“Kỹ năng chiến đấu theo đội hình!”
Thập Bát hô to một tiếng, năm sáu người bọn họ đã được thu xếp ở lại trong phòng của khách sạn này từ lâu, chính là để chờ hai sát thủ vẫn âm thầm chúng chạy thoát!”
Hai người áo đen thấy vậy liền biết hôm nay mình không thể giết được Long Linh Nhi, nếu tiếp tục đấu, chờ người của Đông Hải tới càng đông hơn thì chúng có muốn chạy cũng khó.
Hai người liếc nhìn nhau, không để ý tới chuyện gì khác, thân hình chuyển động muốn chạy trốn.
“Trốn đi đâu?!”
‘Thập Bát không hề khiếp sợ, vỗ mạnh một cái, từ dưới đất b ắn ra, nhanh chóng lao tới ôm lấy một người áo đen trong đó. Mấy người còn lại cũng lập tức đuổi theo, không để hai tên áo đen có cơ hội chạy trốn.
“Âm”
Vẻ mặt người áo đen kia chợt thay đổi, trong mát còn lóe lên vẻ ngoan độc!
Gã giơ tay lên vỗ mạnh một chưởng vào đầu Thập Bát.
Thập Bát lập tức trợn trừng mắt, con ngươi chợt co lại rồi dần dần tan rã…
Máu từ trên trán của cậu ta không ngừng chảy xuống, cơ thể lập tức nhữn ra.
“Bị Hai người áo đen thoát khỏi sự dây dưa của Thập Bát, nhảy vào lỗ thông hơi, bóng dáng chỉ thoáng cái đã biến mất.
“Thập Bát!”
Khóe mắt mấy người như muốn nứt ra, phẫn nộ kêu to, tất cả không chú ý tới vết thương trên người mình mà vội lao tới.
“Giết! Giết! Giết hai tên khốn kiếp kial”
Mắt lão Cửu đỏ hoe, máu trên cánh tay anh ta tuôn ra như suối nhưng anh ta không để ý tới, đuổi theo hai người áo đen rời đi chẳng khác nào kẻ điên vậy.
Mấy người khác cũng giống như bị điên, tất cả đều đuổi theo.
Trong phòng chỉ còn lại Long Linh Nhi đang run rẩy, vô cùng hoảng sợ.
Cô ta nhìn Thập Bát đã ngã xuống. Bọn họ bảo vệ mình sao?
Cô ta nhìn Thập Bát vẫn trợn trừng mắt, đã không còn hơi thở nữa rồi.
“Anh ta vừa nói… muốn bảo vệ tôi… Ai ra lệnh vậy?”
Mặt Long Linh Nhi trắng bệch, vô cùng khủng hoảng.
† cuộc là ai muốn giết mình. Đám người Thập Bát lại là ai mà cho dù liều cả tính mạng cũng muốn bảo vệ mình?
💬 Bình luận chương