta về căn hộ ở trung tâm thành phố nhé?”
“À, không.” Dung Trạm lắc đầu, đưa địa chỉ nhà cũ của mình ra.
"Hả?" Kỷ Thương Khung khó hiểu, "Đây không phải nơi em từng ở cùng cha mẹ sao? Tại sao em lại về nhà cũ?"
Dung Trạm thấp giọng nói: “Em sẽ không bị phát hiện.”
Kỷ Thương Khung: "Phát hiện? Bị ai phát hiện? Phát hiện cái gì?"
Dung Trạm cúi đầu không nói gì.
Kỷ Thương Khung cảm thấy đầu óc rối bời anh lo lắng nhéo lông mày, hít vào thở ra, đè nén mọi nghi ngờ, nói: "Được rồi, không hỏi nữa, hai người thắt dây an toàn rồi đi thôi."
Suốt chặng đường đều im lặng, Kỷ Thương Khung chở hai người đến khu nhà cũ nơi Dung Trạm ở, đồng thời giúp Kỷ Thương Hải vẫn còn yếu lên tầng năm.
Kỷ Thương Hải: "Cảm ơn."
Lúc này đã là hai giờ đêm, Kỷ Thương Khung nhìn Kỷ Thương Hải ngồi trên sô pha, lại nhìn Dung Trạm đứng ở một bên, do dự: "Ừm... vậy thì anh…anh... đi trước."? Hai người... hai người... ừ..."
Kỷ Thương Hải thẳng thắn nói: "Nếu anh không yên tâm, anh có thể ở lại đây."
Vừa dứt lời, hai má Dung Trạm và Kỷ Thương Khung đều đỏ lên.
Ánh mắt Kỷ Thương Khung lướt qua, lúng túng nói: "Khụ, anh, anh nhớ ra ở đây chỉ có hai phòng thôi phải không?"
Hai má Dung Trạm như bị bút đỏ chà xát, y gật đầu, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, ước gì mình có thể khoét một lỗ trên đó.
"Có hơi bất tiện, chỉ có hai gian phòng, ba người sao có thể ở lại được." Kỷ Thương Khung cười gượng.
Kỷ Thương Hải: "Sao lại bất tiện? Em ở một phòng, hai người ở một phòng."
Kỷ Thương Khung: "..."
Dung Trạm: "..."
Kỷ Thương Hải: "Buổi tối có động tĩnh cũng không sao, em không sợ ồn ào."
"Khụ khụ!!!" Kỷ Thương Khung ho kịch liệt, dường như sắp lòi phổi ra, "Tiểu Hải, em nói gì vậy?! Anh, anh, anh về. Đã muộn rồi, ngày mai anh sẽ đến thăm em.”
Nói xong, Kỷ Thương Khung xoay người đi về phía cửa.
“Anh Thương Khung!” Dung Trạm nhìn thấy Kỷ Thương Khung rời đi, vội vàng đuổi theo: “Để em tiễn anh.”
"Không cần tiễn đâu, muộn vậy rồi, cả ngày hôm nay em cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi sớm một chút nghỉ đi."
Mặc dù Kỷ Thương Khung đã nói như vậy, nhưng Dung Trạm vẫn nhất quyết đưa anh xuống lầu khu tập thể.
Đêm yên tĩnh, sao rơi, hai người nhìn nhau.
"Vậy anh về đây, em nhanh lên lầu đi." Kỷ Thương Khung sờ sờ một bên mặt, nhưng vừa nói xong, thân thể anh giống như bị đổ xi măng, không hề nhúc nhích.
“Dạ, được rồi, anh Thương Khung, trên đường nhớ cẩn thận." Giọng nói của Dung Trạm như muỗi kêu, nói xong liền đứng yên tại chỗ.
“Anh… anh đi đây." Kỷ Thương Khung bước nửa bước.
Dung Trạm ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt tràn đầy không cam lòng: "Được..."
"Mau quay lại đi, gió lớn lắm" Kỷ Thương Khung lại bước thêm nửa bước nữa.
"Ừm..." Dung Trạm thấp giọng nói, không nhúc nhích.
"Có chuyện gì thì gọi cho anh." Kỷ Thương Khung như bị con lười bám vào người, chậm rãi bước tiếp.
Dung Trạm: "Được..."
Kỷ Thương Khung cũng nhận ra nếu rời khỏi đây với tốc độ như vậy thì trời sẽ sáng, anh cắn răng, vẫy tay chào Dung Trạm rồi quay người sải bước rời đi.
Anh đi về phía trước vài chục mét rồi miễn cưỡng quay đầu nhìn lại.
Điều Kỷ Thương Khung không ngờ tới là Dung Trạm vẫn đứng đó nhìn anh.
Trên bầu trời sáng có một vầng trăng cô độc, gió đêm lạnh lẽo, Dung Trạm mặc quần áo mỏng manh, nửa người ẩn trong bóng tối, như thể đang mắc kẹt trong vũng bùn hoặc đầm lầy.
Đột nhiên, máu nóng dồn lên đầu Kỷ Thương Khung, anh đột nhiên quay người lại.
"Hả?" Dung Trạm bối rối khi nhìn thấy Kỷ Thương Khung đột nhiên bước nhanh về phía mình, "Anh Thương Khung, anh quên gì à?"
Kỷ Thương Khung lắc đầu, không đầu không đuôi hỏi: “Chuyện của em và Tiểu Hải chỉ là thỏa thuận thôi phải không?”
Dung Trạm sửng sốt, gật đầu.
Kỷ Thương Khung: “Cho nên, em chưa bao giờ thích Tiểu Hải, cũng chưa từng có ý định bị đánh dầu hoàn toàn?”
Dung Trạm lại gật đầu.
"Vậy em..." Kỷ Thương Khung hít sâu một hơi, "Vậy em có biết anh thích em không?"
Ánh nắng ấm áp tràn ngập phòng vẽ tranh mấy năm trước lan tỏa khắp các vì sao trong vũ trụ, bây giờ hóa thành ánh trăng sáng, chiếu vào đôi mắt bỗng nhiên mở to của Dung Trạm.
Kỷ Thương Khung nói: “Tiểu Trạm, anh thích em, anh đã thích em nhiều năm rồi, không biết cảm giác này bắt đầu từ đâu, nhưng anh thật sự đã thích em từ rất lâu rồi. Anh biết mình chỉ là một Beta và không thể đánh dấu được Omega. Cũng không có pheromone, nhưng ngoài điều đó ra, anh cảm thấy mình không hề thua kém Alpha, vậy em có thể xem xét anh một chút không?
"Anh Thương Khung..." Đôi mắt Dung Trạm rưng rưng, y nghẹn ngào gọi tên Kỷ Thương Khung, nhất thời không nói được lời nào.
Kỷ Thương Khung gãi đầu: “Làm em khó xử rồi sao? Không có việc gì, từ chối anh cũng chẳng sao, cũng đã muộn rồi, em mau lên lầu đi. Ở đây gió mạnh lắm, rất dễ bị cảm lạnh. Anh…anh về trước đây.”
Kỷ Thương Khung xoay người rời đi như muốn chạy trốn, lại bị người phía sau ôm lại.
Dung Trạm siết chặt vòng tay, bật khóc, làm ướt quần áo trên lưng Kỷ Thương Khung.
Kỷ Thương Khung sững sờ hồi lâu, mới chậm rãi quay người nhìn Dung Trạm đang khóc không nói nên lời.
Kỷ Thương Khung không hề chậm chạp trong vấn đề tình cảm, anh phát hiện ra thiếu niên đang dọn dẹp phòng vẽ tranh luôn nhìn anh với ánh mắt nóng bỏng và vui mừng, anh luôn nghĩ rằng họ đang yêu nhau, vì vậy Kỷ Thương Khung đã bắt đầu lên kế hoạch từ rất sớm, dự định sẽ dành cho Dung Trạm một lời tỏ tình khó quên nhất sau khi y tốt nghiệp trung học.
Nhưng mọi chuyện đột ngột kết thúc sau khi Dung Trạm bị Kỷ Thương Hải đánh dấu.
Bây giờ chuyện đã xảy ra, Dung Trạm ôm chặt lấy cánh tay anh, khóc không nói một lời, thật mâu thuẫn.
Vậy cái gì đã bóp chặt cổ Dung Trạm? Điều gì đang ngăn cản em ấy bước về phía mình?
"Được rồi, Tiêu Trạm, em đừng khóc." Kỷ Thương Khung mở hai tay ra ôm lấy Dung Trạm.
Sau khi người trong ngực bình tĩnh lại một chút, Kỷ Thương Khung nhẹ nhàng chạm vào đầu Dung Trạm, nói: "Không sao, bây giờ không cần trả lời anh ngay cũng được. Anh có thể chờ, chờ đến ngày mà em sẵn lòng trả lời anh.”
"Tiểu Trạm, bởi vì là em, anh nguyện đợi bao lâu cũng được.”
💬 Bình luận chương