
Đánh giá của bạn:
Một chiếc xe tải từ phía đối diện phóng thẳng tới, ánh đèn chói mắt. Phương Nhiên vô thức che mắt, tưởng bản thân sắp bị nghiền nát thành file nén .zip, kết quả giây tiếp theo bỗng xuyên đến mười năm sau. Phương Nhiên mờ mịt đứng trong cục cảnh sát bấm số của cậu bạn nối khố. Mười năm rồi, không ngờ Hoắc Diễn vẫn chưa thay số điện thoại. Vừa nghe thấy giọng của Phương Nhiên, đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, sau đó chỉ để lại hai chữ khàn khàn. "Chờ tôi." Phương Nhiên được Hoắc Diễn đưa về nhà. Người bạn nối khố năm đó cùng cậu nghèo túng đến mức trong túi còn sạch sẽ hơn cả mặt, bây giờ đã trở thành ông trùm của giới thương nhân, ai cũng phải gọi anh một tiếng Hoắc tổng. Cậu ở lại biệt thự của Hoắc Diễn, bữa ăn mỗi ngày có ít nhất năm đầu bếp thay phiên nhau chuẩn bị, nhà thiết kế đến lấy số đo may quần áo cho cậu, tầng trên cùng của biệt thự được phá tường, gộp lại thành phòng chơi game dành riêng cho cậu. Phương Nhiên sống một cuộc sống trong mơ. Cậu có thể cứ vậy mà làm một con cá muối, dạo chơi trong cái bể siêu cấp xa hoa mà người bạn nối khố tạo ra. Mãi đến khi cậu vô tình bước vào nơi được giới thiệu là phòng kho của biệt thự. Nơi đó được bố trí giống như linh đường, trên tường treo ảnh cậu, ánh nến lay động, trên bàn thờ đặt bát đồng đựng nước trong, mặt nước trôi nổi một vệt máu. Phương Nhiên vượt qua mười năm trong một cái chớp mắt, là kỳ tích mà Hoắc Diễn ngày đêm cầu nguyện, cầu Thần khấn Phật. Gần đây Hoắc tổng đến công ty luôn có một thiếu niên theo sau. Có nhân viên nọ đoán, có lẽ là con cháu trong nhà của Hoắc tổng? Nhưng thiếu niên này đúng là không biết một vừa hai phải, có giám đốc cấp cao không chỉ nhìn thấy một lần, cậu không kiêng dè gì mà làm tổ trên ghế của Hoắc tổng chơi game, khiến Hoắc tổng chỉ có thể ngồi trên sô pha đối diện đọc tài liệu. Thậm chí có nhân viên từng nghe thấy thiếu niên hất hàm đòi Hoắc tổng đi giày cho mình, mặc áo khoác cho mình.