Sáng hôm sau Thịnh Gia Official đã đăng hai bài viết mới.
Thịnh Gia Official V: Công ty Thịnh Gia đã thành lập được hơn 20 năm, nhờ có sự nỗ lực của nhân viên và sự g tăng lên thành 45.5kg, nên mấy ngày qua cô không dám ăn uống thoải mái nữa, chỉ có thể dùng những món thanh đạm mà thôi.
Thiên Đạo luân hồi, trời xanh chẳng tha cho ai.
Lần này tới lượt cô ăn cỏ.
Hai người cũng không quá thân thiết, nên chỉ có thể trò chuyện về những đề tài xung quanh công việc mà thôi.
Cố Hành vậy mà là dược sĩ.
Trình Tuyết Ý nhìn hắn, hắn trông có vẻ trầm mặc và nghiêm khắc, nhưng thật ra lại khá hợp với nghề này.
Cố Hành nói: “Thật ra tôi có xem phim của em.”
Trình Tuyết Ý cười tươi hỏi: “Là [Thành thị x hồ sơ] sao?”
“Ừ, bộ phim học đường gần đây tôi cũng có xem.”
Trình Tuyết Ý hơi ngạc nhiên, dù sao Cố Hành trông không giống như người thích xem những bộ phim thể loại thần tượng và học đường như vậy.
Dường như hắn cũng biết cô đang nghĩ gì, vì vậy hắn nói tiếp: “Thật ra nói tôi là fans của em cũng không sai.”
Chưa từng có người nào trực tiếp nói với Trình Tuyết Ý những lời như vậy, nhưng lúc này ánh mắt của hắn lại cực kỳ nghiêm túc, cô cũng không biết nên trả lời như thế nào.
Không biết vì sao, mỗi khi Trình Tuyết Ý gặp Cố Hành đều có cảm giác gì đó rất kỳ lạ, cô cảm thấy có chút khó xử.
Cô mỉm cười, cúi đầu uống canh để che giấu đi sự xấu hổ.
Bữa cơm này ăn không lâu lắm, khi bước ra khỏi nhà hàng thì Bội Ni và tài xế đã đứng đợi trước cửa.
Trình Tuyết Ý đứng trước xe hỏi Cố Hành: “Thật sự không cần tôi đưa anh về sao?”
“Không cần, tôi quay về chỉ tốn khoảng mười phút, em nên trở về nghỉ ngơi sớm một chút.”
Cô cũng không ép buộc nữa: “Vậy được.”
Mấy ngày hôm trước thành phố B cũng có tuyết rơi, tuyết vẫn còn chưa tan, khi Trình Tuyết Ý bước lên xe còn suýt chút nữa bị trượt té.
Cố Hành nhanh tay đỡ lấy cô từ phía sau.
Tay hắn đỡ lấy vòng eo thon thả của cô, dường như rất lưu luyến không nỡ buông ra.
Trình Tuyết Ý ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của hắn, cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ.
Cô nhích bước chân, tránh tay hắn: “Cảm ơn anh.”
—
Sau khi tuyên truyền xong cô được nghỉ hai ngày.
Đã gần đến cuối năm nên có rất nhiều lễ trao giải, nhưng hiện tại các đoàn phim đều trong quá trình chuẩn bị, đến năm sau mới chính thức bấm máy.
Trong tay Trình Tuyết Ý có mấy kịch bản không tệ, nhưng cô vẫn chưa có quyết định cuối cùng.
Thừa dịp rảnh rỗi này, cô quyết định tổ chức tiệc tân gia, dù sao cô cũng đã chuyển nhà rất lâu rồi.
Cô nhờ Bội Ni lên một danh sách, cô cũng không tính mời quá nhiều người, dù sao căn hộ của cô cũng không quá lớn.
Trình Tuyết Ý lẩm bẩm nói: “Chắc chắn phải mời anh Viễn, Đồng Đồng và chị Tô.”
“Thi Nhất và Tự Nghi cũng phải mời.” Nói tới đây thì cô hơi ngập ngừng: “Thật ra chị cũng muốn mời anh béo, chỉ là đến lúc đó có mỗi duy nhất Liên Khê là không được mời, thì nhất định mọi người sẽ nói chị và cô ta không hòa hợp với nhau.”
Đây là sự thật nhưng nếu bị mọi người bàn tán thì rất phiền phức.
“Tạm thời cứ tính như vậy trước đi.”
“À đúng rồi, còn có bé Gia Ninh nữa, cô bé cũng muốn tới.”
“Cứ như vậy đi, em nhớ hộ chị nhé, đến lúc đó chị sẽ hỏi bọn họ có thời giản rảnh không, rồi sẽ chốt danh sách cuối cùng.”
Bội Ni đếm ngón tay: “Tạm thời tính thêm cả anh béo là tổng cộng 7 người, em nhớ kỹ rồi.”
Trình Tuyết Ý không hề cảm thấy chỉ mời hai trên ba người anh em nhà họ Từ là có gì không ổn.
Bởi vì tên tổng tài kia chắc chắn sẽ không được xuất hiện trong danh sách của cô.
—
[Kỷ niệm ngây ngô] đã vượt mốc 2 tỷ lượt xem, trở thành bộ phim học đường ăn khách nhất hiện nay.
Từ Gia Ninh là một thiếu nữ vừa thoát khỏi cuộc sống cấp 3 chưa được bao lâu, nên cực kỳ thích những thể loại phim học đường như vậy, hơn nữa bây giờ là thời gian nghỉ đông, mỗi ngày cô ấy đều ở trong nhà không ra ngoài, việc duy nhất để làm chính là xem phim.
Vì vậy hôm nay khi Từ Kỳ Ngôn về đến nhà thì nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, bên trong phòng chiếu phim, Từ Gia Ninh và mái tóc rối có vẻ nhiều ngày chưa gội đầu, đang ngồi trên ghế vừa xem phim vừa ăn khoai tây chiên.
Trên máy chiếu hiện lên cảnh Trình Tuyết Ý đang hôn môi người đàn ông khác.
…
Dưới bông cây ngô đồng đung đưa, thiếu nữ xinh đẹp ngây thơ dựa vào thân cây nhắm mắt lại, bởi vì khẩn trương nên hàng lông mi có hơi run rẩy.
Làn gió thổi nhẹ qua, người đàn ông đối diện cô chậm rãi cúi đầu, rất vụng về hôn lên khóe môi của cô, ngây thơ tới mức khiến cho người ta rung động.
Từ Gia Ninh cười liên tục không ngừng.
Còn Từ Kỳ Ngôn thì đang cau mày.
Trong lòng cảm thấy có chút buồn bực.
Còn có một vị chua không nói nên lời.
Hắn chưa bao giờ phải chịu đựng những thứ mà mình không thích.
Dáng người hắn cao dài, đi hai bước đã tới bên cạnh sopha, cầm lấy điều khiển trên bàn trà tắt máy chiếu đi.
Vì vậy trong căn phòng hoàn toàn tối sầm lại.
Thật tốt, thế giới này đã thanh tịnh lại rồi.
Hình ảnh chướng mắt cũng không còn nữa.
???
Đột nhiên hình ảnh biến mất.
Từ Gia Ninh theo bản năng nghiêng đầu nhìn qua, thì nhìn thấy anh cả của cô ấy đang đứng ở đó sầm mặt mím môi.
Cô ấy chật vật ngồi dậy: “Tại sao anh lại tắt máy chiếu của em?”
“Em đang xem cái gì?” Nét mặt hắn lạnh lùng, dường như giọng nói đã đóng băng lại.
Từ Gia Ninh không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Thì xem phim truyền hình mà.”
Cô ấy xem phim mà cũng chọc giận anh cả sao?
Tư thế này của hắn, người không biết còn tưởng cô đang xem phim con heo không đấy!
Từ Kỳ Ngôn mím chặt môi, trong ánh mắt hiện rõ lên vẻ không vui, nhưng giọng điệu lại rất bình tĩnh: “Bớt xem mấy thứ này đi.”
Nói xong thì xoay người đi lên phòng ngủ.
Một lúc sau Từ Gia Ninh mới phản ứng được lời nói này, sau đó nhảy dựng lên nhìn về phía cầu thang hét to: “Anh có bệnh sao? Em đã 19 tuổi chứ không phải 9 tuổi, tại sao ngay cả một cảnh hôn cũng không được xem?”
Từ Kỳ Ngôn xoay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô ấy.
Từ Gia Ninh ngậm miệng ngay lập tức, mẹ ơi, tại sao con lại cảm thấy sợ như vậy?
Khi Từ Kỳ Ngôn quay về phòng, vẫn cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Hình ảnh Trình Tuyết Ý nhắm mắt hôn môi với người khác cứ hiện mãi lên trong đầu hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc rất kỳ lạ, hắn mím môi, khó chịu xé rách cà vạt đang đeo trên cổ.
Cuối cùng hắn cũng nhận ra được, dường như hắn có chút không bình thường.
Sau khi thay quần áo xong đi xuống dưới lầu, thì vừa đúng lúc Thi Nhất quay về.
Gần đây công việc của hắn đều ở thành phố B, nên thời gian về nhà cũng nhiều hơn trước.
Cha Từ ngồi trong phòng khách đang xem tin tức kinh tế, khi nhìn thấy đứa con thứ hai bước vào cửa, rõ ràng là rất muốn hỏi thăm nhưng lại cố gắng bày ra vẻ không quan tâm.
Thi Nhất ở trong mắt Từ Tấn Minh là một đứa con trai phản ngịch, sửa tên đổi họ ra bên ngoài xuất đầu lộ diện, rõ ràng là có thể xuất hiện trên báo tài chính nhưng lại cố tình muốn xuất hiện trên những báo lá cải đó.
Nhưng trời sinh Thi Nhất là người thích nổi loạn, biết ba của hắn tức giận những vẫn không chịu dỗ dành.
Thức ăn đã được dọn ra, cả gia đình cùng ngồi xuống.
Từ Tấn Minh cố ý bỏ mặc Thi Nhất, chỉ tập trung nói chuyện với Từ Kỳ Ngôn.
Đương nhiên là Thi Nhất không thèm để ý, hắn chỉ bĩnh tình ăn cơm của mình, hơn nữa còn ăn rất ngon miệng.
Tay nghề của đầu bếp trong nhà không tệ, canh cá chua nấu rất ngon miệng.
Đầu bếp của nhà họ Từ đã 20 năm không đổi, đối với Thi Nhất mà nói đây chính là hương vị cơm nhà.
Từ Gia Ninh ngồi bên cạnh hắn cũng không để ý gì, căn bản không biết ba của bọn họ đang không vui, cô ấy hỏi Thi Nhất: “Anh có nhận được lời mời của chị Tuyết Ý không? Chính là lời mời qua nhà chị ấy ăn mừng tân gia đó.”
Thi Nhất gật đầu nói: “Nhận được.”
Từ Gia Nình cười hì hì nói: “Hôm đó anh quay về đón em đi chung nhé, vậy thì em sẽ không cần kêu tài xế chở đi.”
“Ừ, nên nhớ là đi ké xe của anh, đừng có để anh phải đợi đấy.”
Hai người nói chuyện vô cùng sôi nổi, hoàn toàn không cho ba của bọn họ chút mặt mũi nào, càng không để ý tới sắc mặt Từ Kỳ Ngôn đang trở nên u ám.
Từ Kỳ Ngôn không còn nghe được ba của hắn đang nói gì nữa.
Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ.
Hay thật, thì ra có người nào đó tổ chức tiệc tân gia nhưng lại không thèm mời hắn.
Trình Tuyết Ý, em thật sự đủ tàn nhẫn.
💬 Bình luận chương