11.
Đươngnhiên, Tiêu Hạc rất để ý đến lòng tự trọng của mình.
Hắn không thể hạ mình đi ăn xin.
Tôi biết được từ phần đạn mạc trực tiếp rằng hôm đó Tiêu Hạc bị tôi kích động mạnh.
Hắn bắt đầu vay tiền đầu tư chứng khoán.
Với ký ức từ kiếp trước, chỉ cần hắn nhớ lại một chút là có thể tìm được kẽ hở để kiếm được một khoản.
Nhưng tôi không cho phép điều đó xảy ra.
Đã bị mắng là nữ phụ ác độc rồi…
Vậy nếu tôi không làm chút gì ác độc thì chẳng phải uổng công bị chửi suốt bấy lâu sao?
Tôi luôn làm phẫu thuật cho Tiêu Hạc.
Hắn mà tìm được mới là chuyện lạ.
Còn Hà Kiểu Kiểu thì phải đối mặt với sự đòi hỏi từ cha mẹ ruột và cả cậu ruột.
Chưa kể còn phải lo chi phí phẫu thuật đắt đỏ cho Tiêu Hạc.
Cô ta, người từng làm kẻ hút máu người khác cả đời, nay chỉ mới trải qua có nửa tháng làm “túi máu” thôi mà đã không chịu nổi.
Thế là cô ta cãi nhau ầm ĩ với Tiêu Hạc ngay trong bệnh viện, sau đó bỏ mặc hắn lại mà đi.
Những bình luận từng ủng hộ nữ chính cũng bắt đầu lung lay.
[Nữ chính hơi quá đáng rồi, lúc nam chính cần cô ấy nhất thì lại bỏ đi, tám năm tình cảm mà không bằng chút tiền sao.]
[Tất cả là lỗi của nữ phụ, nếu nữ phụ chịu bỏ tiền cứu nam chính từ đầu thì nữ chính đâu phải chia tay nam chính? Nam chính đã hạ mình cầu xin được làm bạn trai của nữ phụ rồi mà cô ta còn coi thường, thật ghê tởm.]
[Nhưng… Nữ phụ đâu biết gì đâu? Cô ta đâu có trọng sinh mà biết trước được tương lai?]
Tôi chỉ cười nhạt, không để trong lòng, tập trung nộp đơn xin học cao học ở nước ngoài.
Vì chuyện hiểu lầm tôi do nghe lời nói dối của bảo mẫu trước đó, ba mẹ tôi cảm thấy vô cùng áy náy.
Họ quyết định giao cho tôi một công ty con để tôi bắt đầu thử sức quản lý.
Đương nhiên, tôi phải chăm chỉ học hành, bảo vệ tài sản của chính mình.
Chỉ nghe mấy bình luận đó thôi, tôi đã thấy rùng mình.
Tôi tuyệt đối không muốn rơi vào cảnh phải tranh cơm với bệnh nhân trong viện tâm thần.
May mà giờ, tôi còn có Lục Tầm – thiên tài tài chính – ở bên cạnh.
Có anh ấy chỉ dạy, tôi càng thêm vững tin.
💬 Bình luận chương