Thi Nhất là lưu lượng hàng đầu, fans trên Weibo khoảng chừng 80 triệu.
Đối với 80 triệu fans mà nói, cái cho các người tùy ý hạ thấp bôi nhọ như vậy được?
[Đám fans ‘Duy Nhất’ đủ chưa vậy? Có ai ép Thi Nhất nhấn để đám phóng viên chụp được hai người ở chung khung hình thì không tốt chút nào, cho nên đoàn phim cũng tạm dừng quay.
Trình Tuyết Ý ngồi xổm trong khách sạn đọc bình luận trên Weibo, có một số fans bạn gái đã chạy tới Weibo của cô mắng cô, còn có một vài người quá khích tới mức gửi tin nhắn đe dọa.
…
Thì ra xào CP cũng chẳng tốt lành gì.
Trình Tuyết Ý cảm thấy lần này Thi Nhất thật sự quá tùy hứng, không hổ là thiếu gia nhà giàu, cho dù làm gì thì cũng không bao giờ suy nghĩ đến kết quả.
Cái em đi xem thử.”
“Ừ.”
Sau khi Bội Ni rời đi, Trình Tuyết Ý nằm gục xuống sopha trong phòng khách, buồn chán ấn bừa điều khiển từ xa, nhưng ấn tới ấn lui vẫn chỉ là những chương trình chán ngắt đó.
Không biết từ khi nào bên ngoài đã đổ mưa.
Cơn mưa đầu mùa hạ cực kỳ to.
Chỉ mới gần tối mà trên bầu trời đã bị mây đen che kín, hỗn loạn, giống như trời đã tối vậy.
Những hạt mưa đập vào cửa sổ, phát ra âm thanh tách tách.
Trình Tuyết Ý đứng dậy muốn đi tới cửa sổ hóng gió, nhưng đột nhiên lúc này tiếng chuông cửa vang lên.
Cô ngạc nhiên, hình như Bội Ni đã mua cơm quay về, vì vậy cô đi tới mở cửa: “Không phải em có thẻ…” phòng sao…
Sau khi mở cửa ra, giọng nói của Trình Tuyết Ý ngừng lại.
Bởi vì người đứng bên ngoài cửa không phải là Bội Ni, mà là Từ Kỳ Ngôn đã một tháng chưa xuất hiện.
Hắn không ăn mặc chỉnh tề cao quý như xưa, cũng không biết vì sao hắn lại mắc mưa, dáng vẻ có hơi luộm thuộm, áo sơ mi sáng trên người đã ướt sũng, dán sát trên người để lộ ra đường nét cơ bắp gợi cảm.
Xin lỗi, đây có phải là quyến rũ trong truyền thuyết không…
Đọc Full Tại
Mái tóc đen như mực cũng bị nước mưa làm ướt, làn da của hắn hơi tái, nhưng đôi môi lại càng thêm mê người.
Trình Tuyết Ý kinh ngạc một lúc lâu mới hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Ánh mắt hắn sáng rực nhìn cô: “Muốn tôi đứng ở đây giải thích cho em sao?”
“Tôi, tôi không tiện để cho anh bước vào.” Không biết vì sao, Trình Tuyết Ý theo bản năng muốn đóng cửa lại.
Có lẽ là vì khó chịu, khó chịu khi thấy hắn muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, tuy rằng địa vị cô không bằng hắn, tiền của cô không bằng hắn, nhưng cô vẫn có lòng tự trọng, không thể để cho người khác xem thường được.
“Anh Từ vẫn nên quay về đi.” Cô kiêu ngạo nói, giả vờ muốn đóng cửa.
Người đàn ông lại nhanh tay đỡ lấy cánh cửa, hắn cười như không cười nhìn chằm chằm cô: “Hiện tại bên ngoài có rất nhiều phóng viên muốn chụp hình em và Từ Trí Nhất, cho dù không chụp được thì vẫn còn một số thu hoạch ngoài ý muốn.”
Hắn rũ mắt, cong môi cười: “Ví dụ như tôi.”
“Anh…” Trình Tuyết Ý không nói nên lời.
Trước kia sao cô không phát hiện ra hắn vô sỉ như vậy đấy, lại còn biết uy h**p người khác nữa.
Lợi dụng lúc cô đang do dự, Từ Kỳ Ngôn đẩy cửa bước vào phòng.
Trong chớp mắt Trình Tuyết Ý đã bị hắn áp sát vào cánh cửa.
Hoàn toàn không thể kháng cự lại được.
Trên người hắn có mùi hương lạnh lẽo của nước mưa, còn có hơi thở sạch sẽ mát lạnh mà cô rất quen thuộc.
Che trời rợp đất.
Nhất thời tim cô đập nhanh tới mức không kiểm soát được.
Hắn giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô.
Trình Tuyết Ý muốn tránh ra, nhưng sức lực của cô không là gì so với hắn, căn bản là không thể làm gì được hắn.
“Anh làm gì…”
Giây tiếp theo, người đàn ông cao lớn cúi đầu xuống.
Hắn đặt cằm l*n đ*nh đầu cô, thấp giọng nói: “Tôi mệt lắm, để tôi dựa một chút.”
…
Dựa một chút, nhưng nhất định phải dùng tư thế ái muội như vậy sao?
Một tháng này Từ Kỳ Ngôn thật sự rất bận.
Chức vị lại thay đổi một lần nữa, nhưng chuyện này không hề đơn giản như những gì người khác nhìn thấy, đằng sau thân phận rực rỡ tươi đẹp này chính là hắn phải nỗ lực nhiều hơn nữa.
Hắn muốn cho tất cả những người trong tập đoàn và giới thượng lưu thấy, Từ Kỳ Ngôn hắn không phải chỉ có mỗi thân phận cao quý mà thôi.
Hắn muốn dựa vào năng lực của bản thân để làm cho tập đoàn của nhà họ Từ trở nên tốt hơn, mạnh mẽ hơn.
Còn về lý do vì sao phải làm như vậy…cũng không phải chỉ là vì sứ mệnh của nhà họ Từ.
Ngày hôm đó, Từ Kỳ Ngôn đứng trước cửa phòng nghỉ, nghe thấy những lời trêu chọc của Từ Trí Nhất, nói hắn không hề có gánh nặng trên vai như con trai trưởng của nhà họ Từ.
Còn lúc nghỉ Tết, ông già trong nhà từng nói muốn hắn liên hôn với nhà họ Lâm.
Lúc đó ông ấy cũng nói: “Con dâu của giới giải trí, ba không cần.”
Trong cuộc sống, sẽ luôn có những lúc thân bất do kỷ.
Không có ai được tự do hoàn toàn.
Có được càng nhiều thì trách nhiệm trên lưng cũng nhiều hơn.
Cho nên nhất định hắn phải mạnh hơn người đó, thì mới không bị bất kỳ ai cản trở được, cho dù là cha hay em trai cũng không được.
Việc hắn muốn làm, người hắn muốn, không ai có thể ngăn cản được.
Vì vậy khi mới bước vào tập đoàn thật sự rất quan trọng.
Trong một tháng này hắn bận rộn liên tục không kể ngày đêm, chỉ trong tuần trước hắn đã bay đến ba nước khác nhau, không kịp làm quen với múi giờ, đồng hồ sinh học của cơ thể đều bị rối loạn.
Hắn mới từ Mỹ về hơn một giờ trước, khi máy bay vừa hạ cánh, thậm chí hắn còn không phân biệt được bên ngoài là đêm hay ngày.
Hắn bận tới mức không nhớ rõ bản thân đã ngủ được bao nhiêu tiếng.
Chỉ là hắn rất muốn gặp cô.
Cho nên vừa xuống máy bay hắn đã đây ngay.
Tuy nhiên xung quanh khách sạn đều là đám paparazzi, sau khi hỏi thăm mới biết được, bọn họ đang chờ để chụp được tấm hình của Trình Tuyết Ý và Thi Nhất.
Tâm trạng của hắn có chút buồn cười, hắn để tài xế lái xe dụ phóng viên rời đi, còn mình thì dầm mưa đi tới khách sạn.
Bên ngoài trời vẫn mưa to như cũ, hai người trong phòng vẫn giữ tư thế ái muội đó.
Một lúc lâu sau Trình Tuyết Ý nghe thấy Từ Kỳ Ngôn thấp giọng gọi tên cô.
Hắn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, thân thể dán sát vào nhau, quần áo ướt đẫm của hắn khiến cho cô cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
Trình Tuyết Ý muốn tránh sang một bên, nhưng Từ Kỳ Ngôn lại càng siết chặt tay cô hơn.
…
Đọc Full Tại
Đột nhiên hắn hỏi cô: “Em có nhớ không, em còn thiếu tôi một món quà.”
Trình Tuyết Ý không hiểu vì sao hắn lại nhắc tới chuyện này, thành thật trả lời: “Tôi nhớ rõ mà.”
“Cho nên em suy nghĩ kỹ chưa?”
Cô lúng túng nói: “Không phải lúc trước anh nói không cần vội sao?”
Từ Kỳ Ngôn mỉm cười, tiếng vang của lồng ngực run lên bên tai cô: “Hiện tại tôi rất vội.”
“Nếu em vẫn chưa nghĩ ra, thì tôi sẽ nghĩ thay cho em.”
Trình Tuyết Ý: “Anh nghĩ gì chứ?”
Giọng nói trên đỉnh đầu cô vừa trầm thấp vừa thoải mái: “Cho tôi một cơ hội.”
“Cơ hội làm người đàn ông của em.”
Bên ngoài tiếng mưa to ồn ào, ánh đèn trong căn phòng mờ ảo, thân thể hai người dán sát vào nhau, giọng nói trầm thấp dịu dàng, giống như mối quan hệ của cả hai rất thân thiết.
Trình Tuyết Ý cúi đầu, khóe môi bất giác cong lên.
Có một cảm xúc gì đó dâng trào…giống như là niềm vui.
Nhưng ngoài miệng cô vẫn cứng rắn nói: “Anh muốn nhiều quá rồi.”
“Vậy sao?” Hắn cười khẽ, hơi thở của hắn hòa quyện vào mùi hương nhẹ nhàng trên người cô: “Nhưng tôi lại cảm thấy rất hợp lý.”
“Hay là…” Đột nhiên giọng nói của hắn lạnh lùng, mang theo chút khí thế áp bức: “Hay là em thích Từ Trí Nhất?”
“Tôi không có.” Giọng nói của Trình Tuyết Ý có chút vội vàng: “Tôi không thích hắn.”
…
Một lúc sau cô mới nhận ra, hình như có gì đó sai sai…?
“Vậy tôi thì sao?” Quả nhiên người đàn ông này bắt trúng điểm mù: “Thích tôi không?”
💬 Bình luận chương