1.
Sau khi nhắm mắt, cả một đời người như đèn kéo quân lướt qua trước mắt ta, có cố nhân cũng có kẻ thù.
Ta bỗng tự hỏi, cả đời này của mình rốt cuộc là gì đây?
Rốt cuộc ta là quân cờ của ai?
Là của phụ thân?
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không nói bậy. Ngươi là nữ nhi Tiết gia, gả hay không gả, há lại do ngươi quyết định?!”
Ta quay đầu nhìn thẳng vào phụ thân: “Vậy thì con không làm nữ nhi Tiết gia nữa! Con thà bỏ họ Tiết, rời khỏi Tiết gia cũng quyết không gả cho kẻ bạc nghĩa vô sỉ như Hoắc Quyết!”
Bàn tay của phụ thân giơ cao lên nhưng ta không hề né tránh.
Ta nhìn thẳng vào ông, lưng ta vẫn thẳng tắp, không hề cúi xuống.
Trái lại chính phụ thân, vì quá tức giận mà lảo đảo lùi lại một bước.
💬 Bình luận chương