Đường Tầm An ôm rất chặt, chặt đến nỗi siết cho Lục Ngôn hơi đau.
Lục Ngôn cảm nhận được đôi tay đối phương đang run lên nhè nhẹ.
Đường Tầm An không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình không dừng kịp nhát đao kia.
Lục Ngôn vỗ về tấm lưng Đường Tầm An: “Không sao, không sao hết.
Tôi vẫn còn sống.”
Nhóm người bị hại phối hợp rất ăn ý, thậm chí không cần giao lưu ánh mắt cũng cho ra được kết quả tốt nhất.
[ Nhiệt liệt chúc mừng nhóm người bị hại thành công đoạt lại công chúa Ngôn Ngôn từ tay vật ô nhiễm vũ lực giá trị max trong vùng phạm vi chiến đấu đơn lẻ.
] Hệ thống cợt nhả: [ 01 Thuấn Di trở về, phát hiện mình đã thành kẻ địch của cả thế giới tự bao giờ.
]
[ Tôi kiến nghị gã không đánh lại thì nên gia nhập, nói vậy không chừng còn sống nổi tới đại kết cục.
]
Ngay khi Lục Ngôn được cứu về, vị trí 01 đứng lập tức bị lửa đạn bao trùm.
Chưa chắc vũ khí nóng có thể gây ảnh hưởng tới 01 nhưng ít ra vẫn đàn áp hỏa lực được chút.
Chỉ từng này thời gian thôi cũng đủ cho Đường Tầm An đưa Lục Ngôn tới một nơi an toàn.
Xung quanh Lục Ngôn toàn là những người thường may mắn sống sót lần này, sắp được dẫn về mặt đất.
Anh cảm thấy thật ra mình không yếu đến thế, về lại tầng 1, 2, 3 giết mấy vật ô nhiễm nữa cũng không thành vấn đề.
Tuy nhiên, một câu nói của hệ thống đã thay đổi quyết định của anh:
[ Lại nói tiếp, hình như có một cơ hội để xử Lục Thành.
Cậu muốn thử sức không? ]
*
Mặt mày 01 âm u.
Một cây giáo dài lao thẳng về phía gã từ trong bóng tối, mũi giáo lập lòe tia sét điện.
01 nhấc tay bắt lấy mũi giáo, lòng bàn tay bị cắt rách thành một vết thương không lớn không nhỏ.
Không biết ai bắt đầu giương cung, mưa tên rào rào cuốn theo sương lạnh nhằm thẳng về phía 07.
Sau khi xác định con tin đã an toàn, các thành viên bộ Hành Động Đặc Biệt lập tức bắt đầu vòng phản công đầu tiên.
01 nói với 07: “Đi cứu những người khác.
Ở đây anh xử lý.”
Đường Tầm An nhìn về phía 01, rút đao ra, đồng thời nói với thành viên trong đội mình: “Giao nơi này cho tôi.
Các cậu tới tầng 9 bảo vệ thể thực nghiệm an toàn.”
01 bị thái độ của hắn chọc tức đến cười: “Vậy nên cậu định nói với tôi rằng… Mặc kệ biết rõ đám súc sinh này làm gì, cậu vẫn che chở cho bọn chúng, tiện thể ngăn cản tôi, đúng không?”
01 vốn tưởng ít nhất Đường Tầm An dù không g… Lục Ngôn lại cảm thấy giữ trạng thái hiện tại vẫn tốt hơn.
[ Y là vật ô nhiễm.
]
“Ta biết.”
Hệ thống suy nghĩ một lúc, nói: [ Dù cậu lựa chọn bên nào, tôi vẫn mãi mãi theo cậu.
]
💬 Bình luận chương