Điện thoại Lục Ngôn được cài đặt hệ thống định vị toàn cầu, trừ việc gặp phải vật ô nhiễm sẽ hết nhạy thì các phương diện khác đều hoạt động tốt.
Lục Ngôn cúp máy, ngâm trong nước hai phút thì thấy một bóng mờ lớn xuất hiện nơi chân trời.
Anh híp mắt lại, nói với hệ thống: “Hình như cánh của hắn dài hơn đúng không?”
Trước kia cánh rồng mở rộng dài khoảng ba đến bốn mét, bây giờ ít nhất phải hơn năm mét.
Hệ thống chân thành nhắc nhở: [ Đúng vậy, cân nặng cũng tăng lên.
Đây là kết quả tất yếu của tiến hóa.
Trọng lượng cơ thể rồng gâu gâu hiện giờ đã tăng tới 350kg, sau này cậu đi thang máy công cộng với hắn nhất định phải cẩn thận.
]
Bóng người màu đen chẳng mấy chốc đã đến nơi, đáp xuống trước mặt anh.
Theo trình tự thì bước tiếp theo hẳn là rồng ác ngậm công chúa đi.
Lục Ngôn ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt của Đường Tầm An.
Đôi mắt ấy mang màu vàng kim của ánh mặt trời, tràn trề sức sống.
Từ nhỏ Lục Ngôn đã quen với việc vừa dậy đã soi mặt mình trong gương nên không mẫn cảm với vẻ ngoài của người khác cho lắm.
Tuy vậy anh vẫn cảm thấy ngũ quan của Đường Tầm An như sinh ra để dành cho hắn, tạo một loại mỹ cảm mạnh mẽ tựa thanh đao sắc bén.
Vậy mà khi nhắm vào anh, thanh đao này luôn cẩn thận dè dặt, như sợ lưỡi đao cắt trúng khiến anh bị thương.
Hệ thống: [ Theo quan điểm của một số blogger tình yêu, nếu hai người nhìn nhau hơn 5 giây thì khả năng là yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên.
Bây giờ cậu và hắn đã nhìn nhau hơn 10 giây, tôi cảm thấy đây là một tín hiệu nguy hiểm… Thôi được rồi, tôi thừa nhận mình hơi ghen xíu.
Con cái tôi đã xóa sạch, chúc các cậu hạnh phúc.
]
Lục Ngôn: “Chúng ta lấy đâu ra con cái?”
[ Con trai cả ngốc.
]
Lục Ngôn: “……”
Anh thừa nhận bản thân bị mặt Đường Tầm An hút hồn mất một lát, song do hệ thống luôn biết cách phá hư bầu không khí nên hiện giờ Lục Ngôn đã tỉnh táo.
Đường Tầm An ngâm nửa người vào trong nước, cánh sau lưng ướt sũng.
Hắn hỏi: “Anh có thể ôm em không?”
Lục Ngôn suy nghĩ một lát rồi đáp: “Ôm đi.”
Mặc dù ấn tượng không sâu sắc lắm nhưng Lục Ngôn nhớ rõ bản thân từng được ôm rồi.
Ví dụ như Bạch Thu Thực và Michael.
Anh cho rằng “ôm” Đường Tầm An nói là bay bay trên trời; kết quả đối phương lại dang hai cánh tay, kéo anh vào lòng ôm thật chặt.
Thì ra “ôm” là ôm kiểu này.
Đường Tầm An ngửi mùi trên người Lục Ngôn, không thấy mùi máu mới nhẹ lòng hơn hẳn.
“Hoàn thành nhiệm vụ rồi?” Hắn hỏi.
Lục Ngôn đáp: “Thánh Thần đã chết.”
“Mấy hôm trước vệ tinh gửi thông tin giám sát tới, kiểm đo được giá trị ô nhiễm cực cao bộc phát trong phút chốc tại Trường Gia, sau đó nồng độ giá trị ô nhiễm tổng thể liên tục giảm xuống, khiến cho khắp nơi bàn tán xôn xao.”
Ý chính của những cuộc bàn tán đấy là: Vị lão làng thần bí nhận ‘Hành động Thần Quốc’ lúc trước giải quyết được Thần Quốc thật rồi à?
Tuy rằng xác suất thấp, nhưng đây chính là cách giải thích duy nhất.
Lục Ngôn đã tưởng tượng ra mình sẽ gây ra oanh động lớn đến nhường nào khi nộp báo cáo nhiệm vụ của Ninh Hoài cho tổng bộ.
Dẫu sao thì trong mắt người ngoài, anh chỉ lẻ loi một mình, không tài nào hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi này.
Lục Ngôn ngẫm nghĩ, nói: “Em muốn đến trung tâm phòng chống bệnh ô nhiễm gần đây nhất.”
“Sau đó thì sao?”
“Về nhà nghỉ ngơi hai ngày.”
Đây có lẽ cũng là nguyên nhân tổng bộ siêng năng tặng bất động sản cho Thiên Khải Giả.
Một người dù mạnh đến đâu cuối cùng vẫn phải về nhà.
Có nhà mới có sự ràng buộc.
Có thứ muốn bảo vệ mới còn mối bận tâm với xã hội loài người.
Đường Tầm An không hỏi thêm gì khác.
Thực ra, có thể thấy Lục Ngôn hoàn hảo quay về là hắn đã hết sức mãn nguyện rồi.
Hắn vỗ nhẹ cánh, giũ nước dính trên vảy cánh đi, vòng khuỷu tay mình ôm lấy đầu Lục Ngôn: “Vậy chúng ta tới trung tâm phòng chống trước, lát nữa gió sẽ hơi lớn.”
Đường Tầm An bay lên trời, tiếng gió vù vù ập thẳng tới.
Lục Ngôn cúi đầu nhìn thoáng qua, trước sau đều là đại dương mênh mông vô bờ.
Trên mặt biển thỉnh thoảng lại xuất hiện mấy chú cá heo nhảy khỏi mặt nước.
Do toàn bộ Trường Gia thất thủ nên chất lượng nước biển ở khu vực gần quốc đảo này rất tốt.
Bay trên trời rất k*ch th*ch, cảm giác như chơi nhảy dù.
Trái tim Lục Ngôn không khỏi đập nhanh hơn chút.
Hệ thống lập tức giận không nhịn nổi: [ Cái thứ chó má này nữa! Rõ ràng cách đó mấy km có thuyền, thế mà hắn cứ khăng khăng ôm cậu bay về! Người kiểu gì đây không biết! Tổng bộ có thể cử người quản hay không hả?! ]
Trụ sở trung tâm phòng chống gần bọn họ nhất nằm trên một hòn đảo.
Nước ở đảo này trong veo, đáy biển có rặng san hô.
Tại vị trí chính giữa có mấy tòa nhà cao tầng.
Đường Tầm An nói: “Bệnh ô nhiễm ở đại dương ngày càng nghiêm trọng nên tổng bộ đã lập ra một số trạm kiểm soát trên biển.
Chủ yếu là để tiện không tiết lộ thông tin.
Người sói tự bạo rồi, giai đoạn phát biểu sẽ lập tức kết thúc, không thể nào tiến hành bỏ phiếu trục xuất nữa.
[Như cậu chứng kiến, vật ô nhiễm Lục Thành bị vật ô nhiễm Thẩm Khinh Dương cắn nuốt.
Nhờ đó, Thẩm Khinh Dương đạt được thiên phú Biết Trước.
Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, thiên phú này ở trong tay y hiệu quả còn cao hơn trong tay Lục Thành nhiều.
]
Dưới chân Thẩm Khinh Dương bao phủ một cái bóng màu đen rất lớn.
Ánh mặt trời buổi sớm chiếu ra bóng dáng y, đó là một chùm xúc tu đang múa may.
Một tầng hơi nước mỏng xuất hiện trên tay Lục Ngôn.
Anh lẳng lặng lấy dao găm bên eo ra, siết chặt trong tay.
Thẩm Khinh Dương đi về phía Lục Ngôn: “Bác sĩ ơi, tôi thấy anh tới đây cùng Đường Tầm An, gã còn ôm anh nữa.
Tại sao lại là gã chứ?”
— Tại sao lại là gã… mà không phải tôi?
Đây mới là điều y muốn hỏi.
Thẩm Khinh Dương bước từng bước một tới gần, giọng điệu dần trở nên kích động: “Tôi có thể chết vì anh, gã thì sao? Gã vốn chẳng hề xứng với anh!”
Lục Ngôn làm việc ở bệnh viện nhiều năm, biết rõ phải làm sao mới an ủi được cảm xúc kích động của người nhà người bệnh: “Cậu bình tĩnh chút.
Tôi cùng về với hắn là vì trên biển không có phương tiện giao thông nào khác.
Chúng tôi không có mối quan hệ nào ngoài đồng nghiệp.”
Thẩm Khinh Dương chỉ nhìn anh với vẻ mặt rất đỗi tủi thân: “Anh lừa tôi.”
“… Nhưng không sao.” Nụ cười lại hiện lên trên mặt y: “Ít nhất anh còn chịu lừa tôi.
Lúc trước anh có cơ hội giết thầy… vậy mà vẫn thả ông ấy đi, đây cũng là vì tôi đúng không? Tôi vui lắm, bác sĩ à.”
“Tôi biết… Để người khác nhìn thấy chúng ta ở bên nhau sẽ đem đến phiền phức cho anh.”
Một xúc tu đen nhánh chui ra từ dưới vạt áo Thẩm Khinh Dương, bên trên còn kẹp một phong thư.
Nó đặt phong thư này ở chiếc bàn bên cạnh Lục Ngôn.
“Đây là một chuyện khác tôi muốn nói với anh.” Thẩm Khinh Dương nở nụ cười b*nh h**n: “Tôi sẽ chứng minh rằng chỉ mình tôi mới là người phù hợp với anh nhất.”
Nói xong những lời này, Thẩm Khinh Dương không chờ Lục Ngôn trả lời đã lùi về sau vài bước, biến về dáng vẻ nhân viên công tác.
Lục Ngôn chậm rãi thở ra một hơi.
Anh quay đầu lại, tầm mắt dừng trên phong thư bên cạnh.
Lục Ngôn đi tới, mở phong thư ra.
Bên trong chỉ có hai dòng chữ in.
【 49°51′S, 128°34′W 】
【 Tôi chờ người ở vực sâu.
】
*
Thẩm Khinh Dương mở cửa, lùi từ phòng Lục Ngôn ra ngoài.
Đi được vài bước, y đúng lúc gặp phải Đường Tầm An vừa ra ngoài về.
Trước đó Đường Tầm An nhận một phát 900 ngày nghỉ lễ tích lũy 82 năm, khiến cho nhân viên công tác ở tổng bộ suýt ngất xỉu.
Sau một phen cò kè mặc cả, Đường Tầm An vẫn nhận được kỳ nghỉ 900 ngày, nhưng cách vài hôm lại phải tham gia một cuộc họp ngắn kéo dài 30 phút, nghe tổng bộ báo cáo tiến độ công tác phòng chống bệnh ô nhiễm.
Một phần là để lương tâm của Đường Tầm An trỗi dậy, sớm quay lại làm việc.
Một phần khác là do sợ mất liên lạc với hắn, lúc quan trọng cần tìm thì không thấy người đâu.
Cả hai lướt qua nhau.
Đường Tầm An ngửi ngửi, bỗng nhiên nói: “Chậm đã.”
Thẩm Khinh Dương quay người lại, trên mặt là nụ cười, thái độ kính trọng: “Xin hỏi ngài Bạo Quân có gì căn dặn ạ?”
Đường Tầm An nhíu mày, nhìn thẳng vào khuôn mặt của Thẩm Khinh Dương, đồng tử trong mắt đã biến thành một chấm nhỏ.
Nếu người quen thấy cảnh này thì sẽ biết điều đó thể hiện rằng hắn đã tiến vào trạng thái chiến đấu.
Đường Tầm An vươn tay, nói bằng giọng lạnh lùng: “Cho tôi xem thẻ công tác của cậu.”
💬 Bình luận chương