Thang mây càng lên cao, không có linh lực hỗ trợ người leo càng đuối sức; Thanh Việt Bạch không có linh lực, đi càng lâu càng bủn rủn chân, cuối cùng cũng không chịu nổi.
Sinh Cảnh Chi trên đầu y kêu ong ong, như đang oán trách cái quy tắc ngu xuẩn này, nhưng oán trách thế nào cũng đành chịu.
Cao quá thì lạnh. Tới lần hắt xì thứ mười hai của y, Trang chủ Quỷ Thoại mở miệng: “Muốn đi lên tiếp à?”
Thanh Việt Bạch hà hơi vào lòng bàn tay. Y mơ mơ hồ hồ, không biết trên người đã được khoác thêm một chiếc áo lông chồn; nếu không có, chỉ e đã lạnh hơn.
Thang mây trước mắt lúc ẩn lúc hiện, dẫm sai một bước là phải làm lại từ đầu.
Thanh Việt Bạch lẩm bẩm: “Đúng rồi, ta phải đi lên… Ta phải đi lên…”
Vì y ngủ bốn năm mà Đã Sinh Chú mất hiệu lực, y phải khởi động lại…
Bỗng tiếng áo quần phần phật quét qua tai, như có ai mở áo choàng. Thanh Việt Bạch ngẩn ra, cánh tay bị kéo đặt gọn lên cổ ai đó.
“…” Giang Vân — đang mệt bở hơi tai — trố mắt nhìn cảnh trước mặt: Trang chủ Quỷ Thoại…đang cõng người?
Thân thể nam nhân dày ấm, hơi ấm từ lưng truyền sang đủ xua băng lạnh.
Thanh Việt Bạch tỉnh táo hơn, theo bản năng đưa tay che bụng.
Bụng y hơi nhô, như chừng ba tháng.
Kề sát thế này rất dễ bị người khác phát hiện y “béo”.
Không, dễ khiến người ta nghi ngờ sao một nam nhân lại chỉ béo duy nhất vùng bụng.
Dáng tiểu hoa yêu như mầm xanh, mà bụng lại nhô lên, rất dễ khiến người hoài nghi.
“Ngươi… cõng ta làm gì?” Y ngượng ngập, “Còn lâu lắm đó.”
Trang chủ Quỷ Nói: “Cũng chẳng thấy ngươi khách khí.”
Cánh tay y vòng lên, chân cũng kẹp lấy eo hắn.
Vành tai Thanh Việt Bạch đỏ ửng, mắt đẹp thoáng hiện vẻ bối rối. Y cũng không hiểu vì sao lại như vậy, có lẽ vì hương gỗ đàn hương trên người kẻ này rất giống Úc Hoài Kỳ.
… Có lẽ cũng một phần do đứa nhỏ trong bụng, làm y hơi hơi nhớ Úc Hoài Kỳ.
Một bậc, rồi một bậc nữa, lại một bậc nữa.
Gót giày lướt trên bậc thang phát ra âm thanh vừa quen vừa lạ. Thanh Việt Bạch dụi mặt vào vai hắn, thiếp đi.
Trong mơ trăng như nước. Hình như y đang ở một suối nước nóng ngoài trời, ven bờ suối là từng hàng cây hoa, thời tiết đẹp vừa, hoa rơi rực rỡ.
Một nam nhân mặc vương bào đen thêu chỉ vàng nửa quỳ bên mép ao, cạnh đó là một bàn trang điểm. Hắn cầm một cây bút cực mảnh; hắn ôm một người rất gầy, không có chút sinh khí trong lòng.
“Vì sao lại biến mất.” Nam nhân lẩm bẩm, trông rất hoang mang.
Hắn ôm cổ của thi thể ấy, đầu ngón tay chai mỏng lướt qua đuôi mắt thi thể: “… Yêu văn cũng sẽ biến mất sao?”
Ngòi bút dừng trên mặt thi thể, động tác của hắn rất nhẹ, rất nhẹ, như sợ làm vỡ nát thân xác này.
Hắn thường dừng tay một chút, như thể mê man, nhưng chẳng bao lâu, mặt thi thể dần biến thành người quen thuộc, sinh động như thật.
Chỉ quen nhau ba tháng, nhưng khi ngồi dưới ánh trăng vẽ lại người ấy, lại như mới gặp đã thân quen từ bao giờ.
Trong lòng bỗng cuộn lên kinh ngạc, Thanh Việt Bạch trợn mắt.
……Cái xác kia, là thân thể bằng linh quả của y từng để lại sao?
Và nam nhân ôm thi thể ấy, là Úc Hoài Kỳ?
Linh quả khoác một áo dài trắng gần như trong suốt, ngâm trong nước nóng, gương mặt trước mắt lại mờ đi.
“Vì sao…” Nam nhân nhíu mày nghi hoặc, lẩm bẩm: “Vì sao ta không thấy rõ mặt ngươi, đôi mắt ta có vấn đề?”
Là hồ yêu, ban đêm đi săn vẫn có thể thấy rõ con mồi, vậy mà giờ lại dấy lên nghi hoặc như thế.
Thanh Việt Bạch cứng người: thân thể linh quả này là do y nặn ra, chỉ giống y năm phần, chỗ khác đều phải nhờ hóa trang che lấp…
Thời gian càng lâu, ngũ quan càng phẳng, dần dần không còn mặt mày… cũng không còn yêu văn.
Như thể máu trong người chảy ngược, lòng y lạnh buốt, định lao đến xem rõ mặt nam nhân ấy có phải Úc Hoài Kỳ hay không thì…
Một cánh hoa rơi chắn mắt y.
Hồn phách y như bị rót vào thân thể làm bằng linh quả. Y thấy trên cổ nam nhân treo một chiếc vòng không nhìn rõ.
Hắn ôm thân thể nặn ra từ linh quả của y, đi sâu vào rừng. Ánh sáng chú văn xanh rờn bừng lên theo bước chân hắn, như những sợi xích, đáng sợ đến rợn người.
Cuối rừng hiện ra một chiếc lồng chim khổng lồ. Nam nhân ôm y. Y muốn giãy giụa, nhưng chỉ nghe tiếng xích va chạm…
Đôi chân trắng mềm bị nâng lên, đặt trên cánh tay dày rộng của nam nhân; đầu gối nhỏ tì đúng xương vai, ngón chân như ngọc chạm vào lồng sắt, khẽ khàng khơi động thứ âm thanh…
Đinh linh, đinh linh…
Thì ra là lục lạc treo trên lồng sắt.
“!!” Thanh Việt Bạch sợ đến mở mắt.
“Đến Vấn Tâm Trì rồi,” giọng Giang Vân vang lên cùng lúc, nhỏ giọng lầm bầm: “Y còn chưa tỉnh… có cần gọi không…”
Thanh Việt Bạch phân vân không rõ vừa rồi có phải ác mộng không. Cả người y run lên, ngẩng đầu, khóe mắt ửng đỏ.
Y theo bản năng muốn tụt khỏi lưng Trang chủ Quỷ Thoại, tưởng mình vẫn đang được cõng, ai ngờ vừa động liền phát hiện không nhúc nhích nổi.
Cúi xuống nhìn, y im lặng: “…”
Áo lông chồn quấn y kín mít, như một cuộn bánh nhỏ thơm phức.
Thấy y tỉnh, áo lông chồn thoáng lóe một tia sáng nhạt rồi biến mất.
Lúc này Thanh Việt Bạch mới ngồi dậy, ôm gối, ngồi xổm tại chỗ, hơi ngẩn ngơ.
Bên cạnh là mặt đất ướt sũng; cách đó không xa là một cái ao lớn; còn có không ít tu sĩ đang dùng linh lực tri triển thuật pháp tẩy sạch mồ hôi, cũng có kẻ đang ăn linh quả.
“Cô~~” Bụng y cũng đói, kêu một tiếng; nhóc con lại đạp nhẹ.
Thanh Việt Bạch giật mình, vội che bụng.
Lần thứ ba?! Chẳng lẽ muốn sinh thật ư! Nhưng ổ của con y còn chưa làm xong…
Nhắc tới ổ, y lại nhớ đến chiếc lồng chim trong mộng. Thanh Việt Bạch tủi thân, nước mắt lưng tròng.
Lồng chim, y ghét lồng chim lắm…
Hơn nữa sao có thể… sao có thể nâng chân y lên… Cao! Tới! Vậy! Sẽ làm đau con. Ô ô.
“Ể! Ngủ mà còn khóc được hả?!” Lan Minh kêu lên, cũng ngồi xổm trước mặt y: “Ta tưởng người khóc vừa rồi là tên ngốc to xác này cơ! Hắn cõng ngươi ít nhất sáu trăm bậc!”
Trang chủ Quỷ Thoại: “…”
Thanh Việt Bạch c*n m** d***, cố nén cảm xúc. Đôi môi hồng như anh đào bị cắn đến suýt rách; hàng mi đen như lông quạ rũ xuống, ướt đẫm nước mắt.
Trong sách Lâm Bạch Vân đưa y có nói về chuyện mang thai: trong thời gian mang thai sẽ rụng lông chim, tâm tư mẫn cảm, ghét thấy máu; còn có chuyện sau lần thai động thứ năm thì không thể hành phòng(làm chuyện đó đó), có khả năng còn sẽ nhớ bạn lữ…
…Nhưng y đâu có bạn lữ.
Bạn lữ sẽ không giam cầm người. Thanh Việt Bạch xem chuyện xưa đều nói như vậy.
“Ai.” Lan Minh thò đầu xuống nhìn y, muốn xem y có còn đang khóc không, “Chủ nhân, ngươi có đói bụng không? Ta đi cướp hai linh quả cho ngươi nhé, ngươi muốn không…”
“Ai da, biết mình sẽ thua, nên định dùng khóc để trốn Vấn Tâm Trì sao? Ta nói cho ngươi biết, khóc cũng vô dụng!” Chu Thải Tường ngươi cực thích trẻ con, không sao cả, ngươi sẽ có đứa thứ hai…”
“…chỉ là, lần này phải cùng ta!”
Đôi mắt vàng ôn nhu đến cực điểm kia bỗng xé mây mà dán sát lại, in vào mắt Thanh Việt Bạch.
Là Pháp Lạc Đàm!
Thật là thấy quỷ, Pháp Lạc Đàm như huynh trưởng của y, sao y lại thấy thứ này?! Chẳng phải là loạn luân sao!
Thanh Việt Bạch giơ tay tát thẳng!
Bốp!
Tiếng tát rơi, ngay sau đó y giật mình mở to mắt, theo bản năng nhìn quanh — vẫn đang ở trong ao Vấn Tâm…
Trong ao, không xa là Giang Vân với vẻ mặt thống khổ, hiển nhiên cũng đang hồi tưởng gì đó.
Lan Minh đã trồi lên bờ, nó là chó, không cần chịu loại khổ này.
Còn Trang chủ Quỷ Thoại đâu? Ý nghĩ vừa lóe, cả người Thanh Việt Bạch bỗng rung lên, y cúi đầu nhìn, thấy một bàn tay đang đặt trên hông mình.
Nhưng bàn tay kia quá to rộng, nửa lòng bàn tay mềm áp lên bụng y.
Thanh Việt Bạch đơ người tại chỗ, nhìn tay Trang chủ Quỷ Thoại, ngơ ngác hỏi: “… Vì sao ngươi sờ bụng ta?”
Trang chủ Quỷ Thoại: “Đỡ ngươi.”
“Chỗ nào đỡ kiểu đỡ bụng này?!” Thanh Việt Bạch sững sờ nhìn hắn. Tiếc là người ta mang mặt nạ, chẳng thấy rõ gì, y nghẹn họng, nhất thời cũng không biết nói sao.
Dù sao, quá kích động sẽ giống như có tật giật mình.
Nhóc con ngàn vạn lần đừng động vào đúng lúc này… Tuyệt đối không thể để cho người ta biết y là nam có thể đẻ trứng.
Thanh Việt Bạch căng thẳng nuốt nước bọt, chậm rãi gạt tay hắn ra, trách: “Ta không có yếu ớt như vậy, ngươi tránh xa ta một chút… Ngươi không phải phù tu, xuống đây làm gì? Vào tắm à?!”
Y thật sự không hiểu vì sao lúc nào cũng có nam nhân áp sát y! Rõ ràng y cũng là nam mà!
Sinh Cảnh Chi trên tóc rung vù vù, như đang nhắc y điều gì.
Nhưng nó chỉ cần động là lại vù vù, Thanh Việt Bạch đã quen, bèn không để ý.
Sau khi đuổi Trang chủ Quỷ Thoại lên bờ, nước ao Vấn Tâm cũng dần chuyển sắc, ục ục sôi trào, thoạt nhìn đáng sợ nhưng kỳ thực chẳng có cảm giác gì.
Thậm chí còn hơi ấm…
Thanh Việt Bạch nhìn làn nước trong vắt, đáy ao in ngược bóng y. Bóng người mặc một bộ thanh y, với y mà nói thì hơi rộng, lại vừa khéo che được bụng.
Đó là bộ y phục y cố ý chọn, để trông y lôi thôi một chút, sẽ bớt ai để ý đến! không ngờ chiếc trường bào này chỉ khiến y thêm vài phần lười biếng, chẳng đạt hiệu quả dọa người như y muốn.
“Vấn Tâm chỉ có ba câu hỏi.”
Một giọng trang nghiêm khuấy động trong ao. Mọi người ngẩng nhìn, hoá ra trước mặt ao có một pho tượng thuý ngọc, trông như một con rồng, nó vừa mở miệng, uy thế tràn ra.
“Vấn tâm, tức là vì sao ngươi sáng tạo chú ngữ này? Chú ngữ gọi là gì? Tác dụng là gì?”
Người trong ao sững ra, ngay sau đó Chu Thải Tường cất tiếng. Hắn giơ tay phát ra một luồng ánh sáng trắng, giữa không trung hiện lên một căn phòng như bếp nhỏ, kèm theo hai bóng người.
Một người tí hon to cỡ ngón tay đang thở hổn hển nấu ăn trong bếp, còn một người khác cách tận ngàn dặm, nuốt nước bọt.
Bỗng Chu Thải Tường dán một lá phù lên món ăn của người tí hon kia, đó là một chú ngữ dịch chuyển; trong nháy mắt, món ấy truyền đến chỗ người đang nuốt nước bọt, sắc hương vị đầy đủ.
“Ta tạo ‘Tương Truyền Chú’, để tâm ý trong thiên hạ có thể truyền đạt ngay tức khắc!” Chu Thải Tường đắc chí giới thiệu, “Một tiền một lá, một lá bùa dùng được bốn lần!”
Tiên tộc Thượng Tu Giới không cần, nhưng người thường ở Hạ Tu Giới dùng được.
“Di, cái này cũng không tệ a,” Lan Minh ngồi xổm bên mép ao, “Ta nghe nói đại hội phù tu là mang chú đã thành danh đến, nhờ Tiên Minh quảng bá mở rộng. Chú này vừa ra… e bán được khối đấy?”
Cùng suy nghĩ ấy không chỉ một người. Trong ao xôn xao tiếng bàn tán, kế đó không ít người bắt đầu lần lượt giới thiệu chú ngữ của mình…
“Của ta là ‘Nấu Nướng Chú’, dán vào là tự chín! Không cần lửa ~ ba tiền một lá!”
“Còn của ta gọi là ‘Minh Đuốc Chú’, có nó, ban đêm đi đường không còn sợ ngã ha ha ha… hơn nữa chỉ hai tiền một lá! Nhưng chỉ dùng được một lần, linh lực ta hơi hẻo…”
“Cái này của ta gọi là Truyền Âm Chú… Không có linh lực cũng dùng được, hai người cách xa ngàn dặm vẫn nói chuyện… Chín tiền một lá.”
“Còn của ta là Truyền Tống Chú! Đưa người từ chỗ này sang chỗ khác! Có điều hạn chế khoảng cách! Chỉ bốn tiền!”
…
Thanh Việt Bạch nghe họ rao, mắt thấy mỗi lúc một cân đo so đếm.
Chẳng bao lâu, Giang Vân bên cạnh cũng lấy ra một tấm chú đặc biệt lớn…
“Của ya gọi là Bản Đồ Chú, ghi các nơi ta từng đi: Ung Châu, Trung Châu, Minh Quật… Chỉ cần địa điểm có trên bản đồ, chấm một cái, người có thể truyền tống tới.”
Giang Vân dừng lại, nói: “Không hạn chế khoảng cách, một lần mang được ba người, hiệu lực nửa tháng, mười hai bạc một lá.”
Trong ao Vấn Tâm, nước dưới chân mọi người bắt đầu đổi sắc, theo cấp bậc thánh, bình, hạ chia thành ba màu trắng, xám, đen.
Rất nhanh trong ao chỉ có hai màu, xám và đen; trong đó xám chiếm đa số.
Chỉ có dưới chân Thanh Việt Bạch vẫn là nước xanh đỏ lẫn lộn.
Chu Thải Tường nhìn y, trong lòng dâng đầy đắc ý. Vết thương trên mặt vừa được linh đan diệu dược chữa khỏi, hắn lại nhe cười ngông nghênh: “Này, huynh đệ, sao không nói gì? Nhận thua không? Nói một tiếng đi!”
Trước đó, Công Chúa Vân Tía bảo hắn chú càng rẻ càng dễ thắng ở Vấn Tâm Trì, được tiếng biết lo nghĩ cho dân sinh khốn khó ở Hạ Tu Giới.
Phù tu Thượng Tu Giới cũng có hệ thống riêng, hiếm khi có Tiên tộc chịu xuống Hạ Tu Giới.
Trừ khi là đệ tử các Tiên môn bách gia xuống Hạ Tu Giới trấn thủ hàng yêu trừ ma.
Cho nên hắn cố ý tạo chú rẻ mà hữu dụng này. Quả nhiên, nước dưới chân biến thành màu xám, là bậc “bình”.
Khi đánh cược ở khách đ**m, hắn còn giấu một điều, Vấn Tâm Trì chỉ từng xuất hiện bậc ‘thánh’ một lần, mà là chuyện hai ba trăm năm trước.
Vì vậy, với phù tu Hạ Tu Giới mà nói, đây là ván cược chắc chắn thua. Hắn cược với người này không phải đôi bên cùng tranh bậc ‘thánh’, mà là đặt vào vế “mỹ nhân” kia có thể một mình đạt được bậc ‘thánh’.
Chu Thải Tường xuất thân từ Hạ Tu giới, biết linh lực nơi này không đủ để tu luyện, linh lực không đủ thì dù là người có thiên tư cũng mắc kẹt ở Hạ Tu giới.
“Đúng đó, không nghĩ ra thì bỏ đi, đừng cố.” Trong đám có kẻ phụ hoạ, chính là tu sĩ từng định cọ thú cưỡi lúc trước, “Nhận thua đi!”
“Đã lôi Quỷ trang chủ vào, đâu còn chuyện đơn giản nhận thua…”
“Ai thua thì mặc người thắng bài bố…”
“Các ngươi nói thế không đúng, kỳ thực vẫn là Chu Thải Tường sai…” Có nữ tu sốt ruột, nhưng chẳng bao lâu đã bị mắng theo…
“Dính dáng gì tới ngươi! Một phù tu bậc ‘hạ’! Làm màu cái gì, đã có nến còn bày đặt Minh Đuốc Chú…”
“Các ngươi mong ta thua đến vậy sao?” Khoé môi Thanh Việt Bạch khẽ nhếch, trên mặt hiện ý cười ôn hoà, bình tĩnh nói.
Mọi người giật mình.
Trong lòng Chu Thải Tường cũng “lộp bộp” một tiếng, không hiểu sao có dự cảm bất tường. Rồi nghe giọng nói nhẹ tênh như mây của Thanh Việt Bạch vang lên: “Vậy e là để các ngươi thất vọng rồi.”
Y nâng tay, rút Sinh Cảnh Chi, khẽ vung, muôn vàn tia sáng lóe lên; không trung trên ao lập tức hiện ra một bức hoạ sinh động như thật: bức tranh bá tánh an cư lạc nghiệp.
“Ha? Cái này có gì đáng xem?” Có người nghi ngờ: “Ta cũng vẽ được!”
“Ngươi cứ tuỳ tiện vẽ như vậy làm gì?” Lông mày Thanh Việt Bạch khẽ giương, nụ cười hồn nhiên mà lời nói thì chém thẳng vào tim: “Vội đi đầu thai à?”
Kẻ kia nghẹn họng.
Ngay sau đó, trong bức tranh an cư lạc nghiệp, muôn vàn th·iên t·ai ập xuống, người người hoảng loạn chạy trốn. Thì ra đây là bức tranh chúng sinh cầu sinh giữa th·iên t·ai.
Tuyệt vọng quét ngang qua lòng người, mọi người trong ao đồng cảm như chính mình cũng bị trấn xuống.
Đột nhiên, vô số cánh hoa như điểm sáng hiện ra trong bức hoạ, mọi vật dụng đều bay lên, cứu người trong tranh…
“Sĩnh Linh Chú.”
“Vạn vật sinh linh, vật có linh thức, đã sinh tất mang trách nhiệm, tức cứu chúng sinh.”
Theo tiếng y rơi xuống, làn nước xanh đỏ lập tức sôi trào ừng ực, như sét đánh không kịp bịt tai lan ra khắp ao, biến tất cả sắc nước thành một màu trắng thánh khiết!!!
Mọi người nghẹn họng trân trối, Chu Thải Tường càng sầm mặt.
Bất chợt, Thanh Việt Bạch bước đi. Y nhấc chân dài, quẫy nước ao trong, âm thanh như bùa nước đòi mệnh.
Một bước, một bước, lại một bước.
“Thịch” một tiếng, Chu Thải Tường mặt mày xám ngoét ngã ngồi tõm giữa ao.
“Ta vốn rất hiền, đa phần thời điểm đều ngoan,” Thanh Việt Bạch nheo mắt cười, nhìn hắn, “… nhưng ta không ngu, càng không bỏ qua hạng người bắt nạt kẻ yếu như ngươi.”
Mũi giày trắng hồng lập tức dẫm phập lên ngón tay Chu Thải Tường đang đặt dưới nước, giẫm mạnh…
Chu Thải Tường gào thảm như lợn bị chọc tiết.
“Bốp.”
Không khí căng như dây cung, chẳng ai dám thở mạnh. Nhưng Trang chủ Quỷ Thoại lại chắp tay, vỗ nhẹ một cái, như đang tán thưởng.
Mọi người: “…”
Người nào vậy trời! Bên kia quỷ khóc sói gào, người này còn… vỗ tay!
Thanh Việt Bạch cũng tủm tỉm liếc lại, sóng mắt uyển chuyển, môi mỏng khẽ động: “Trang chủ đại nhân, giờ có thể kết thúc ván cược chứ?”
“Chính là ba nghìn vạn đó.”
Lan Minh trơ mắt nhìn thân hình Trang chủ Quỷ Thoại khựng lại, sau đó bật cười khẽ, như bị cách y gọi làm “sảng”.
“Ta lấy tiền riêng của ta thêm cho ngươi một trăm vạn nữa.” Trang chủ Quỷ Thoại nói.
Lan Minh: “…”
Xong rồi, bỗng dưng chủ nhân nhà hắn giàu thế này, có khi nào… không cần con chó này nữa?
“Không…” Chu Thải Tường thoi thóp giãy: “Không thể nào, đây là Đã Sinh Chú! Ngươi chỉ đổi tên nó thành Sinh Linh Chú!”
Lông mày Thanh Việt Bạch khẽ nhướng, nhìn hắn từ trên cao, thật sự thấy buồn cười.
💬 Bình luận chương