“Cô cả, người của tôi cho anh yên tâm, ở những nơi công cộng em không dám làm gì anh đâu.”
“Cúp máy, Amy xoay người đứng dậy đi đến phòng thay đồ của mình, nhẹ nhàng ấn vào công tắc mở, ba mặt của chiếc tủ quần áo từ từ mở ra, đủ loại quần áo khác nhau treo đầy cả cái tủ được xây trong tường kia.
Cô ta đưa tay ra lật xem hai bộ, thấy không hài lòng lắm, lại đi xem mấy bộ quần áo khác rồi chọn được ra vài bộ.
Sao lại long trọng như vậy? Dường như người phải gặp buổi tối kia, đặc biệt vô cùng quan trọng vậy, cho dù là cuộc gặp gỡ thường niên của dòng họ Slanka cũng không khiến cô ta để tâm đ ến thế.
Amy đổi mấy bộ quần áo, vừa nhìn mình trong gương, vừa đánh giá dáng người của mình, dường như đang phỏng đoán xem mình mặc bộ nào thì mới có thể thu hút sự chú ý của Giang Ninh nhìn cô ta nhiều hơn một chút.
Phụ nữ có đôi lúc lòng dạ hẹp hòi như vậy đấy, lần trước bị Giang Ninh từ chối, cô ta còn nhớ rất rõ ràng rành mạch.
Cả đời này chỉ e là cũng khó mà quên được.
Ở nơi khác.
Giang Ninh tắt chế độ rảnh tay ở điện thoại sau đó mới cúp máy, quay lại nhìn Lâm Vũ Chân không nói gì cả.
“Cô ta biết em ở bên cạnh” Lâm Vũ Chân biết, câu cuối cùng mà Amy nói kia chính là muốn nói cho cô nghe: “Anh đi đi, cô ta tìm anh chắc chắn có chuyện gì đó muốn nói”
“Anh có cảm giác sẽ không tốt cho lắm” Giang Ninh căng thẳng nói: “Hay là, anh vẫn nên không đi nữa nhé”
“Đi” Lâm Vũ Chân hừ một tiếng: “Làm sao mà không đi?” Giang Ninh đoán mò ý của Lâm Vũ Chân hỏi: “Rốt cuộc thì anh có nên đi hay không?”
“Đi đi” Lâm Vũ Chân cười như không cười nói: “Em rất yên tâm với anh, nhưng em càng muốn biết rốt cuộc thì người phụ nữ này muốn làm cái gì, nếu như muốn cướp anh, vậy thì em đành phải không khách khí với cô ta nữa rồi!” Đột nhiên Gianh Giang liền thấy hứng thú.
Anh dùng một tay kéo Lâm Vũ Chân vào trong lòng, rất nghiêm túc nói: “Em ví dụ thử xem, thế nào là không khách khí chứ? Anh có chút tò mò đấy vợ à”
“Em đang muốn tuyên bố chủ quyền với anh à?” Gianh Giang bật cười, kéo kéo cổ áo của mình ra, chỉ vào cổ nói: “Đến đây nào vợ, anh đã chuẩn bị xong rồi!”
“Đừng quậy nữa!” Lâm Vũ Chân lập tức đỏ bừng mặt, Giang Ninh đúng là một tên nhóc không đứng đắn, ai muốn tuyên bố chủ quyền chứ?
💬 Bình luận chương