Cảnh tượng bên ngoài hiện rõ ràng trọn vẹn qua lớp cửa kính sát đất.
Một cơ thể bốc cháy đau đớn run rẩy co quắp, sức vóc cường tráng khiến người này giữ được chút tỉnh táo cuối cùng, cũng khiến cơn đau càng dữ dội.
Cứu tôi.
Bờ môi run rẩy không phát ra được âm thanh nào, chủ nhân căn biệt thự chỉ có thể nhìn hình miệng đoán anh ta đang nói gì. Đến khi phản ứng kịp lập tức vác thùng nước lao ra định cứu người, đột nhiên cửa phòng ngủ bật mở!
Người bạn thuê phòng tái nhợt mặt mày, chậm rãi đi tới, ngón tay khô gầy chạm vào cửa kính nhìn ra: "Không cứu được đâu, đây là trời phạt."
Trích đoạn từ chương 1 "Dị Biến".
Trong câu chuyện này nhân vật gồm có: chủ biệt thự, cảnh sát, bạn cùng nhà thần bí, và người chết.
Tối đó Trần Trản đăng truyện mới, không biết Lâm Trì Ngang đang tràn đầy tự tin cho rằng mình chắc chắn sẽ bị viết vào.
Chương 1 vỏn vẹn chưa đầy 2000 từ, dừng tại cảnh bạn cùng nhà ngẩng đầu nhìn ánh chớp phía chân trời, hình ảnh phản chiếu trong con ngươi chôn giấu điềm báo tử vong.
Thể loại tương tự năm nào cũng có, chẳng hiếm lạ gì. Nhưng dạo gần đây sức nóng không giảm, truyện mới đăng lên nhận không ít sự chú ý.
Trước khi cậu đăng Ân Vinh Lan đã đọc hết rồi, bây giờ mới mở miệng: "Không chừng chưa được vài ngày em lại phải ngồi hot search đó."
Con người hay thích vin chuyện nọ kia vào mình. Có vết xe đổ rồi, mấy hôm nay cứ vụ án mạng nào kỳ lạ lại bị các trang quảng cáo đào hết liên quan dính líu mới thôi.
"Em biết mà." Sớm đoán trước được, Trần Trản nhẹ cười: "Nên người thứ hai chết sẽ liên quan tới sét á."
Người chết vì bị sét đánh cả năm được mấy vụ đâu.
Trần Trản giữ rất đúng mực, sức hút vẫn tốt vô cùng, kẻo lỡ bị người đa tâm nghe sai đồn bậy gây nên khủng hoảng, lại hóa ra tự mua dây buộc mình mất.
Giả sử mới đăng được mấy chương lại bị liệt vào sách cấm, cậu đi đâu khóc bây giờ?
Sắp xếp tất cả thỏa đáng đâu ra đấy, nhưng tiếc rằng cậu lại quên một thứ rất quan trọng. Phàm người nào có độ "hot" quá cao, sẽ bị xếp vào phạm vi người nổi tiếng, lại lôi ra một đám fan cuồng.
Có một độc giả như thế. Hắn cũng từng điên cuồng theo đuổi rồi bị cự tuyệt, sự từng trải này khiến hắn đồng cảm với câu chuyện Trần Trản viết, từ sau "Sám Hối Lục", hắn đọc bất kỳ bộ tiểu thuyết nào đều chưa từng cười nổi. Thậm chí tự đem mình vào nhân vật, ảo tưởng tồn tại một kẻ điên cuồng, yêu mà không có được.
Bây giờ đọc "Dị Biến", phản ứng đầu tiên là phải đi chứng thực.
Trời phạt có lẽ là thật, mà chính mình là đấng thống trị.
Kẻ cú đêm rất nhiều, có người tìm cảm giác tồn tại từ tiểu thuyết, có người lại tìm tên mình trong số các nhân vật chính.
Trần Trản hoàn toàn không hay biết, còn bận rộn ngược xuôi tăng ca thêm giờ làm, như một trò đùa.
Đêm ngủ được có bốn tiếng.
Sáng hôm sau Ân Vinh Lan nhìn đôi mắt thiếu thần thái của cậu, buồn bực nói: "Phải nghỉ ngơi chứ."
Trần Trản gật đầu ngồi xuống, trước lúc ăn sáng quay quay vặn vặn cái cổ: "Định ngủ thêm một lát, nhưng tự nhiên sáng nay có người gọi em bàn chuyện bản quyền."
Ân Vinh Lan: "Bàn giá à?"
Trần Trản lắc đầu: "Không thông qua website. Không biết người này lấy số của em từ đâu."
Nhìn cậu sung sướng híp mắt ăn cơm, Ân Vinh Lan cười: "Để anh cho điều tra số bên kia, không khó gì."
Trần Trản che miệng ngáp một cái, ít nhất chứng tỏ được truyện mới lần này quá hot luôn rồi.
Chuyện gì mới làm đều có được sự nhiệt tình vô hạn.
Sau khi ăn xong Trần Trản dắt chó đi dạo, vừa quay về hào hứng viết ngay chương 2.
Nội dung chương lần này hơi mơ hồ, lúc dốc thùng nước dập lửa, người chết đột nhiên duỗi cánh tay ra, lao vụt đến chủ nhà. Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, người bạn cùng nhà kịp thời kéo anh ra sau, nhưng khi anh đang tránh né, tay bất ngờ bị cháy bỏng một mảng.
Vốn Trần Trản muốn gây rắc rối hơn cho họ Ngô kia, cố gắng khiến mọi người liên hệ vụ án ở nước ngoài với cái tên "bạn cùng nhà", vậy nên cố tình đặc tả phân đoạn này.
Nhưng cậu đã đánh giá thấp khả năng đọc hiểu của quần chúng.
Chỉ mới một ngày, fan couple trải khắp mặt trận.
Bắt nguồn từ một bức ảnh của tài khoản chuyên vẽ fanart bùng nổ trên mạng xã hội. Vừa muốn ké fame vừa thích thật sự, người này bắt đầu biên tập video.
Câu nói thần bí của người bạn cùng nhà "Tôi không phải trời, chỉ là kẻ phạt ác" được trích dẫn trong mỗi video.
Ý định ban đầu khi Trần Trản viết như vậy thật ra vì ảnh hưởng bởi cái tính thỉnh thoảng trung nhị của Lâm Trì Ngang, cho Ngô tiên sinh đại diện mặt phật dạ thú, nói câu này sẽ có ý nghĩa lắm. Ai ngờ do hiệu quả của nhạc nền mà người ta đổ xô xem video rầm rầm, thích thú vô cùng.
"Ôi tạo nghiệt..." Cậu chỉ xem một lần liền tắt app, quyết tâm nhắm mắt làm ngơ.
Hiện thực không thay đổi theo ý chí chủ quan. Càng đăng nhiều chương để dời sự chú ý, fan CP càng như lũ trút tấn công. Có cảm giác mấy tấm fanart đã trở thành động lực lớn nhất cho độc giả bổ não (*).
(chắc mn biết rồi, CP - couple, cặp đôi có quan hệ tình cảm hoặc đc gán ghép, fan cp - fan + lượt ý hắn."
Ân Vinh Lan hơi ngẩn ra, không ngờ còn có lời giải thích hoàn hảo như vậy: "Không cần nói nữa, anh hiểu rồi..."
"Anh chưa hiểu hết." Giọng điệu Trần Trản hơi hướm kh*ng b*: "Vở kịch gậy ông đập lưng ông mở màn. Quá khứ họ Ngô thế nào em không biết, dân mạng đào giỏi lắm, em chỉ cần làm Lã Vọng thả câu. Rồi một ngày, tất cả về hắn sẽ bị khui ra hết..."
"Khụ khụ."
"Ngứa họng à?" Trần Trản thoắt cái trở giọng quan tâm, thoắt cái muốn nói tiếp.
Ân Vinh Lan bất lực, không nói không được: "Trước khi nói xấu ai phải quay lại nhìn sau lưng cái đã."
Trần Trản xoay người, phát hiện Ngô tiên sinh đứng ở cách đó mấy mét chẳng biết từ khi nào, vẻ mặt thay đổi thất thường.
Sau ít giây câm nín, cậu lúng túng nhấc tay lên: "Anh nghe tôi giải thích, không phải như anh nghĩ đâu..."
Lời còn chưa nói hết, người đã chạy xa.
Trần Trản sửng sốt một chốc, vội vàng dúi dây dắt chó vào tay Ân Vinh Lan... để chối tội mà hứng lên xây dựng tính cách kh*ng b*, lại phải đuổi theo ngăn người này hóa đen triệt để.
Thở có mấy hơi, chỉ còn một con chó cỏ và chiếc ô tô bên cạnh, Ân Vinh Lan quạnh hiu trong gió.
Ân Vinh Lan: "... A."
Chắc em không biết cái gì gọi là hóa đen thật sự nhỉ.
- --
Lời tác giả:
Ngô tiên sinh: Tích sức hóa đen.
Ân Vinh Lan: Đã hóa.
Lâm Trì Ngang: Thế mà truyện mới không có tên tôi, đếm ngược hóa đen!
Trần Trản:... Tôi có thể giải thích.
💬 Bình luận chương